Chương 1634: Hoan nghênh (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1634: Hoan nghênh (1)

Cảng Sao Kim đã gần ngay trước mắt.

Sau hải tặc chi triều, cùng với ba quần đảo suy sụp, cảng Sao Kim đã trở nên càng ngày càng phồn vinh.

Đông đảo đường biển được khai thác ra, càng tới gần nơi này, có thể nhìn thấy càng nhiều thuyền.

Cảng khẩu trước đó lại xây dựng thêm mấy lần, hiện tại cho dù để hơn trăm hải thuyền leo đậu cũng không phải việc khó.

Lúc đầu Lôi Lâm chọn lựa địa điểm cũng đã cân nhắc đến điểm ấy, lựa chọn một cảng trống mà sâu, lúc này lập tức thể hiện được tầm nhìn xa của hắn.

Trên bến tàu đâu đâu cũng có bóng người, lúc này lại có một đám người không tầm thường xuất hiện.

Mấy người đi trước mặc trang phục quý tộc hoa lệ, thị lực cao để Lôi Lâm có thể thoáng nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

Người đi đầu chính là vợ chồng Quỳnh Nạp Tư, trong tay Quỳnh Nạp Tư phu nhân còn vẫy vẫy khăn tay màu trắng về phía bên này, thỉnh thoảng lại lau nước mắt.

“Ô ô. . . Con trai! con trai của ta! Sao con có thể bỏ lại chúng ta như vậy, vừa đi là đi nhiều năm như vậy. . . Ô ô. . .”

Một lát sau, Lôi Lâm vừa đi xuống boong tàu, còn chưa kịp chào hỏi đã bị nam tước phu nhân kéo vào trong lồng ngực.

Thấy thế này, Lôi Lâm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu ra hiệu với Quỳnh Nạp Tư nam tước, sau đó an ủi mẹ của mình trước.

“Được rồi! Được rồi! Thân ái! Lôi Lâm trở về là chuyện phải vui mà!”

Quỳnh Nạp Tư nam tước nhìn đã già hơn rất nhiều, tóc mai hai bên đã lốm đốm tóc trắng, nhưng tinh thần lại rất tốt.

Mà lúc này khí chất lôi lệ phong hành trên người hắn đã nhạt đi rất nhiều, chỉ còn lại sự ung dung cùng bình tĩnh của người nắm quyền thế.

“Phụ thân đại nhân! Con đã trở về!”

Lôi Lâm mỉm cười hành lễ.

“Trở về là tốt rồi!“Quỳnh Nạp Tư nam tước gật đầu, đồng thời đẩy một đôi trẻ con khoảng năm, sáu tuổi từ phía sau đi ra.

“Đây là đệ đệ muội muội của con! Kiệt Khắc cùng Toa Lâm La, đến đây nào, nhanh gọi ca ca!”

“Ca ca!” “Ca ca! !”

Trong mắt hai đứa bé có vẻ ngây thơ cùng sợ hãi, hiện tại chúng vẫn ở tuổi hồ đồ, nhưng vẫn là nghe lời của phụ thân ngọt ngào hô.

“Ừm!”

Lôi Lâm gật đầu, thông qua huyết mạch cảm ứng, hắn biết đây là con trai con gái của phụ thân mình nhưng cũng không phải do mẫu thân sinh ra, nhưng chuyện này trong giới quý tộc vốn vô cùng bình thường.

Kiểu con thứ này căn bản không có địa vị gì, điểm ấy có thể nhìn ra từ việc mẹ của hai đứa bé không cùng đến đây.

Đồng thời, bọn họ làm thứ tử, đường ra duy nhất sau này của bọn họ chỉ có tiến vào giáo hội thần linh hoặc là trở thành quản gia cho các quý tộc khác, trừ phi Lôi Lâm đồng ý phân chia lãnh địa của chính mình cho bọn họ.

