Chương 1613: Mật đạo
Liên hoàn thiểm điện!
Băng đống pháp cầu!
Một chùm điện quang mãnh liệt từ tay Lôi Lâm bắn ra, trong nháy mắt bắn trúng cánh sau lưng hồng long, sau đó chính là hàn khí đóng băng.
Lôi Lâm thành thạo nắm giữ lực lượng pháp thuật, các loại pháp thuật có uy lực lớn đều đánh tới cánh thịt của hồng long.
Thứ nguyên khiêu dược!
Mà vào lúc này, sau một trận lấp loé, thân ảnh Đề Pháp trong nháy mắt xuất hiện trên lưng hồng long, hai thanh loan đao không chút lưu tình xẹt qua rễ cánh của hồng long.
Có lực lượng cường da pháp thuật trợ giúp, cho dù là phòng ngự từ lân phiến cũng bắt đầu xuất hiện tổn hại, long huyết nóng bỏng bắn ra.
“Đáng ghét! Đáng ghét! Đám sâu bọ đáng chết kia!”
Hồng long gầm thét lên, một chùm lửa đỏ từ trong miệng nó phun phun ra, mang theo uy thế khủng bố có thể nung chảy kim loại.
“Đi!”
Lôi Lâm liên tiếp gọi ra mấy bức tường băng, nhưng cũng chỉ có thể kiên trì mấy giây, để hắn có thể mang theo Lạp Phỉ Ni Nhã lui ra động đá.
Mục tiêu chiến lược trước đó đã đạt đến, lưu lại liều chết cùng đối thủ mới là kẻ ngu si.
Cự long có cánh, một khi bay lên bầu trời, vậy ngoại trừ Lôi Lâm cùng Đề Pháp ra thì những người khác chỉ có thể há hốc mồm.
Bởi vậy, Lôi Lâm mới chọn chiến trường trong hang động, đồng thời trọng điểm là công kích đôi cánh của đối phương, phế bỏ năng lực phi hành của hồng long.
Chờ đến khi đối phương không còn ưu thế này nữa, lại dựa vào nhân thủ của mình để đánh tiêu hao chiến, cuối cùng nhất định có thể giết chết hồng long.
“Nhanh! Tấn công!”
Sau khi nhìn thấy ba người Lôi Lâm chạy ra khỏi hang động, trên tay Hải Luân lập tức bắn ra hỏa cầu khổng lồ, trúng vào hồng long phía sau.
“Xông lên cho ta! Các ngươi điếc sao?”
Sau khi bị Lôi Lâm quát, những chức nghiệp giả cao cấp đó mới dồn dập như vừa tình giấc chiêm bao, vung vẩy trong tay to lớn binh khí xông lên
“Đám sâu bọ đáng chết chúng mày! Ta muốn xé nát bọn mày!”
Hồng long Phàm Nhĩ Tư Đặc không ngừng rít gào, những lính đánh thuê nhân loại này rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, dùng vũ khí không chỉ trải qua luyện chế đặc thù, dường như còn bôi độc tố, cho dù là giáp da thực dày của nó cùng cơ nhục cũng không ngăn cản được.
“Hống hống. . .”
Một bóng đen khổng lồ lóe qua, hồng long đột nhiên vung đuôi, mấy chức nghiệp giả không kịp tránh trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, ở giữa không trung liên tục phun ra máu tươi, xem ra là không sống nổi.
“Ầm!”
Hồng long lần thứ hai mở to miệng, ngọn lửa mạnh mẽ hình mũi khoan đột nhiên bắn ra, lại có mười mấy chức nghiệp giả không né tránh kịp đã biến thành than cốc.
“Hống hống! Đám phàm nhân kia! Bọn mày sẽ phải trả giá thật lớn vì sự ngu xuẩn của chính mình!”
Hồng long gầm lên, cái miệng mọc đầy răng nanh lợi sắc bén ngậm một chức nghiệp giả, tiếng nhai nuốt khiến người nghe sởn cả tóc gáy vang lên, từng khối thịt cùng xương nát không ngừng rơi xuống.
Tên xui xẻo kia còn có một nửa người lộ ở bên ngoài, lúc này phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Tận đến giờ phút này, những chức nghiệp giả này mới phản ứng được, sinh vật trước mặt bọn họ là một cự long cấp độ truyền kỳ, cho dù sau khi đồ long có thu nhập phong phú, nhưng hiện tại bọn hắn cũng không thể mơ ước được.
Bị long uy ảnh hưởng, hoảng sợ dần dần áp đảo lý trí cùng điên cuồng, một chức nghiệp giả quát to một tiếng, đột nhiên quay người chạy đi.
Phốc!
Một ánh đao né qua, đầu lâu tên chức nghiệp giả kia trực tiếp rớt xuống, sau đó giữa không trung mới hiện ra thân ảnh Đề Pháp.
