Chương 1610: Nại Sắt sơn mạch (1)
Đại quân thú nhân tập kích! Thành Ngân Nguyệt bị vây nhốt!
Đây mới là tin tức kinh thiên nhất động địa, cũng là tình báo vừa nãy Đề Pháp báo cho Lôi Lâm.
Làm một cường giả truyền kỳ của hắc ám giới, mạng lưới tình báo mà Đề Pháp khống chế thậm chí còn mạnh hơn cả Tạp Tư Lai.
Đây cũng là chỗ dựa để Lôi Lâm có can đảm vứt bỏ tất cả!
Dù sao, cái gọi là quân pháp, quy tắc, ánh sáng quý tộc đều được xây dựng trên nên tảng là thành Ngân Nguyệt còn tồn tại, thế nhưng. . . Nếu như thành Ngân Nguyệt không còn thì sao?
Lùi 10 ngàn bước để nói thì cho dù thủ thành chiến có thể thành công, chiến loạn cũng không thể sẽ lan rộng ra, ở thời kỳ hỗn loạn này, một hai tước sĩ chết đi thì có đáng là gì?
Làm một quý tộc địa phương mới thuộc phái thực lực, nói không chừng đám người trong thành Ngân Nguyệt kia vì muốn Lôi Lâm xuất binh “cần vương” nên dù biết chuyện này, cũng sẽ cố nhịn xuống, thậm chí còn đưa ra khen thưởng lớn.
“Có điều, có lẽ tình cảnh hiện tại của ma võng nữ thần phi thường không ổn. . . Chỉ sợ trong liên minh đã xuất hiện kẻ phản bội. . .”
Lôi Lâm trầm ngâm: “Nhưng đối phương tốt xấu gì cũng là thần linh có thần lực mạnh mẽ, cuối cùng khẳng định vẫn bình yên vô sự, ngay cả Ngải Lạp Tư Trác có thân phận tuyển dân, khẳng định cũng có thể may mắn thoát khỏi khốn khó, chỉ có bình dân dưới đáy mới là người bị hại nhiều nhất do chiến tranh. . .”
Đương nhiên, tất cả những thứ này đều chẳng liên quan gì tới Mã Nhĩ Phúc cả.
Đáng thương cho Mã Nhĩ Phúc tước sĩ, khi nghe thấy Lôi Lâm vừa nói ra lời này lập tức rơi vào trạng thái ngây dại.
Mãi đến tận khi vệ binh kéo hắn ra ngoài, Mã Nhĩ Phúc tước sĩ mới gào lên: “A. . . Tha mạng! Xin hãy tha thứ cho ta! Lôi Lâm các hạ! Lôi Lâm đại nhân! ! !”
“Thành Ngân Nguyệt cần ngài! Ta có thể bảo đảm, chỉ cần ngài mang theo ta trở lại, ta nhất định sẽ thỉnh cầu phụ thân đại nhân cho ngài tất cả những thứ mình muốn. . . là tất cả!. . .”
Sau khi gào lên đau đớn ngắn ngủi, âm thanh của Mã Nhĩ Phúc im bặt đi.
Đám thủ hạ của Lôi Lâm đều đã quen nhìn tình cảnh này, không có bất kỳ biểu lộ gì, chỉ có Lạp Phỉ Ni Nhã là có vẻ không đành lòng.
Theo cô nàng, cho dù đối phương rất đáng ghét, Lôi Lâm làm thế cũng hơi quá mức, chuyện này khiến trong lòng cô nàng có một chút tối tăm.
“Hắn nói về thành Ngân Nguyệt là có ý gì?”
Bởi trước đó Lôi Lâm ghé sát bên tai Mã Nhĩ Phúc để nói nên thiếu nữ cũng không biết rõ ngọn nguồn.
“Ăn nói linh tinh mà thôi!”