Bởi không tạo thành được uy hiếp gì đối với địa vị Lôi Lâm, bởi vậy cho dù là Quỳnh Nạp Tư phu nhân cũng không biểu hiện ra vẻ địch ý.

“Kiệt Khắc! Toa Lâm La! Chào hai em!”

Lúc này Lôi Lâm đương nhiên cũng biểu hiện rất giống một vị đại ca ca ôn hòa, tuy rằng trước đó cũng không biết chuyện, nhưng vẫn rất nhanh đã lấy ra lễ vật —— Búp bê xinh đẹp cùng dày da hươu tinh xảo khiến hai đứa bé hoan hô lên.

Lôi Lâm đã sớm chuẩn bị một thuyền lễ vật để trở về phân phát, tự nhiên cũng không ngại có thêm hai đứa bé.

“Có thể nhìn thấy các con hòa hợp như thế, ta cũng yên lòng rồi!”

Quỳnh Nạp Tư nam tước rất hài lòng gật đầu, Lôi Lâm làm như thế chính là đang tỏ thái độ, chí ít hắn không lo lắng sinh hoạt của đôi tử nữ này sau khi mình qua đời.

Với hiểu biết của hắn về Lôi Lâm, đương nhiên biết dựa vào tâm cơ cùng thực lực của Lôi Lâm, hai đứa bé này căn bản là không phải là đối thủ.

“Hiện tại chỉ hi vọng Kiệt Khắc cùng Toa Lâm La có thể biết đủ. . .”

Trong lòng Quỳnh Nạp Tư nam tước thở dài.

“Nhã Cách Bố! Lai Ân!”

Sau đó, Lôi Lâm lại chào hỏi mấy người khác, đồng thời đưa lên lễ vật.

“Lôi Lâm thiểu gia!” Nhã Cách Bố cùng Lai Ân cung kính hành lễ, trong đôi mắt đều có kích động.

Bọn họ nhìn cũng đã rất già, gần như đến lúc về hưu.

“Khổ cực các vị rồi!” Lôi Lâm nhìn chung quanh một vòng, sau đó lại nhìn thấy giáo chủ kim tệ Tả Na của tài phú nữ thần.

“Còn có Tả Na giáo chủ! Đã lâu không gặp!”

” Đúng là đã lâu không gặp rồi!” Tả Na vẫn là dáng vẻ thiếu nữ như trước, vinh quang thần linh giúp cô ta trì hoãn già yếu, thậm chí đến lúc chết đều có thể duy trì dáng vẻ trẻ tuổi, chỉ là trong con ngươi đã thành thục hơn rất nhiều.

“Liên quan tới chuyện về cảng Sao Kim, còn có hợp tác sau này, ta có rất nhiều chuyện muốn nói cùng cậu, nhưng với tình huống bây giờ thì vẫn nên đợi sau này lại đến bái phỏng đi!”

Tả Na giáo chủ rất hiểu ý nói.

Lôi Lâm gật gù, người chủ trì của tài phú thần điện ở đây đúng là không gì thay đổi, còn giáo chủ của hai thần điện khác- Thần tri thức Âu Cách Mã và thần chịu khổ Y Nhĩ Mã Đặc dường như cũng thay đổi sang khuôn mặt xa lạ, sau đó lại lần lượt tới làm quen với Lôi Lâm.

“Buổi tối tới tháp pháp sư, ta có đồ muốn cho con xem!”

Âu Ni Tư Đặc đạo sư cũng vẫn giống trước đây, vừa vội vã nói hai câu rồi lập tức rời đi, dường như là có một thí nghiệm quan trọng.

Lôi Lâm hơi nhếch khóe môi lên, hiện tại tháp pháp sư cũng gần như sắp hoàn thành, như vậy chuyện đạo sư muốn nói cũng có liên quan với việc này.

“Đến lúc đó, hi vọng tiến độ của ta không doạ đến ông ấy. . .”

Nghi thức hoan nghênh rườm rà qua đi, Lôi Lâm trực tiếp trở lại biệt thự ở cảng Sao Kim.