Chương 1645: Sứ giả (1)
Thần mưu sát Hi Thụy Khắc!
Đây là một vị thần linh phi thường cổ lão, đồng thời rất nổi tiếng.
Nắm giữ thần chức mưu sát, âm mưu, còn có thần lực mạnh mẽ, thậm chí là cổ thần sống qua thời kỳ các thần hoàng hôn!
Nghe đồn trên tay đối phương nắm giữ không ít bí ẩn thượng cổ, còn có liên luỵ không rõ cùng rất nhiều thần hệ, tuy rằng đa số chính là cừu hận.
Nhưng trong mấy trăm năm gần đây lại quỷ dị truyền ra tin tức vị thần linh này đã điên cuồng, thậm chí có xu hướng chuyển hóa thành ác ma!
Trận doanh nghiêng đi, đối với các thần linh chính là đại sự sống còn!
Mà trong mấy năm gần đây, tình huống như thế lại càng rõ ràng, thậm chí đối phương còn thường thường truyền xuống các loại thần dụ tự mâu thuẫn, khiến các mục sư không biết làm thế nào.
“Ai. . . Thần mưu sát điên rồi! Thú nhân ở phía bắc kiến quốc, ngay cả Đan Bố Lôi Tư cùng ngoại hải đều có tung tích của ma quỷ cùng ác ma. . . Thời đại hỗn loạn này, e là cũng chỉ có thời hắc ám mới có thể so sánh . .”
Đế Luân phu nhân thở dài.
. . .
“Ta nhìn thấy trong tương lai có hư ảnh của ma quỷ cùng ác ma. . .”
Trên Phi Hồng Hổ hào, trong gian phòng tối tăm, Lôi Lâm nhìn quả cầu thủy tinh trên lớp tơ ngỗng mềm mại, trong đôi mắt có ánh sáng phức tạp.
Lợi dùng lực lượng pháp thuật để tiến hành dụ đoán, là việc phần lớn chiêm tinh sư cùng dự ngôn sư mới có thể làm.
Đương nhiên, thủ đoạn có lẽ sẽ có chút khác biệt, có kẻ thông qua bài Tarot, có kẻ lại thông qua tinh tượng cùng quỹ tích.
Nhưng các ảo thuật sư lại có biện pháp riêng của mình, Lôi Lâm có kinh nghiệm phù thủy lại càng không cần phải nói.
“Ta có linh cảm. . . Chủ lực của đối phương ở ngay trong cảng hải tặc, lần hành động này của chúng ta đều sẽ toàn thắng, đồng thời trong đó có tung tích ma quỷ. . .”
Lôi Lâm thả xuống quả cầu thủy tinh, dùng một mảnh tơ lụa màu trắng xoa xoa tay, khẳng định nói.
“Ta luôn cảm thấy cậu rất có vấn đề. . .”
Y Toa Bội Nhĩ nghiêng người dựa vào cửa, giống một thị vệ trung thành, trong đôi mắt lại tràn đấy có hiếu kỳ Lôi Lâm: “Ta không nhớ là cậu chủ tu thuật tiên đoán đấy, đồng thời các dự ngôn sư không phải làm như cậu đâu. . .”
“Ha ha. . . Đây là một phương pháp ta nhìn thấy ở thành Ngân Nguyệt, không cần nghĩ quá nhiều. . .”
Lôi Lâm cười nhạt nói.
Mặc dù chuyện bản thân hắn đạt đến pháp sư cao cấp là cơ mật, nhưng đã nói với Y Toa Bội Nhĩ.
Biểu tỷ rất có tự tin đối với lần hành động này, dù sao trước đó Lộ Dịch Tư hầu tước dựa vào lực lượng một vị pháp sư cao cấp đã đủ để tung hoành ngoại hải, thậm chí liên tiếp thu phục Hắc Khô Lâu cùng Hổ Sa, ép nhóm hải tặc Dã Man Nhân đến cực hạn.
