Chương 1661: Thần lực (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1661: Thần lực (1)

“Tên Kiệt Tư Pháp Nặc rác rưởi kia! Không chỉ chính lão ngã xuống, ngay cả tín vật của chủ nhân đều mất. . .”

Giọng nói của ông lão này cực kỳ khàn khàn, mang theo vẻ khó có thể chịu đựng, nhưng lại nói ra một sự thực long trời lở đất!

“Cái gì? Ở Đan Bố Lôi Tư ngoại hải bên kia lại xảy ra chuyện như vậy?”

Vài tên mục sư áo bào đen liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc từ mắt đối phương.

Đồng thời, đối với kết cục của vị Kiệt Tư Pháp Nặc kia, bọn họ cũng không muốn suy nghĩ nhiều.

Trong lòng đất, những tinh linh một khi chọc giận nhện chúa La Ti, vậy kết quả duy nhất chính là biến thành quái vật nhện hóa khủng bố, mà linh hồn của Kiệt Tư Pháp Nặc đều ở trên tay thần linh thì kết cục của lão sẽ càng thêm kinh khủng.

Cảnh ngộ này khiến những mục sư áo bào đen này đều cảm thấy bi ai.

Nhưng cảm giác này cũng không kéo dài quá lâu, ông lão chậm rãi nhìn bọn họ một chút, con ngươi đầy tròng trắng mắt lúc này hơi lóe lên ánh sáng: “Kiệt Tư Pháp Nặc đã là mục sư cấp cao, nếu muốn điều tra rõ ràng ở ngoại hải đã xảy ra chuyện gì, nhất định phải phái ra cường giả cấp độ truyền kỳ khác! Bây giờ còn có ai nhàn rỗi?”

“Mặ nạ bóng ma các hạ vẫn không rõ tung tích, hiện tại huyết hồng chi nhãn cũng ở hoang mạc phía tây, những mục thụ nhân kia phi thường phiền phức. . .”

Một mục sư áo bào đen trầm ngâm một lúc rồi vẫn chậm rãi nói ra.

“Ở chỗ thuộc hạ, thế cuộc phía bắc còn chưa ổn định, mấy vị đại nhân vẫn đang truy tung vị Ngải Lạp Tư Trác nữ vương kia, đến nay vẫn không có kết quả. . .”

Một mục sư áo bào đen khác bẩm báo nói.

Đây cũng là bi ai của thế lực lớn, tuy rằng thế lực trải rộng toàn bộ chủ thế giới vật chất, nhưng nếu muốn rút ra sức chiến đấu cao tầng cũng không phải chuyện dễ dàng.

, “Thu thi nhân” thế nào?” Ông lão đã hỏi ra như thế, vậy khẳng định là đã có dự định của chính mình.

“Vị đại nhân kia còn chưa hoàn thành thí nghiệm. . .”

Tên mục sư áo bào đen cuối cùng do dự một lúc rồi vẫn nhắm mắt nói ra.

“Nói cho lão biết sau khi đi ra thì lập tức chạy tới ngoại hải, ta muốn lão lột da kẻ dám can đảm giết hại mục sư của chủ thần!”

Ông lão chậm rãi nói, sau đó lại quỳ gối trước tượng thần, bắt đầu kiên trì cầu khẩn, giống như tượng đá cứng rắn nhất.

Vài tên mục sư áo bào đen liếc mắt nhìn nhau, nhanh chóng lùi ra.

. . .

Đối với chuyện trên đại lục, Lôi Lâm hoàn toàn không biết gì cả, nhưng đã sớm có dự đoán.

Lúc này hắn đã bình tĩnh trở về cảng Sao Kim, đồng thời trốn vào tháp pháp sư.

“Cục diện yên tĩnh có thể duy trì mấy tháng ngày, cho dù giáo hội thần mưu sát muốn muốn trả thù, khoảng thời gian này từ điều tra đến lúc phái ra nhân thủ cũng đủ cho ta lên cấp. . .”

Lúc này hắn đang ngồi trong trung tâm tháp pháp sư, trên vách tường chung quanh có phù văn khủng bố ngăn cách, tháp linh đang nghiêm ngặt quản giáo tất cả.

Có tháp pháp sư trợ giúp, toàn bộ cảng Sao Kim trong nháy mắt đã biến thành nơi có trị an rất tốt, tỉ lệ các loại phạm tội hạ xuống mức cực thấp, cũng bởi vậy mà hấp dẫn được càng nhiều hải thương đến đây giao dịch.

Đồng thời, Lôi Lâm cũng hiểu rất rõ một đợt thuỷ triều buôn bán càng to lớn hơn sắp đến, đây là tiếng vọng sau khi hắn giết chết nhóm hải tặc Dã Man Nhân mang đến.

“Đám biểu tỷ cũng nên đánh hạ được cảng hải tặc rồi, đồng thời coi nơi đó làm căn cứ vĩnh cửu. . .”

Lôi Lâm đặt cái chén bốc hơi nóng trong tay lên bàn, vẻ mặt có chút cân nhắc: “Không ngờ hiện tại ta cũng đã biến thành căn nguyên khiến ngoại hải náo loạn. . .”

Nghĩ tới đây, Lôi Lâm không khỏi nhìn về phía một món đồ khác trên mặt bàn.

Đó là một sợi dây chuyền có tạo hình kỳ dị, bên trong có sức mạnh sôi trào mãnh liệt, nhưng dường như đã mất đi linh tính của chính mình, đã biến thành nguồn tài nguyên khổng lồ mà người người cũng có thể lấy dùng.

“Giết chết ý chí thần linh tàn dư bên trong xong, hơn nữa sau đó còn phong tỏa, cho dù là thần mưu sát cũng không cảm ứng được nhỉ?”

Lôi Lâm không đề cập tới tên Hi Thụy Khắc, đây là mức độ cẩn thận cơ bản nhất, một khi nhắc tới tên thần linh, cũng có thể bị vị thần linh kia cảm ứng được.

“Căn cứ vào tư liệu của pháp sư công hội, thần lực mạnh mẽ vô luận là ở đâu cũng có thể thu được mười lăm đến mười tám chữ tin tức sau khi bị gọi ra tên thật sao?”

Lôi Lâm sờ sờ cằm.

Loại năng lực này thậm chí có một phần tương tự như khả năng của đại phù thủy cấp 9 không gì không làm được, không chỗ nào không biết, nhưng đáng tiếc cũng chỉ là một phần mà thôi, đồng thời còn chỉ là bởi quy tắc đặc biệt ở các thần thế giới mà sản sinh, có quá nhiều thủ đoạn có thể lẩn tránh.

“Đồng thời. . . thần lực khổng lồ như vậy, đúng là một món quà lớn đây?”

Lôi Lâm vươn ngón tay vuốt ve mặt dây chuyền, từng tia sức mạnh hỗn độn màu vàng sậm trải qua lực cắn nuốt chuyển hóa biến thành màu vàng thuần túy nhất, lại bị Lôi Lâm không ngừng hấp thu.

Hiện tại Lôi Lâm từ bỏ hình thức thôn phệ thô bạo trước đó, chuyển thành không ngừng chuyển hóa từng tia nhỏ bé.

Thần lực của thần mưu sát tuy rằng mạnh mẽ, nhưng cũng tràn ngập cảm giác hỗn tạp, thậm chí còn có sức mạnh của hình bóng vặn vẹo đang không ngừng thẩm thấu.

Mà chuyện Lôi Lâm cần làm chính là lấy ra thần lực tinh khiết nhất, sau đó lợi dụng lên trên người mình.