Chương 1691: Biếu tặng (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1691: Biếu tặng (2)

. .”

Sau khi kiên trì với khái niệm tự mình, Lôi Lâm nhìn mình một lần nữa ngưng tụ ra tay, trên mặt có vẻ nghĩ mà sợ.

“Nơi này là Thất Lạc Chi Địa. . . Cũng là nơi Mộng Yểm Chi Vương lãng quên chính mình. . .”

Vài mảnh lông chim màu đen rơi xuống, sau đó Lôi Lâm phát hiện một con quạ đen bay về phía chính mình.

Ở nơi không có bất kỳ thực vật nào, chỉ có khái niệm mà giữa hư không lại xuất hiện một con quạ đen vốn là chuyện phi thường kỳ quái, mà càng khiến Lôi Lâm kinh ngạc là con quạ đen này lại có thể duy trì năng lực hoạt động tự do.

“Lần thứ hai gặp mặt rồi! Tiên sinh!” Quạ đen thu cánh lại rồi vui vẻ chào hỏi.

“Chúng ta đã từng gặp nhau ở nơi nào sao?” Lôi Lâm rất kinh ngạc hỏi.

“Ừm! Đối với ta mà nói là trong mỗi một khắc ở tương lai, mà đối với cậu thì lại tồn tại ở quá khứ, hình dáng trong tương lai của ta là con cú mèo chỉ có một mắt.”

Quạ đen liến thoắng nói.

“Độc nhãn! Cú mèo!” Lôi Lâm trong nháy mắt nghĩ tới hồi ức mộng cảnh nguyền rủa chính mình gặp phải sau khi lên cấp năm, ở trong khe hở mộng cảnh kia, hắn được con cú mèo kia biếu tặng, cũng là bắt đầu từ lúc ấy, hắn mới thử nghiệm tiếp xúc với sức mạnh mộng cảnh.

“Xin lỗi! Xin hỏi ngài rốt cuộc là ai?” Lôi Lâm trực tiếp hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình.

“Ta sao? Ta chỉ là tập hợp của một đống khái niệm, chỉ nơi có mộng cảnh thì sẽ có ta tồn tại. . .”

Lôi Lâm có linh cảm, sinh vật không biết là quạ đen hay cú mèo này rõ ràng không nói thật, nhưng hắn cũng không xoắn xuýt vấn đề này.

“Ngài nói nơi này là nơi Mộng Yểm Chi Vương lãng quên bản thân? Là có ý gì? Vị này thật sự đã ngã xuống sao? Là ai ra tay?”

“Chỉ cần Mộng Yểm Chi Vương không muốn chết, thì sẽ không có bất kỳ người nào có thể làm hắn ngã xuống, nhưng ở đây, hắn từ bỏ “Khái niệm” bản thân tồn tại, bởi vậy hắn thật sự đã tử vong, ngay cả một tia mảnh vỡ chân linh đều không để lại. . .”

Quạ đen có vẻ vô cùng hiểu rõ về các chuyện thời thượng cổ.

“Từ bỏ khái niệm bản thân tồn tại, đó không phải là tự sát sao? Hóa ra từ lúc Mộng Yểm Chi Vương xâm lấn tới thế giới các thần, thì đã có ý muốn chết sao?”

Lôi Lâm có linh cảm, có lẽ vị Mộng Yểm Chi Vương Á Địch kia đã sớm chết, sau trận huyết đấu ở bí cảnh, Á Địch còn tồn tại chỉ là một xác chết di động mà thôi.

Nhưng đối với phương thực sự quá mạnh mẽ, cường đại đến mức muốn tự sát cũng không làm được, bởi vậy còn cần mượn các thần trợ giúp sao?

“Quả nhiên. . . Phù thủy cao cấp hoặc nhiều hoặc ít đều có một ít vấn đề tinh thần, Mộng Yểm Chi Vương này lại quá nghiêm trọng, sau này mình cũng không thể biến thành như vậy. . .”

Ví dụ về vị phù thủy tiền bối này đã cho Lôi Lâm một cảnh cáo rất tốt.

Phù thủy cấp tám cực hạn chân chính, chỉ cần mình không muốn chết, vậy việc ngã xuống gần như là một chuyện không thể nào, giống như hình bóng vặn vẹo, rõ ràng đã chết mấy chục ngàn năm, vẫn có thể tìm được cơ hội khuấy gió nổi mưa, nhưng Mộng Yểm Chi Vương một lòng muốn chết thì chính là chân chính chết đi. . .

“Như vậy. . . Phù thủy, nói cho ta biết mục đích đến lần này của cậu đi!”

Quạ đen nhúc nhích cái mỏ cũng màu đen, trong hai mắt như hạt đậu đen dường như có một tia trêu tức.

“Ta. . .” Lôi Lâm cắn răng, vẫn nói ra: “Ta hy vọng có thể thu được truyền thừa của Mộng Yểm Chi Vương, tối thiểu cũng phải tìm được phương pháp tránh lực lượng mộng cảnh suy kiệt!”

“Nắm giữ lực lượng mộng cảnh? Oa oa. . . Đó cũng không phải chuyện gì đơn giản, cậu xác định muốn làm như thế sao?”

Quạ đen hỏi lại.

“Ta phi thường xác định!” Lôi Lâm trầm giọng đáp, trong mắt có vẻ kiên định vì cầu chân lý mà không tiếc ngã xuống.

“Oa oa! Rất tốt! Ta nhìn thấy cái bóng của Á Địch trên thân thể cậu. . .”

Quạ đen oa oa kêu, trên người đột nhiên nổi lên biến hóa kỳ dị.

Ào ào ào, thể hình của nó đột nhiên bắt đầu lớn lên, trong nháy mắt từ kích thước như bồ câu đã biến thành một con ác long, trên cái cổ màu đen nổi lên vô số vảy màu đen, cái mỏ cũng biến thành dài ra, ngoài méo lộ ra răng nanh giống như răng cưa cá mập.

Răng rắc! Một tia chớp màu đỏ ngòm đánh xuống, ở giữa cái trán của con quái long màu đen, một tia máu tuyến chậm rãi mở ra, đã biến thành con mắt dọc thứ ba đỏ như màu máu!

“Chuyện này. . . Đây là. . .” Biến hóa kịch liệt, trực tiếp khiến Lôi Lâm kinh ngạc đến ngây người.

“Nhận lấy nó đi! Đây là quà tặng tới từ thế giới mộng cảnh!”

Quái long màu đen gầm hét lên, con thứ ba trên trán đột nhiên hóa thành một vệt ánh sáng, rơi vào cái trán Lôi Lâm.

Cảm giác xé rách khổng lồ truyền đến, bắn thẳng tới chân linh, đau đớn khiến hai mắt Lôi Lâm tối sầm lại, rồi trực tiếp ngất đi.

Lực lượng mộng cảnh giống như biển gầm đập tới, sau đó hoàn toàn bao vây bóng người, hình thành một cái kén lớn đỏ như máu.

Chờ đến khi thuỷ triều mộng cảnh yếu xuống, cái kén đỏ như máu ở chính giữa đã không thấy bóng dáng, chỉ có quạ đen là dừng lại tại chỗ.

“Bạn cũ! Ta giúp ông lần này xong, tất cả ân tình đều tiêu hao hết. . .”

Quạ đen lẩm bẩm nói với hư không, sau đó bóng người dần dần hư huyễn, biến mất ở hư không vô tận.