Chương 1685: Thăm dò
Keng! Thần lực chuyển hóa năng lượng dự trữ: 92. 51%! )
Keng! Năng lượng dự trữ 95. 99%!
Số liệu một đường dâng lên, sau đó đạt đến 100%!
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Rất nhiều hình vẽ cùng pho tượng nguyên thủy lúc này đều đã mất đi ánh sáng, thậm chí bắt đầu rạn nứt.
“Những thứ này cũng coi như là hình thái nguyên thủy của thần linh, lần này ta có tính là đã giết hơn mười vị thần linh không đây?”
Lôi Lâm buồn cười nghĩ đến điểm ấy, rồi cũng không cân nhắc những chuyện này nữa.
Đáng nhắc tới là, những hình vẽ nguyên thủy này tuy rằng không ngưng tụ ra thần tính, nhưng lực lượng tín ngưỡng lại phi thường đậm cùng hỗn tạp, đối với thần linh ở thế giới các thần thì đây quả thực chính là độc dược lợi hại nhất, cũng chỉ có Lôi Lâm nắm giữ sức mạnh quy tắc nuốt chửng, mới có thể dễ dàng hòa tan tâm tình cùng ý nghĩ trong đó, lấy đi sức mạnh bản nguyên tinh túy nhất để mình sử dụng.
Keng! Dự trữ hoàn thành thần lực! Bắt đầu rót vào chủ thể! Mô phỏng thần ân!
Sau khi năng lượng dự trữ đạt tới 100%, tiếng nhắc nhở của chip liên tục vang lên không ngừng.
Sau đó, Lôi Lâm nhìn thấy đường năng lượng vốn đã tràn đầy bắt đầu nhanh chóng giảm xuống, không bao lâu sau đã trực tiếp thấy đáy.
Cảm giác tương tự hấp thu thần lực mấy lần trước truyền khắp toàn thân, chỉ là lần này sức mạnh càng thêm kinh khủng cùng mạnh mẽ hơn!
Keng! Chủ thể tiến hành một lần thần ân gột rửa! Lực lượng tinh thần +1! )
Keng! Đẳng cấp ảo thuật sư chủ thể tăng lên, hiện nay là cấp mười tám! Áo năng trị +10! )
Keng! Đẳng cấp ảo thuật sư của chủ thể tăng lên, thu được phép thuật vị cấp tám 1, phép thuật vị cấp bảy 1, phép thuật vị cấp sáu+ 1! )
Sau đó, số liệu thân thể của Lôi Lâm lại bị quét mới:
Lôi Lâm Pháp Áo Lan tuổi tác: hai mươi bốn; chủng tộc: nhân loại là ảo thuật sư cấp mười tám có sức mạnh: 15; nhanh nhẹn: 15; thể chất: 15; tinh thần: 18; áo năng trị: 180; trạng thái: Khỏe mạnh; nắm giữ thiên phú: cường tráng, học rộng tài cao, thân thể hoàn mỹ trung cấp; nắm giữ sở trường: cảm ứng năng lượng ảo thuật, tăng cường ảo thuật!
Tiến độ phân tích ma võng: Ma võng tâng 0- 100%! Ma võng tầng 1- 100%! Ma võng tầng 2- 100%! Ma võng tầng 3- 100%! Ma võng tầng 4- 100%! Ma võng tầng 5-100%! Ma võng tầng 6- 76. 88%! Ma võng tầng 7- 51. 30%! Ma võng tầng 8- 19. 60%! )
Nắm giữ phép thuật vị: phép thuật vị cấp tám (2), phép thuật vị cấp bảy (4), phép thuật vị cấp sáu (7), phép thuật vị cấp năm (? ? ? ), phép thuật vị cấp bốn (? ? ? ), phép thuật vị cấp ba (? ? ? ), phép thuật vị cấp hai (? ? ? ), phép thuật vị cấp một (? ? ? ), phép thuật vị cấp 0 (? ? ? ) )
“Đây chính là. . . Sức mạnh thần ân sao?”
Sức mạnh lớn chảy khắp toàn thân, khiến trong mắt Lôi Lâm hiện ra một tia mê say.
Mãi đến tận lúc này, hắn mới biết những cử tri thần linh kia mạnh mẽ.
“Nói cách khác, chỉ cần được thần linh ưu ái, không tiếc tiêu hao đại lượng thần lực thì cho dù là một con lợn, cũng có thể dùng thần lực miễn cưỡng nhảy lên thành heo truyền kỳ sao?”
Hiện tại tốc độ tiến bộ của Lôi Lâm cũng tương tự những cử tri kia, thậm chí cách ba ngày lại có thần ân hạ xuống, chỉ có điều khởi nguồn có điểm không giống mà thôi.
“Xét theo tình hình như thế thì vị Ngải Lạp Tư Trác kia không chỉ có thân phận cử tri, thậm chí còn có thần tính từ ma võng nữ thần, e là đẳng cấp nghề nghiệp ít nhất cũng phải đạt cấp hai mươi lăm trở lên, cho dù là truyền kỳ cấp cao cũng chưa chắc có thể làm gì được đối phương. . .”