“Dựa theo quân quy, trực tiếp xử tử đào binh!” Trên mặt Đề Pháp là vẻ lạnh lẽo, trên người càng là có hỏa diễm lân phiến kỳ dị nổi lên.
“Đây là. . . Huyết mạch giả! Không ngờ Đề Pháp đại nhân còn là một vị huyết mạch giả cấp độ truyền kỳ!”
Đề Pháp trôi nổi giữa không trung, sắc mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm hồng long to lớn phía trước, khoát tay, mấy pháp thuật lấp loé bắn ra.
Thứ nguyên cấm cố!
Thuật hấp năng!
“Quả nhiên! Những chức nghiệp giả này nhất định phải có người dẫn đầu mới có thể chịu được!”
Lôi Lâm thấy thế cũng không bất ngờ chút nào, nhìn Đề Pháp dẫn dắt các chức nghiệp giả hệ cận chiến khác gắt gao ngăn cản hồng long, biểu hiện trên mặt cực kỳ bình tĩnh.
“Chú ý! Bắn! ! !”
Hắn tự mình chỉ huy, đông đảo cung tiễn thủ bắn ra phá ma mũi tên trong tay, mũi tên mang theo lực lượng pháp thuật cường đại không khác nào giọt mưa bắn tới trên thân hồng long.
Mà trong cơn mưa tên này còn chen lẫn sát khí khủng bố!
Keng! Nhập số liệu hoàn cảnh vật lý chung quanh xong! Tính toán xong quỹ tích đường đạn! )
Lúc này Lôi Lâm thao tác một chiếc máy bắn tên duy nhất, nhắm cây tên dài hơn bốn mét, thân tên to như cánh tay người nhắm ngay vào hồng long.
Ầm!
Sau khi ấn xuống nút bắn, toàn bộ máy bắn tên đều gào lên
Trông tiếng vang không khác gì bom nổ, tia chớp màu đen đâm thủng trời cao, trong nháy mắt xuyên qua ngực hồng long, xé rách vết thương của hồng long, long huyết nóng bỏng liên tục chảy ra, rất nhanh đã hình thành ao máu hoàn toàn đỏ ngầu.
“Là đồ long tiễn! Sao mày lại có bản vẽ thiết kế nó?”
Một giọng nói không thể tin tưởng thì trong miệng hồng long phun ra.
“Người khác đưa!” Lôi Lâm nhìn máy bắn tên trước mặt đã vỡ ra, trên mặt không hề tiếc nuối một chút nào.
Những vật này đều là do đám thú hóa nhân cao cấp chuẩn bị trước đó, cũng là đòn sát thủ cuối cùng, đáng tiếc chỉ có thể sử dụng một lần.
Lúc này hồng long Phàm Nhĩ Tư Đặc thật sự có dự cảm sẽ vẫn lạc, nó đột nhiên xông khắp trái phải, năng lực pháp thuật mạnh mẽ không ngừng triển khai ra.
Đáng tiếc, có Đề Pháp tọa trấn, còn có Lôi Lâm là pháp sư ở đây, nó không có bất cứ cơ hội nào, ngay cả đường trốn đều bị hoàn toàn phong tỏa, ngăn chặn cơ hội chạy trốn của nó.
“Thả ta đi! Phàm Nhĩ Tư Đặc dùng danh nghĩa long thần xin thề! Tất cả tài phú của ta đều có thể cho các ngươi! Đồng thời vĩnh viễn không quay lại báo thù!”
Hồng long gầm lên.
“Ha ha. . . Long tộc hứa hẹn?”
Lôi Lâm cười lạnh một tiếng, cầm lấy trảm thủ kiếm to lớn trực tiếp xông lên.
“Đề Pháp!” Lôi Lâm quát lớn.
Lúc này cường giả truyền kỳ cũng đánh ra công kích cuối cùng, năng lượng ăn mòn khủng bố đột nhiên bắn trúng hồng long , khiến trước ngực nó hiện ra một vùng co rút lớn.
“Uống!”
Lôi Lâm vung trảm thủ kiếm trực tiếp đâm vào vết thương vừa nãy đồ long tiễn gây ra, tàn nhẫn mà chọc ra.
Liên hoàn thiểm điện!
Băng đống pháp cầu!
Thuật giải ly!
Vết thương khủng bố trước đó lần thứ hai bị xé rách, huyết nhục chung quanh thậm chí hiện ra vết cháy đen, từng khối máu nóng nhiệt huyết trực tiếp đọng trên người Lôi Lâm, biến hắn thành một người toàn máu.
“Long tộc sẽ không bỏ qua cho mày!”
Ánh sáng trong mắt hồng long Phàm Nhĩ Tư Đặc càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng hoàn toàn biến mất, thi thể khổng lồ như núi nhỏ ngã trên mặt đất, tạo ra một đợt động đất nhỏ.
“Sẽ không bỏ qua ta?” Lôi Lâm cười lạnh, sau đó cũng cảm giác được một luồng khí tức tương tự oán linh từ thân thể đối phương tràn ra, nhào tới trên người mình.
