Chương 1675: Nghi thức (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1675: Nghi thức (1)

“Chuẩn bị thuyền cùng nhân thủ cho ta, ta lập tức muốn xuất phát!”

Nếu đã xác định địa điểm, vậy kế tiếp việc cứu viện chính là chuyện đương nhiên.

La Tân Hán cùng La Nại Nhĩ Đức đều kính cẩn nghe lời dặn dò, không đến bao lâu đã chuẩn bị kỹ càng xong đồ mà Lôi Lâm cần.

. . .

Sau một ngày, Y Toa Bội Nhĩ ở trong rừng mưa cũng nghênh tiếp đến nguy cơ lớn nhất trong đời mình.

“Đây là. . . Thứ quỷ gì vậy?” Long uy mạnh mẽ tản ra, ngọn lửa màu đỏ nóng rực đốt cháy mấy con quái vật màu đen trước mặt hầu như không còn.

Xung quanh cơ thể những quái vật màu đen này đều quanh quẩn sương mù màu đỏ sậm, dáng dấp hình thù kỳ quái, giống như tùy ý dùng bùn đất tạo thành vậy.

Ssàn sạt. . . Sàn sạt. . .

Sau khi hỏa diễm qua đi, từng tia khói màu đỏ sậm một lần nữa hội tụ, đã biến thành quái vật.

“Đáng chết! Những quái vật này chẳng lẽ không chết sao?” Lúc này Khải Luân cũng dùng chủy thủ cắt ra một quái vật mọc ra ba đầu lâu của người già, trung niên, thanh niên, nhưng vết thương của đối phương lại lập tức khép lại, thậm chí còn khiến chủy thủ của cô ta trực tiếp bị nuốt chửng, Khải Luân cảm giác được nguy hiểm rất lớn chỉ có thể từ bỏ vũ khí rồi rời đi.

“Chỉ có phép thuật công kích cường độ cao, hoặc là chức nghiệp giả cấp cao trở lên bạo phát đấu khí, mới có thể chân chính ảnh hưởng tới chúng nó!”

Lúc này Y Toa Bội Nhĩ đã biến thành trạng thái bán long hoá, long tức mạnh mẽ lướt qua, những quái vật sương mù kia nhanh chóng tách ra, cuối cùng cũng coi như dọn dẹp ra rồi một con đường.

“Không ngờ ở trong rừng rậm này lại còn có loại quái vật này!”

Y Toa Bội Nhĩ nhìn mặt trăng nơi chân trời, lúc này mặt trăng vốn phải sáng lại bị một tầng màu đỏ tím bao phủ, nhìn cực kỳ tà dị.

Vốn dĩ tất cả đều khá thuận lợi, sau khi vòng vây công của thổ dân lùi vào rừng mưa cùng việc lùng bắt cũng yếu đi, thậm chí Y Toa Bội Nhĩ còn bắt đầu suy tính tới con đường lui lại.

Thế nhưng không nghĩ tới, đến buổi tối hôm nay, nơi này lại xảy ra thay đổi cực lớn.

“Quả thực giống toàn bộ rừng rậm đều biến thành quỷ vực vậy!”

Trong mắt Y Toa Bội Nhĩ mang theo cảnh giác, nguy hiểm ở nơi này còn vượt xa dự liệu của cô.

“Hì hì. . . Cùng nhau chơi đùa đi!”

Dưới ánh trăng đổ tím, toàn bộ rừng rậm dường như đều phát sinh một loại biến hóa nào đó, sương mù màu đỏ sậm đã trải rộng,

Một cây dong lớn đột nhiên vặn vẹo, rất nhiều dây leo giống như đã biến thành vô số cánh tay mềm mại, trực tiếp vồ tới Y Toa Bội Nhĩ, ở thân cây dong thậm chí hiện ra một khuôn mặt trẻ con.

“Long uy cũng vô hiệu sao? Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì vậy!”

