Chương 1627: Quyền lực thịnh yến (2)
Mà trong tinh bích hệ, chủ thế giới vật chất là căn cơ của tất cả, giữa thượng tầng cùng hạ tầng còn có không gian thứ nguyên khổng lồ, thậm chí trình độ rộng lớn còn vượt xa khỏi.
Nếu như so sánh thế giới các thần là đĩa bánh, vậy chủ thế giới vật chất không thể nghi ngờ gì chính là nhân thịt, thượng tầng là quốc gia của chư thần, hạ tầng nhưng là vực sâu vô tận cùng địa ngục.
Ở chung quanh đĩa bánh còn có đông đảo bán vị diện như hạt vừng vậy.
Tuy rằng đến một cấp bậc cụ thể nào đó có thể có chút sai sót, nhưng thực tế cũng gần như vậy.
Mà chủ vật chất vị diện không chỉ là trung tâm nối liền đông đảo bán vị diện cùng thứ nguyên, đồng thời cũng là nơi khởi nguồn chủ yếu của tín ngưỡng cùng linh hồn, bởi vậy bị các thần cùng ma quỷ ác ma mơ ước, vì tranh cướp nơi đây mà phát sinh đại chiến, đã sớm không biết xảy ra bao nhiêu lần.
Ba Thác địa ngục cùng thâm uyên đã từng là một thể, nhưng bởi một nguyên nhân nào đó mới tách ra.
Mà ma quỷ cùng ác ma cũng đã trở thành tử địch, thỉnh thoảng còn có chiến dịch lớn tên là huyết chiến xảy ra.
Toàn bộ địa ngục hiện nay tổng cộng có chín tầng, nhưng bởi ma quỷ tuân thủ trật tự nên thường thường chiếm cứ ưu thế trong huyết chiến.
Trước đó ma quỷ đại công gặp xui xẻo trên tay Lôi Lâm- Bạo thực quân chủ Bối Lỗ Tắc Ba Bố chính là chúa tể tầng địa ngục thứ 2.
“Tầng thứ nhất địa ngục tầng là khu vực công cộng, có rất nhiều ma quỷ có ý muốn cạnh tranh chưởng khống tại, thậm chí còn có nhân loại cùng các vật chủng khác sinh tồn, tầng thứ hai là lãnh địa của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, nhưng lúc này cũng đã biến thành hình thức vô chủ, tầng thứ ba đến phiên Mã Mông. . .”
Lôi Lâm trong nháy mắt nghĩ đến tình báo liên quan tới địa ngục, những tình báo này còn cần cảm ơn Bối Lỗ Tắc Ba Bố đã vô tư kính dâng trước đó.
“Tham lam sao?”
Lôi Lâm trầm ngâm, làm ma quỷ rất giỏi việc nắm giữ nhân tâm, lực lượng quy tắc của những ma quỷ đại công đó nắm giữ đều là khá thiên hướng về tâm tình.
“Quên đi! Trước tiên tạm thời đừng hành động gì!” Sau đó Lôi Lâm lắc lắc đầu.“Còn có chuyện gì sao?”
“Hì hì. . . Chủ nhân! Ở trên đường tới, ta lại mê hoặc được một tín đồ, đối phương vì bảo vệ thân phận quý tộc của mình mà cầu viện ta, mà ta đã đồng ý với cô nàng. . .”
Giọng nói của bóng người linh lung trở nên dịu dàng hẳn, giống một tiểu cô nương đang làm nũng.
“Đừng chơi trò này ở trước mặt ta!” Lôi Lâm lạnh nhạt cảnh cáo một câu, trong đôi mắt có ánh sáng u ám lộng lẫy lóe qua, lập tức làm nhân ảnh kia run lên.
“Thuộc hạ. . . Thuộc hạ không dám!”
“Thân phận quý tộc? Là ai?” Sau khi răn dạy đối phương, Lôi Lâm vẫn rất hứng thú hỏi lên.
“Hạ Phổ gia tộc Mỹ Lạp tiểu thư! Cha của cô nàng cùng huynh đệ đều chết trên tay mã tặc, lãnh địa bị các thân thuộc khác mơ ước, nếu như không thể có lực lượng khác trợ giúp, e rằng kết cục chính là đợi đến chết già trong tu đạo viện. . .”
“Theo ta được biết, cô nàng cũng sẽ xuất hiện trong tiệc rượu mà Lan Tư Ni Đặc hầu tước tổ chức!” Nhân ảnh linh lung bổ sung.
“Ra mắt sao? Mặc dù hình thức phi thường kém, nhưng không thể không nói đây cũng là một biện pháp hay!” Lôi Lâm ǎǎn đầu.
Cho dù là đạo tặc chia của, cũng nhất định phải chú ý dáng vẻ, trực tiếp để bần dân lên cấp quý tộc thực sự là quá gian nan, lực cản cũng quá lớn.
Mà nếu như là thông qua hình thức thông gia, không chỉ thuận tiện đơn giản hơn rất nhiều, các lão quý tộc khác cũng tương đối dễ dàng chấp nhận.
Đặc biệt toàn bộ trực hệ quý tộc đã chết hết, chỉ còn dư lại nữ nhi, quả thực chính là mục tiêu mà bầy sói thèm nhỏ dãi không ngớt.
“Đúng là nữ nhân rất thông minh đây! Đối phương có yêu cầu gì? Có thể dâng lên cái gì?”
Lôi Lâm bình tĩnh hỏi.
“Hạ Phổ gia tộc có tước vị tử tước, mà một khối lãnh địa vừa vặn ở bắc bộ Ước Khắc, cô ta có thể chấp nhận người chúng ta sắp xếp thành trượng phu cùng thủ tịch chấp chính lãnh địa, nhưng nhất định phải do huyết mạch của cô nàng kế thừa tước vị quý tộc tương lai. . .”
“Không tính là điều kiện đặc biệt hà khắc, chờ sau khi ta gặp đối phương thì đồng ý đi. . .”
Lôi Lâm gật đầu.
“Nhưng lấy thân phận bây giờ của ta đi cưới vợ cũng quá rêu rao, thậm chí trong tình huống phụ thân vẫn là nam tước lại thu được tước vị tử tước, dường như cũng có chút lúng túng. . . Càng then chốt chính là, ta không thể trường kỳ dừng lại ở bắc địa. . .” Sau đó, Lôi Lâm lại rơi vào trầm tư.
“Xem ra, vẫn nên tìm trong đám thủ hạ cho vị Mỹ Lạp tiểu thư kia một vị trượng phu đi, Đề Pháp cũng rất tốt, còn tướng mạo cùng tuổi tác đều không phải không thể thay đổi, cũng vừa hay cho hắn đổi một thân phận mới. . .”
Lôi Lâm đơn giản quyết định vận mệnh sau này của vị quý tộc tiểu thư kia.
Hiện thực chính là tàn khốc như vậy, nếu không phải Lôi Lâm tiếp nhận, kết cục của đối phương e là sẽ càng thêm thê thảm.
“Còn có những thủ hạ kia, cũng nhất định thu xếp cùng khen thưởng. . .”
Lôi Lâm rất rõ ràng, những người này sở dĩ theo hắn, là cho rằng hắn có thể mang đến tài phú, địa vị cho bọn họ!
Cái gọi là trung thành, cũng chỉ dựa trên mặt này để phát triển lên.
Rất nhiều lúc, sự theo đuổi của đầy tớ là chủ ăn thịt thì ta ăn canh mà thôi.
Mà chính bởi vì có bọn họ, Lôi Lâm mới có thể miễn cưỡng tham dự lần thịnh yến cường đạo này để chia một chén canh.