“Đây chính là vật tương tự đánh dấu báo thù sao? Ha ha. . .”
Trong sâu thẳm đôi mắt của Lôi Lâm lóe lên ánh sáng, trong nháy mắt đã tiêu diệt oán linh kia không còn một mống, không lưu giữ một chút nào.
Mà lúc này, việc tắm rửa long huyết nóng bỏng vẫn còn tiếp tục, âm thanh máy móc của chíp âm cũng vang lên.
Keng! Chủ thể tiến hành một lần long huyết gột rửa! Lực lượng +1! Thể chất +2! Thu được da thịt đề kháng! Dung hợp cùng năng lực thân thể hoàn mỹ!
” Lực lượng trong long huyết sao?”
Lôi Lâm cảm thụ loại cảm giác thiêu đốt này: “Đầy đủ lực lượng, cho dù là ma quỷ huyết chủy vẫn còn, e là cũng không thể thôn phệ toàn bộ. . .”
Còn loại long huyết này đối với người có thể chất 5 điểm trở xuống quả thực chính là độc dược, hoàn toàn không chống lại được năng lượng ăn mòn bên trong, chỉ có kết cục là đường chết, nhưng đối với chức nghiệp giả cấp cao thì đây là tăng cường không sai, tiền đề là chịu đựng được.
“Nhanh thu lấy long huyết! Nhanh!”
Long huyết là tài liệu pháp sư phi thường trân quý, lãng phí như bây giờ ngay cả Lôi Lâm đều thấy đau lòng.
Sau đó, con hồng long này lập tức bị thủ hạ của Lôi Lâm hoàn toàn chia cắt, đầu tiên là huyết dịch bị thu thập hết, sau đó chính là khối lớn long bì hoàn chỉnh, đây là tài liệu tốt để chế tác long bì giáp.
Còn có long cốt, long tinh, đều là đồ tương đối tốt.
Mãi đến tận khi nhìn thấy những vật hồng long đã thu gom trong động đá đó, vẻ hưng phấn trong đôi mắt của đám thủ hạ của Lôi Lâm càng ngày càng không nhịn được, cuối cùng đều hoan hô lên.
Cự long luôn yêu thích thu thập đồ vật sáng lấp lánh, tuy rằng có khả năng rất lớn là thạch anh cùng thủy tinh, nhưng kim loại hiếm cũng có không ít, thậm chí còn có một chút ma pháp vật phẩm, cũng không biết là kẻ xui xẻo nào lưu lại.
“Ta muốn tài liệu trên thân hồng long, còn những vàng bạc này, chính các ngươi phân đi!”
Lôi Lâm thu tài liệu hồng long vào túi thứ nguyên, sau đó cũng không thèm nhìn tới đống vàng bạc trước mặt xếp thành núi nhỏ.
Mà các binh sĩ nghe được mệnh lệnh này đều lớn tiếng hoan hô.
Buổi tối, để ăn mừng lần đồ long này thành công, các binh sĩ tổ chức một bữa tiệc rượu, có thể chứng kiến một anh hùng đồ long sinh ra, là vốn liếng để bọn họ có thể đem ra nói cả một đời , còn người tham dự càng có cảm giác vinh dự và tự hào cùng.
Tiệc rượu kéo dài mãi đến đêm khuya, ngoại trừ binh sĩ trực ra thì tất cả mọi người đều uống đến say như chết.
Mà mấy bóng đen lại đi tới long huyệt.
“Xác định là nơi này sao?”
Lôi Lâm xoa xoa một mặt vách tường màu đen, ở chung quanh dấu vết đại chiến còn rõ ràng trước mắt.
“Phải! ta có thể khẳng định, cánh cửa di tích chính là ở đây!”
Hải Luân ngồi xổm xuống, ở góc tường tìm được một phù hào vặn vẹo.
” Truyền thừa ảo thuật sư, lại vừa vặn ở phía dưới sào huyệt con hồng long này, đây rốt cuộc là trùng hợp hay là cố ý an bài?”
Trong đôi mắt Lôi Lâm có ánh sáng tìm kiếm.
Sau đó, một ngọn lửa từ trên tay hắn phóng ra, bắn vào ấn ký vặn vẹo kia.
Ầm ầm ầm!
Một thông đạo bí ẩn nổi lên, lâu như vậy đều không bị hồng long phát hiện, triển lộ ra năng lực ẩn giấu khủng bố.
“Chắc là một loại kỹ thuật không gian trung lặp nào đó!”
Lôi Lâm gật đầu, cùng Hải Luân đồng thời tiến vào thông đạo, mà Đề Pháp lại thủ hộ ở bên ngoài.
” Lực lượng áo thuật, có điểm khác gì vu thuật?”
Ánh mắt Lôi Lâm lấp lóe, mang theo một điểm sáng ước ao.