Hồng long trường kiếm màu đỏ thắm bùng nổ ra đấu khí hỏa diễm cực nóng, long tức mang theo hỏa diễm trùy hình không ngừng phun ra, khiến đông đảo bàn tay khổng lồ hình thành võng vây bị thiêu rơi xuống, cuối cùng cũng coi như dọn cho Y Toa Bội Nhĩ một lối thoát.

“Hì hì. . . Không đau chút nào cả!”

Cây dong lớn tự rút rễ của chính mình từ dưới mặt đất ra, rất nhiều rễ cây giống như cũng đã biến thành vô số xúc tu, sương mù màu đỏ sậm lượn lờ, dây leo tạo thành bàn tay lớn trước đó bị chém đứt và đốt cháy lại một lần nữa mọc ra.

“Cứ tiếp tục như vậy, ta cũng sắp không chịu được nữa. . .”

Nhìn đám thủ hạ ở nơi khác tử thương nặng nề, trên mặt Y Toa Bội Nhĩ không khỏi hiện ra một nụ cười khổ.

. . .

Ở bên ngoài rừng mưa, vẻ mặt đám thổ dân nghiêm túc tụ đến đây, chính giữa chính là một tế đàn khổng lồ.

Phù hiệu màu đỏ vặn vẹo mà tà dị xiêu xiêu vẹo vẹo mà hiện lên quanh tế đàn, lúc này còn bị bôi lên lên một tầng máu tươi, từng giọt máu dọc theo khe nham thạch lăn xuống dưới, có vẻ phi thường khủng bố.

Rất nhiều thổ dân ăn mặc quần áo da thú gắn lông chim hoa lệ đẹp đẽ, lúc này miệng lẩm bẩm không ngừng làm lễ bái tế đàn.

Ở trên tế đàn, lúc này còn có một thiếu nữ thổ dân trên mặt mang theo vẻ thánh khiết, chỉ là lúc này trong mắt đối phương đã mất đi tất cả ánh sáng, ở cổ tay còn có một miệng máu lớn.

Rất hiển nhiên, nơi này đang tiến hành một nghi thức tế tự tà ác, đồng thời đối tượng còn không là bất kỳ các thần hay ác ma ma quỷ đã biết nào.

“Không nghĩ tới kẻ địch lại trực tiếp tiến vào vùng rừng rậm này, thật đúng là giúp chúng ta đại ân, còn có, lần này sẽ không ảnh hưởng tới chuyện thu cống phẩm chứ?”

Đặc sứ A Cát Cát Khắc đến từ thổ dân đế quốc nhìn tù trưởng thổ dân bên cạnh như vượn đội mũ người, đột nhiên mở miệng hỏi.

“Xin đặc sứ đại nhân yên tâm! Chúng ta đời đời kiếp kiếp đều đã tiến hành vô số lần tế tự, quá trình tuyệt đối sẽ không sai lầm. . .”

Lúc này, vị tù trưởng thổ dân này bình thường quen làm mưa làm gió trong bộ lạc của mình, ở trước mặt đặc sứ đế quốc lại không dám có bất kỳ thất lễ nào, thậm chí ngay cả trên trán đều thỉnh thoảng hiện ra mồ hôi.

“Vì lần tế tự này thành công, ta còn đặc biệt mời đại tế ty của bộ lạc tới, đồng thời có đám dị giáo đồ mạnh mẽ này làm tế phẩm, hiệu quả tế tự nhất định còn cao hơn mấy lần trước, nói không chừng ngay cả con số cống phẩm đều có thể tăng cường lên mấy lần!”

Lúc này trong mắt tù trưởng thổ dân tràn đầy nụ cười nịnh nọt: “Đến lúc đó, ta có thể làm chủ tặng ngài một ít cống phẩm tặng dư thừa!”

“Vậy thì đa tạ rồi!”

Dường như nghĩ đến cống phẩm có khả năng sản sinh ra hiệu quả thần kỳ, trên mặt A Cát Cát Khắc cũng nở một nụ cười.