Thế cuộc ở phương bắc hiện tại vẫn hỗn loạn tưng bừng, đặc biệt biên giới giữa thú nhân đế quốc cùng nhân loại hiện tại đã trở thành khu vực hắc ám không ai quản lí, mà vị nữ vương phương bắc—— Ngải Lạp Tư Trác điện hạ kia vẫn mất tích, tuy rằng có rất nhiều thế lực đều đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của vị nữ vương này, nhưng đều chưa thành công.
“Xem ra lần này vị nữ vương điện hạ kia thật sự thương tâm, chuẩn bị quy ẩn sao?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, ở phía bắc hắn còn có Đề Pháp cùng một khối lãnh địa làm đòn bí mật, cũng không phải không có bất cứ sức mạnh nào để xen vào ván cờ.
“Nhưng cũng được, phương bắc kịch biến hấp dẫn sự chú ý của đại lục cùng các thần, ta ở Đan Bố Lôi Tư hành động mới có thể càng thuận lợi. . .”
Lôi Lâm trầm ngâm, không tiếp tục để xem những vật phẩm tế tự đã biến thành phàm vật kia nữa, trực tiếp rời khỏi mật thất.
. . .
Thời gian vào đêm, lại đến đêm trăng tròn, từ khi sắc trời tối tăm, từng tia sương mù màu đỏ sậm bắt đầu từ rừng rậm ác mộng lan ra.
Đám hải tặc cùng thổ dân nô lệ nhìn thấy tình cảnh này giống như gặp đại địch lập tức lui lại thật xa, thậm chí còn có thổ dân trực tiếp quay về ác mộng rừng rậm rồi quỳ xuống, lớn tiếng cầu khẩn, mặc cho đám giám sát vung roi thế nào đều thờ ơ không động lòng.
“Đáng chết! Vùng rừng rậm này đã nuốt chửng bao nhiêu huynh đệ. . .”
Lúc này Khoa Long cũng lau mồ hôi lạnh một cái, còn có chút nghĩ lại mà sợ nhìn sương mù bao vây rừng rậm, hai chân run rẩy, trong đầu chỉ muốn nhấc chân bỏ chạy.
Trong thời gian hơn một năm hầu hạ Lôi Lâm nay, hắn đã thấy rất nhiều lần quỷ dị của rừng rậm này, thậm chí cho dù hạ nghiêm lệnh như thế nào đi nữa thì vẫn có hải tặc không sợ chết mạo muội lẻn tới gần rừng rậm vào đêm trăng tròn —— Sau đó, những người này cũng không xuất hiện nữa.
Sau khi trải qua mấy lần như vậy, toà rừng rậm ác mộng này ở trong lòng Khoa Long đã vượt qua những hải quái biển sâu kia, bị coi là nhân vật nguy hiểm tương tự ma quỷ cùng ác ma.
“Các thần ơi! Vị đại nhân kia lại còn nghiên cứu nơi này, đúng là không sợ chết! Nữ thần hải dương vạn năng trên cao, xin ngài nhất định phù hộ ta, lần sau thay phiên để ta rời đi nơi này đi. . .”
Nhìn trăng tròn màu đỏ tím tà dị cùng sương mù bao phủ rừng rậm, từ lúc sinh ra tới nay lần thứ nhất Khoa Long thành kính khẩn thần linh cầu như thế. . .
. . .
“Mặc kệ bao nhiêu lần, thấy cảnh này vẫn làm người cảm động . .”
Lôi Lâm võ trang đầy đủ đứng ở biên giới rừng rậm ác mộng, đưa tay nắm lên một tia sương mù màu đỏ sậm, trong đôi mắt có vẻ kích động.
“Lực lượng mộng cảnh ở bên ngoài đã thỏa hiệp cùng quy tắc ở các thần thế giới, cuối cùng hình thành lực lượng bao trùm. . .”
Bởi lực lượng mộng cảnh có tính chất chung, sau khi trải qua biến dị nhất định, lại thích ứng cùng quy tắc ở thế giới các thần, nếu để cho các tồn tại quy tắc khác phát hiện chuyện này biết, sợ rằng sẽ làm chúng nó trực tiếp điên cuồng.
“Đương nhiên, điều này cũng có khả năng là do ý chí các thần đã rơi vào trạng thái ngủ say, bằng không nó căn bản không thể để một khối u ác tính thuận lợi trưởng thành được. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhìn lực lượng mộng cảnh màu đỏ sậm ở trên lòng bàn tay biến thành các loại hình dáng khác nhau.
“Chíp! Thành lập nhiệm vụ: Tìm tòi nghiên cứu tính khả thi chuyển hóa sức mạnh ngoại lai ở thế giới các thần!”