Lôi Lâm không để ý cười cợt: “Quản gia của ta đã báo cho ta tin tức mới nhất, cảm tạ nữ thần, những thú hóa nhân đầu óc đơn giản kia nhiều nhất chỉ chiếm cứ ám chi sâm lâm, sau đó đi ra cướp một chút, cũng không có hứng thú gì với chuyện liên hợp với thú nhân để tiêu diệt Ngân Nguyệt liên minh. . .”
“Cảm tạ các thần!“Lạp Phỉ Ni Nhã nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự không muốn toà thành thị mỹ lệ ia bị hủy hoại trong một ngày.
“Nếu là như vậy, vậy trước đó cậu nói sẽ tới Nại Sắt sơn mạch là có ý gì?”
“Không có gì, bởi vì bên này không có nguy hiểm gì lớn, vì thế chuẩn bị làm chút việc tư, mở ra một di tích mà trước đó ta phát hiện!”
Lúc này trên mặt Lôi Lâm tràn ngập vẻ ung dung cùng thích ý, đột nhiên vung roi ngựa một cái: “Không nghe mệnh lệnh trước đó của ta sao? Đổi hướng, chúng ta đi tới Nại Sắt sơn mạch! ! !”
Trong hơn một năm nay, quyền uy của Lôi Lâm không phải thứ vô ích.
Mà cho dù là đang ở trong quân đội, việc phục tùng mệnh lệnh của thượng cấp luôn được nhấn mạnh, càng không cần phải nói có cấp trên như Lôi Lâm.
Những binh lính ở thành Ngân Nguyệt đó vốn không muốn đi liều mạng cùng thú hóa nhân, lại có tư binh của Lôi Lâm ở một bên cổ động cùng bao vây, rất nhanh đã chấp nhận phục tùng mệnh lệnh.
Đại đội nhân mã chuyển hướng, đi về phía Nại Sắt sơn mạch.
“Tạp Tư Lai nha. . . Hi vọng ngài sẽ thích món quà ta lưu lại. . .”
Lôi Lâm âm thầm cười lạnh, trong tình huống này, tâm tính của những thú hóa nhân đó rốt cuộc như thế nào cũng thật sự là một chuyện chưa biết chắc được.
Đồng thời, một khi hắn là chủ lực bỏ chạy, Tạp Tư Lai sẽ trực tiếp đối diện với áp lực từ đại quân của thú hóa nhân.
Đến lúc đó, lùi về phía thành Ngân Nguyệt cứu viện, hay lưu lại đối mặt với thú hóa nhân đây? Lôi Lâm rất chờ mong đối phương đưa ra lựa chọn.
“Hắn. . . Thay đổi. . .”
Lạp Phỉ Ni Nhã mờ mịt nhìn đội nhân mã đi theo bên cạnh mình, trên mặt còn có vẻ không thể tin tưởng.
Lôi Lâm khi nãy rất khác với người mà cô ta quen biết.
Tuy rằng vẫn anh tuấn sang sảng, cũng nho nhã lễ độ như trước, nhưng trên người lại tràn ngập một loại bá khí! Hoặc là nói, là khí tà mị ngông cuồng!
“Giống như hoàn toàn biến thành người khác vậy! Tại sao. . .”
Trong đầu Lạp Phỉ Ni Nhã chậm rãi trở nên trống rỗng, trong lòng cũng dần hoảng.
“Trưởng quan! Không sao chứ?” Một tên kỵ sĩ bên cạnh thấy Lạp Phỉ Ni Nhã không đúng, tới đây thân thiết hỏi.
“Ta. . . Ta không có chuyện gì!” Lạp Phỉ Ni Nhã miễn cưỡng nói một câu, giục Ni Khắc dưới thân đuổi tới đại đội, nhưng lông mày lại càng ngày càng nhăn lại.
. . .
Nại Sắt sơn mạch, đây là một sơn mạch kỳ dị dọc bắc địa, tuy rằng không vắt ngang như dãy núi Nhật Xuất ngăn cách bắc địa cùng vô tận thú nhân hoang dã hùng vĩ, nhưng cũng là một đường ranh giới quan trọng của bắc địa, chia tách ám chi sâm cùng thế lực thú hóa nhân rõ ràng.