Chương 1683: Đồ đằng tín ngưỡng (1)
“Chị đến rất đúng lúc, Khải Luân bên kia ta cũng cho cô ta chút thuốc an thần rồi, hiện tại cũng bắt đầu khôi phục, chị mang theo bọn họ về cảng hải tặc đi!”
Trong tay Lôi Lâm cầm một ống nghiệm thận trọng thu lại, bỏ vào trong rương chuyên môn phân loại ống nghiệm.
“Chúng ta trở lại? Vậy còn cậu?”
Y Toa Bội Nhĩ kinh ngạc hỏi.
“Nơi này rất thú vị, ta chuẩn bị ở lại nghiên cứu một quãng thời gian! Mà cảng hải tặc không thể không có ai tọa trấn trong thời gian dài. . .”
Trong mắt Lôi Lâm có cuồng nhiệt, pháp sư bình thường luôn yêu thích nghiên cứu mấy đồ vật kỳ kỳ quái quái, bởi vậy Y Toa Bội Nhĩ cũng không hoài nghi gì.
“Thế nhưng nơi này thực sự quá nguy hiểm. . .” Chỉ là nguy hiểm trước đó mà cô gặp phải đã khiến cô thật sự có chút lo lắng.
“Yên tâm, pháp sư luôn có một ít chuẩn bị về phương diện này, ta còn cần chị đúng giờ đưa tới cho ta một ít vật liệu thi pháp cùng đồ dùng hàng ngày!”
Giọng nói của Lôi Lâm đầy tự tin hoặc có lẽ do hôm qua hắn thành công cứu cô ra nên Y Toa Bội Nhĩ cũng tạm tin và đồng ý.
“Được rồi. . . Vậy cậu nhất định phải cẩn thận, hay là ta cũng lưu lại?”
“Không! Nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ trừ chị ra thì không có ai có thể hoàn toàn khống chế, khoảng thời gian này chính là thời điểm chốt. . .”
Lôi Lâm nghiêm túc nói với Y Toa Bội Nhĩ.
Sau một thời gian dài dằng dặc thuyết phục, Lôi Lâm rốt cục đã thành công để vị biểu tỷ này mang theo phần lớn hải tặc rời đi, nhìn bóng buồm đi xa, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Tiếp đó, toàn bộ đảo ác mộng này chính là của ta. . .”
Hắn gật gật đầu, đi tới biên giới hiện tại bị đặt tên là ác mộng rừng rậm, lúc này ở nơi đó đã có mấy hải tặc đang chờ đợi.
“Đại nhân! Có chuyện gì xin ngài phân phó!”
Tuy rằng những hải tặc này nhìn phi thường hung ác, nhưng ở trước mặt Lôi Lâm lại không thể không thu liễm toàn bộ khí thế hung hăng trên người lại, trên mặt thậm chí có nụ cười nịnh nọt, nhìn còn vô hại hơn so với thỏ trắng nhỏ.
Hết cách rồi, hung uy của Lôi Lâm đã sớm khiến những hải tặc này sợ mất mật, đồng thời, đây chính là thủ lĩnh thực sự của bọn hắn, nên cả đám nào dám thất lễ?
“Ừm! Dựng cho ta một dãy nhà ở đây, ta muốn ở lại đây một thời gian ngắn!”
Lôi Lâm tùy ý chỉ một khối đất trống.
“Không có vấn đề, ngài lập tức có thể nhìn thấy biệt thự của ngài ở đây! Thiết Câu Khoa Long rất vinh hạnh được phục vụ ngài!”
Một tên hải tặc đứng đầu cung kính mà hành lễ,
Sau khi được Lôi Lâm ra hiệu lập thì tức rút ra roi trên eo: “Có nghe hay không? Đại nhân muốn dựng một dãy biệt thự ở chỗ này, lập tức khởi công cho ta!”
Đùng! Đùng!
Không thể không nói, những hải tặc này đổi nghề làm giám sát cũng là nhân tài không sai, dưới sự đe dọa hung thần ác sát của bọn hắn, một phần thổ dân nô lệ lưu lại rất nhanh cũng hiểu được ý của bọn hắn, đồng thời bắt đầu dọn dẹp nền đất, chặt cây làm gỗ.
“Ừm! Rất tốt!” Lôi Lâm gật đầu khen ngợi, mà sau khi được Lôi Lâm khẳng định, Khoa Long càng kiêu ngạo ngẩng đầu lên, giống như nhận được vô thượng vinh quang vậy.
“Dựa theo ký ức của tên tù trưởng thổ dân kia, hiện tượng ác mộng ở nơi này chỉ có tới đêm trăng tròn mỗi tháng mới xảy ra, ngày thường đều là rừng rậm rất bình thường sao. . .”
Sau đó Lôi Lâm vừa nhìn về phía rừng rậm, lúc này sương mù màu đỏ sậm đã sớm tiêu tan, bên ngoài biển rừng màu xanh lục thậm chí còn có một tầng hơi nước màu trắng, hoàn toàn không nhìn ra điểm đặc biệt nào.
“Mỗi tháng mới có mười mấy tiếng để nghiên cứu, đúng là quá ngắn, xem ra ta nhất định phải ở đây đợi một quãng thời gian rất dài. . .”
Lôi Lâm thở dài nghĩ.
Trên thực tế, ý nghĩ này của hắn nếu như bị các tồn tại quy tắc khác ở thế giới phù thủy biết được, nhất định sẽ ước ao đố kị đến đỏ mắt.
Có thể thu được cơ hội nghiên cứu lực lượng mộng cảnh, thậm chí trực tiếp thu được truyền thừa từ phù thủy ác mộng, dù muốn bọn họ tiêu tốn hơn vạn năm, bọn họ cũng có thể đổ xô tới.
Nhưng Lôi Lâm cũng chỉ thoáng cảm thán một chút mà thôi, sau đó lại lập tức tiến vào nghiên cứu căng thẳng.
So với di tích pháp sư ở thế giới các thần thì di tích mà đám phù thủy lưu lại lại càng nguy hiểm hơn, tràn ngập biến số không biết, đặc biệt liên quan đến lực lượng mộng cảnh tồn tại, càng khiến cho lần thăm dò này gia tăng độ khó.
“Cho dù là tầng ngoài cùng bị mộng cảnh ô nhiễm cũng sinh ra quái vật cấp độ truyền kỳ khác, tầng càng sâu hơn khẳng định sẽ càng thêm nguy hiểm. . . May là lần trước ta đã đạt được tư liệu trực tiếp, tóm lại không phải không có phương hướng nghiên cứu. . .”
Lôi Lâm nhìn rừng rậm ác mộng khổng lồ, trong mắt lóe lên vẻ cuồng nhiệt.
. . .
Xuân đi thu đến, bất tri bất giác đã hơn một năm trôi qua.
Trên hòn đảo bị Lôi Lâm đặt tên là hòn đảo ác mộng lúc này đã hoàn toàn thay đổi, bộ lạc thổ dân trước kia đã sớm biến mất không còn tăm tích, thành viên không phải bị giết thì chính là bị biếm làm nô lệ, toàn thể di chuyển ra ngoài.
Ở bên cạnh rừng rậm ác mộng, lúc này đã có thêm một dãy biệt thự hai tầng, ở hoa viên phía trước còn có úc kim hương màu vàng nở rộ, cây tử đằng lan màu tím mọc đầy bồn, một hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn không đi.
Trong vườn hoa, lúc này Lôi Lâm cầm một ấm nước màu trắng, nhàn nhã chăm sóc thực vật bên trong.