Keng! Nhiệm vụ thành lập, xếp vào danh sách thăm dò cấp hai! Chíp trung thực phản hồi.
“Đảo ác mộng. . . Rốt cuộc nơi này có thể cho ta kinh hỉ như thế nào đây?”
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo nụ cười, thân thể dần dần hòa vào rừng rậm, bị sương mù màu đỏ sậm nuốt chửng.
” Lực lượng mộng cảnh ở trong rừng rậm chỉ đến đêm trăng tròn mới hoàn toàn bộc phát ra, mà bình thường thậm chí sinh vật phổ thông cũng có thể thông hành trong rừng rậm. . .”
Một chùm lửa khói màu trắng soi đường phía trước, Lôi Lâm nhìn cây cối hai bên.
Llúc này, rừng rậm giống như có tính mạng của mình, những đại thụ kia phần lớn đều đã biến thành thụ nhân.
Chúng nó ôm vai, né tránh ánh sáng từ bất diệt minh diễm, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi ở một bên xì xào bàn tán: “Mau nhìn! Mau nhìn! Nhân loại kia lại tới. . .”
“Này này! Anh giẫm ta bị thương rồi! Anh có biết đạp lên đỉnh đầu lão nhân gia là một chuyện rất không lễ phép hay không?”
Giọng nói già nua từ dưới chân Lôi Lâm truyền đến, sau đó Lôi Lâm phát hiện ở nơi đó có một tảng đá màu xanh lại mọc ra tay chân nho nhỏ, đợi Lôi Lâm qua đi lập tức rút chính mình từ trong đất ra, thậm chí ở ngoài hòn đá còn hiện ra một khuôn mặt tang thương.
“Sinh mệnh hoạt hoá thuật sao? Hình như lại có một ít biến dị!”
dưới ảnh hưởng của lực lượng mộng cảnh dị biến ở thế giới các thần, lúc này toàn bộ rừng rậm đều giống như có tính mạng của mình, các loại đồ vật không tưởng tượng nổi đều chạy ra.
“Này! Nhân loại, cậu lại tới nữa rồi, là đến tìm Tá La Tư sao?”
Một con sóc to lớn nằm nhoài trên bả vai thụ nhân, chào hỏi Lôi Lâm.
“Tá La Tư? Con rết lớn kia sao? Hiện tại lại đến phiên nó đi ra sao?” Lôi Lâm gật gù: “Không phải! Nhưng có thể nói cho ta biết nó ở nơi nào sao?”
Vừa nói, hắn còn móc từ trong túi áo ra một quả tùng ném tới.
“Ừ! Ta thích ăn nhất!” Sóc nhỏ lập tức ôm lấy quả tùng bắt đầu gặm, hàm răng cắn hợp thật nhanh, khiến cho lời nó nói ra có vẻ mơ hồ không rõ.
“Tá La Tư cũng đang tìm anh đây!N ở phía đông, không! Đã đến rồi! đi mau!”
Sóc lập tức ôm quả tùng chạy mất, các thụ nhân khác cũng vội vàng như vậy, nơi này trong nháy mắt để trống một miếng đất lớn, chỉ có Lôi Lâm một người lẻ loi đứng ở chỗ này.
“Thực sự là may mắn! Mỗi lần đêm trăng tròn, lần này sinh vật mạnh nhất sinh ra cũng khác nhau, ta đã gặp ngựa cùng đàn dương cầm bước đi, so sánh với chúng nó thì phá giải mê cung từ rết lớn nơi này là thoải mái nhất. . .”
Trên mặt Lôi Lâm mang theo nụ cười ung dung
Ầm! Ầm!
Một bóng đen khổng lồ phá tầng đất xông ra, trên người nó có chân đếm không, mặt trên giáp xác tương tự có mặt người nhô ra, trên đỉnh đầu lâu tà ác mà khủng bố, lúc này còn có một gương mặt thanh niên, trong con ngươi có ánh sáng đỏ như máu, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Lâm.
“Lại gặp mặt, rết lớn!”
Hồng long pháp trượng trên tay Lôi Lâm đột nhiên bắn nhanh ra một chùm sáng đỏ.
“Không! Ta là Tá La Tư đời thứ ba! Lần trước cậu nhìn thấy là phụ thân ta! Kẻ xâm lấn, nơi này không phải chỗ cậu nên đến!”
Từ mặt nạ giáp xác thanh niêng truyền ra tiếng ông ông.
“Được rồi! Lại là thời gian mộng cảnh đáng chết, khiến tất cả đều trở nên phiền phức không ít. . .”
Lôi Lâm nhìn quái vật rết lớn, vẻ mặt phi thường nghiêm túc: “Là chính mày ngoan ngoãn tránh đường hay để ta trực tiếp làm thịt?”
“Nhân loại đáng ghét!”
Rất hiển nhiên, loại thái độ này lập tức làm đối phương tức giận, quái vật rết lớn gầm thét lên, cả người phủ vọt xuống.