Chương 1687: Ký ức mộng cảnh (2)
Dù sao, lực lượng mộng cảnh ở thời kì đỉnh cao, vặn vẹo thời không cũng không phải chuyện khó khăn gì.
“Chỉ là. . . Phù thủy ác mộng thượng cổ để lại, bất kể như thế nào cũng muốn đi xem một chút a. . .”
Đạp đạp!
Trong lúc hoảng hốt, hai chân Lôi Lâm đã đạp lên trên mặt đất cứng rắn, từ bàn chân truyền đến xúc cảm nhẹ nhàng khiến Lôi Lâm có chút thất thần.
“Không phải nham thạch. . . Mà là. . . Sàn nhà tử đàn sao?”
Lôi Lâm ngẩng đầu lên, ánh nắng ấm áp thông qua cửa sổ chiếu rọi vào phòng ốc, chiếu rọi ra từng hạt tro trong không khí bụi, nhìn đầy vẻ sương mù mông lung.
“Tiểu Á Địch! Lần này đại phù thủy Ba Phỉ Nhĩ Đặc đến đây chiêu thu học đồ, con nhất định phải thành công!”
Xuất hiện ở trước mặt Lôi Lâm là một đôi phu thê phương tây từ mi thiện mục, người chồng đang vừa đọc báo vừa uống cà phê, người vợ lại đang gắp một khối trứng chần cho một bé trai tóc đỏ, đồng thời tỉ mỉ mà dặn dò.
“Chuyện gì xảy ra?”
Lôi Lâm hơi nhíu chân mày, trong lòng có chút sợ hãi, mà đợi đến khi hắn muốn nhúc nhích lại phát hiện mình không có bất kỳ sức mạnh nào, giống như chỉ là một u hồn quan sát, chỉ có thể bị động mà nhìn tất cả những chuyện này.
“Mộng cảnh! Ta đang ở trong mộng cảnh! Cũng là tầng mê cung thứ hai, thế giới vô số mộng cảnh!”
Đột nhiên, Lôi Lâm hiểu ra.
“Chỉ là. . . Đây chính là ký ức mộng cảnh của vị phù thủy ác mộng khi còn trẻ tuổi sao?” Lôi Lâm nhìn bé trai ngồi ở ghế dựa cao đang vùi đầu vào ăn, đôi chân đi ủng da của bé cách mặt đất một khoảng cách rất dài, hai bàn chân nhỏ đung đưa, nhìn có chút buồn cười.
“Ta biết rồi, mẹ!”
Bé trai có mái tóc màu đỏ đồng ý, nhanh chóng ăn xong phần đồ ăn kia.
“Đợi lát nữa ta đưa con tới chỗ đại sư nhớ là phải chú ý lễ phép! Anh yêu, sao anh không nói gì?” Người vợ oán giận mà nhìn chồng mình.
“Ừm! Cố lên!” vào lúc này, người chồng đang vùi đầu đọc báo chí kia mới ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt có chút hoang mang.
“Ồ! Phù thủy chí cao ơi! Cứu ta với! Ta thật sự không thể chịu đựng anh thêm một khắc nữa, chẳng lẽ anh không biết ngày hôm nay quan trọng thế nào đối với cho tiểu Á Địch của chúng ta sao?”
Người vợ nhìn có vẻ muốn nồi giận.
“Biết rồi mà! Không phải là Ba Phỉ Nhĩ Đặc sao? Ta đã từng. . .” Trong đôi mắt của người đàn ông trung niên có vẻ tưởng nhớ.
“Liên quan hệ tới chuyện gọi là mạo hiểm trước đây thì không cần nói khoác, dù sao hiện tại anh cũng chỉ là người soát vé đường xe chạy thành thị mà thôi. . .”
Rất hiển nhiên, ngay cả người vợ cũng không thể nào tin được chuyện ma quỷ lần này của người chồng.
“Ta ăn no rồi!” Á Địch đẩy bộ đồ ăn trước mặt ra, đá ghế rồi đứng lên.
“Ồ ồ! Đợi đã. . . Sữa bò của con! sữa bò!”
Người phụ nữ có dáng vẻ bà chủ ở phía sau kêu gào.
Tiểu Á Địch chạy rất nhanh, chỉ chớp mắt đã bỏ lại mẹ mình ở đằng sau, chạy ra kiến trúc to lớn có tạo hình đồng tử kia.
Nhưng sau đó, chính là nổ tung cùng hỏa diễm khủng bố. . . Thủy tinh vỡ vụn xẹt qua hai gò má Á Địch, lưu lại ở trên mặt hắn vết tích hình chữ thập buồn nôn.
Lôi Lâm phát hiện mình giống như đang xem phim, mắt thấy những thảm kịch này xảy ra, nhưng hoàn toàn không thể ra sức đối với những chuyện này.
“Không! Nếu như mặc kệ tiêu hao, thì vẫn có thể. . .”
Hỏa diễm cuồng bạo đột nhiên xuyên qua thân thể hắn, nhưng không thể mang đến bất luận ảnh hưởng gì, nhưng trong mắt Lôi Lâm nổi lên bóng mờ Tháp Cách Lợi dực xà, sức cắn nuốt khủng bố trong nháy mắt thành hình bên phải tay, đột nhiên nắm lấy một mảnh vỡ thủy tinh.
Oành!
Sức mạnh khổng lồ làm hắn cảm giác mình giống như đang nắm lấy một vuốt rồng, thậm chí toàn bộ thế giới cũng bắt đầu áp chế cùng bài xích.
“Cho dù là mộng cảnh, cũng không cho bóp méo, hay là ký ức thực sự quá mức sâu sắc. . .”
Trong con ngươi Lôi Lâm có vẻ tìm tòi nghiên cứu.
. . .
Sau đó, toàn bộ thế giới bỗng nhiên ngừng lại, hư không đang không ngừng rơi xuống.
“Này! Tiểu tử, cậu đã thức chưa?”
Hình ảnh nhanh chóng thay đổi, tiểu Á Địch lúc này mở mắt ra, sờ sờ gò má chính mình, đau nhức chợt đến làm hắn đột nhiên hít khí lạnh.
“Đừng nhìn, cậu đã bị hủy dung. . . Hì hì. . . Nhìn cũng không tệ lắm, rất hợp khẩu vị của ta. . .”
Giọng nói già nua mang theo trêu tức, lại giống như hội tụ tất cả tà ác trên thế giới, khiến người nghe không rét mà run.
Tiểu Á Địch ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một nhân ảnh dường như do vô số màu đen chồng chất mà thành.
“Hê hê. . . Nề mặt cha cậu, ta cho cậu một cơ hội, chỉ cần cậu có thể sống sót, cậu sẽ trở thành đệ tử của phù thủy ác mộng ta. . .”
Sau khi bóng đen nói xong đột nhiên tản ra, lộ ra từng bầy từng bầy sói đói màu đen bên cạnh, ánh sáng xanh trong mắt khiến tiểu Á Địch không rét mà run.
Lần này Lôi Lâm có chuẩn bị, chỉ là thờ ơ lạnh nhạt nhìn tiểu Á Địch chém giết cùng những sinh vật này, trong mắt không buồn không vui, chỉ có chíp tình cờ lấp loé ánh sáng.
“Đây là một thế giới mộng cảnh nào đó tương tự thế giới loại nhỏ, phương thức phù thủy tuyển chọn học đồ thật sự có chút hung tàn. . .”
Lôi Lâm lẩm bẩm, khi hắn vẫn là người bình thường cũng không đối phó được những sinh vật này.