Nếu không phải Lôi Lâm đột nhiên xuất hiện, có khả năng đến hiện tại đối phương đã trở thành bá chủ toàn ngoại hải.
“Thế cục bây giờ đã khác rồi! Tai nạn từ hải tặc chi triều đã hấp dẫn ánh mắt của các cường giả. . .”
Lôi Lâm thở dài, trước đây ngoại hải chưa khai phá được bao nhiêu, địa hình cùng thế lực đều vô cùng đơn giản, một bộ lạc dã man nhân chính là lực lượng rất đáng gờm.
Nhưng tới hiện tại cũng không đáng là gì.
Cũng chính bởi vì có một chút bất an, Lôi Lâm mới bắt đầu thử nghiệm dự ngôn, muốn nhìn hình ảnh tương lai một chút.
Tuy rằng thuật pháp ở thế giới các thần có thể che đậy loại lực lượng này, nhưng dù là thần lực của các thần hay cả cường giả truyền kỳ đều có thể dễ dàng làm được điểm ấy, nhưng Lôi Lâm không tin những người man rợ kia cũng có lực lượng này.
“Vậy thì tốt. . .”
Y Toa Bội Nhĩ cười tủm tỉm nói, sau đó sắc mặt lại biến đổi.
Ầm ầm! Răng rắc! Một tiếng động rất nhỏ, còn có tiếng đám hải tặc rối loạn đột nhiên truyền tới.
“Xem ra là trên boong thuyền đã phát hiện cái gì. . . Chúng ta đi qua. . .”
Lôi Lâm cười nhạt cùng Y Toa Bội Nhĩ đi lên trên boong thuyền.
Lúc này có thể nhìn thấy đám hải tặc làm thành một vòng, hoàn toàn vây quanh hai bóng người.
Trong vòng vây là hai bóng người có chút hư huyễn, một người trong đó là Khải Luân, một người khác lại ăn mặc trang phục thích khách màu đen bó sát người.
Lưỡi đao sắc bén không ngừng va chậm, mang theo kình phong thậm chí ngay cả bọn hải tặc cũng không dám tiến lên.
“Khải Luân! Đừng chơi nữa!”
Lôi Lâm búng ngón tay một cái, hỏa diễm trùy hình khủng bố bắn mạnh ra, chuẩn xác bắn trúng một hư ảnh, ngọn lửa rừng rực nhất thời nuốt chửng bóng đen kia.
“Đối phương chỉ là một con rối mà thôi!”
Lôi Lâm nhìn về phía cột buồm: “Mày nói đúng không đúng?”
“Hê hê! Không hổ là Lôi Lâm các hạ đã thành lập nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ, đánh bại Lộ Dịch Tư hầu tước!” Tiếng cười không khác tiếng cú đêm vang lên, sau đó lại có một đoàn vặn vẹo từ cột buồm xông ra, biến thành một bóng người.
“Lại gặp mặt rồi! Lôi Lâm các hạ! Đầu tiên là tự giới thiệu, bỉ nhân A Nhĩ, chính là mục sư của thần mưu sát vĩ đại, trước đó ở cảng hải tặc còn từng thấy các hạ!”
Lúc này A Nhĩ vẫn mặc trang phục của mục sư, trên người không có một chút chật vật nào, cũng không biết đi lên trên thuyền Lôi Lâm từ lúc nào.
“Đáng ghét!”
Lúc này Khải Luân cũng phát hiện bóng người trong ngọn lửa trong đột nhiên nổ tung, lộ ra diện mạo thật sự của ảo ảnh, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.
“Chờ đã!” Ngay khi Khải Luân muốn xông lên, Y Toa Bội Nhĩ cười tủm tỉm ngăn Khải Luân lại.
“Lá gan của mày đúng là rất lớn đấy? Lại dám trêu đùa đến người của ta?” Y Toa Bội Nhĩ nhìn A Nhĩ, con mắt nguy hiểm hơi nheo lại.