Chương 1696: Tác La Tư (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1696: Tác La Tư (1)

” Truyền kỳ! ?”

Nằm ngoài dự liệu của Tả Na là khi Lôi Lâm nghe được tin tức này cũng không lo sợ gì, trái lại rất hứng thú về phía cô ta mà hỏi: “Vậy xin ngài nói cho ta biết tư liệu cơ bản của đối phương! Căn cứ vào tình báo trước đó và thỏa thuận chung!”

“Thu thi nhân Tác La Tư là “vinh quang hành hình quan” của giáo hội thần mưu sát, thích nhất là dằn vặt thần trí đối thủ, đợi đối phương điên cuồng tan vỡ đến tự sát lại vì nhặt xác cho đối phương, trận chiến thành danh là 281 năm trước. . .”

Tả Na liếc mắt nhìn Lôi Lâm một chút, sau đó lại không hề cảm xúc mà nói lại tình huống đại khái một lần cho đối phương.

Đến cuối cùng, Tả Na thực sự có chút không nhẫn nại được trực tiếp nhìn chằm chằm Lôi Lâm: “Lôi Lâm các hạ! Cậu còn trẻ, lại có thiên phú kinh người, tương lai đạt tới truyền kỳ cũng không phải giấc mơ, nhưng hiện tại cậu nhất định phải tiếp thu hiện thực, chỉ cần cậu thề gia nhập giáo hội tài phú nữ thần chúng ta rồi trốn đến đại lục, nữ thần nhất định có thể che chở cho cậu. . .”

Còn cảng Sao Kim cùng cơ nghiệp ở ngoại hải thì có thể bỏ qua toàn bộ.

Tả Na tin tưởng đối phương cũng có thể hiểu được tình hình.

Dù sao, so với thế lực của đối phương ở ngoại hải, tài phú thần điện càng coi trọng tiềm lực của Lôi Lâm hơn!

Với tư chất mà đối phương biểu hiện ra, sau này chuyện lên cấp truyền kỳ là phi thường chắc chắn, quả thực có cơ hội năm phần mười trở lên, đối với tài phú giáo hội thì đây tuyệt đối là một bút đầu tư kiếm bộn không lỗ.

“Đa tạ ý tốt của các hạ! Nhưng ta sẽ không từ bỏ sự nghiệp bên này. . .”

Chỉ là biểu hiện của Lôi Lâm lại có chút nằm ngoài dự liệu của Tả Na.

Cô ta thoáng cau chân mày lại, có chút bất mãn nhìn chằm chằm Lôi Lâm: “Cậu có biết cái gì là truyền kỳ sao? Thu thi nhân Tác La Tư càng là người ám sát hung danh vang dội, dù chúng ta phái ra cường giả truyền kỳ bảo vệ cậu, cậu vẫn có khả năng bị đối phương giết chết, càng không cần phải nói. . .”

“Những chuyện này ta đều biết!”

Lôi Lâm cắt đứt lời nói của Tả Na giáo chủ, trên mặt mang theo vẻ áy náy: “Khi ở thành Ngân Nguyệt, ta đã từng bái kiến quá Ngải Lạp Tư Trác điện hạ, đồng thời cũng xem không ít văn hiến nghiên cứu liên quan với pháp sư truyền kỳ, tự nhiên biết ở trước mặt lĩnh vực của cường giả truyền kỳ, dù nhân số có nhiều hơn đều không có hiệu quả. . .”

Đối với sự khủng bố của truyền kỳ. Lôi Lâm tự nhiên so với ai khác đều rõ ràng.

Một khi tiến vào cảnh giới truyền kỳ là có thể nắm giữ sức mạnh lĩnh vực! Dưới lĩnh vực tương tự long uy kia, có nhiều chức nghiệp giả cấp thấp hơn nữa cũng chỉ có phần dâng món!

Càng không cần phải nói, chỉ khi trải qua sinh mệnh bản chất thăng hoa cường giả truyền kỳ mới có thể chân chính tiêu hóa cùng khống chế lực lượng thần tính, đi tới con đường phong thần.

Nhưng con đường mà Lôi Lâm lựa chọn tuyệt nhiên không giống với Tả Na, bởi vậy cũng làm ra phản ứng không giống.

“Lẽ nào cậu muốn mạnh mẽ chống lại cường giả cấp độ truyền kỳ khác? Chỉ bằng toà tháp pháp sư này sao? E là không được mấy hơi đã bị đối phương dỡ xuống. . .”

Tả Na cảm giác được ngạo khí trong lời nói của Lôi Lâm, đặc biệt loại ánh sáng kiên định không cần bố thí trong mắt kia, càng khiến cô ta mơ hồ đau nhói.

“Cậu. . .”

Cảm giác lòng tự ái bị sỉ nhục, trong giọng nói Tả Na cũng có một chút bất mãn. nhưng sau đó lập tức biến thành kinh ngạc: “Cậu. . . Ánh sáng phép thuật trên người cậu. . .”

“Trong hai năm gần đây chuyên tâm thí nghiệm, đẳng cấp pháp sư có chút tiến bộ nho nhỏ!”

Lôi Lâm bình tĩnh nói, giống như đang trần thuật một chuyện nhỏ, nhưng lại khiến Tả Na suýt chút nữa đã ngất đi.

Tuy rằng đều là pháp sư cấp cao, nhưng cấp mười lăm cùng chín cấp mười có thể so sánh sao? Một cái chỉ là vừa tiến vào tầng này, mà một cái khác lại đạt đến pháp sư đỉnh cao, bắt đầu thử nghiệm lĩnh vực truyền kỳ.

“Mới hai năm! Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, đối phương đã đạt đến pháp sư cấp mười chín!”

Tả Na thấy ánh sáng phép thuật mà Lôi Lâm cố ý tiết lộ ra, cả người trực tiếp rơi vào choáng váng.

“Thiên tài! Thiên tài của toàn bộ thế giới các thần! ! Không! Trình độ như thế này đã vượt qua cấp bậc thiên tài, đạt đến giới hạn quái vật chứ? Ngoại trừ những tuyển dân kia. tốc độ như thế này quả thực có thể bỏ xa những nghề nghiệp hệ cận chiến kia, càng không cần phải nói tới việc nghề nghiệp của đối phương vẫn là pháp sư được xưng là khó lên cấp nhất. . .”

Hai mắt Tả Na có chút thất thần, hiện tại cô ta có thể khẳng định, với thiên tư của đối phương, chỉ cần lần này không chết thì sau này trong số những cường giả truyền kỳ trên đại lục nhất định có một vị trí thuộc về Lôi Lâm!

“Xin lỗi! Trước đó ta nói chuyện cũng có chút nặng. . .”

Sau khi thấy được rằng tương lai của Lôi Lâm chắc chắn sẽ là cường giả truyền kỳ, Tả Na lập tức dùng từ càng thêm kính cẩn hơn.

“Trên thực chất, Lôi Lâm tiên sinh, ta vẫn kiên trì với kiến nghị trước đó, với thiên phú của cậu, thực sự không cần ở ngoại hải liều mạng cùng kẻ địch. tài phú giáo hội chính là hậu thuẫn vĩnh hằng của cậu. . .”

Đối với thiện ý mà Tả Na thả ra, Lôi Lâm đương nhiên chỉ ngỏ ý cảm ơn. nhưng chuyện có tạm thời tránh mũi nhọn hay không lại căn bản không nói ra, khiến Tả Na cực kỳ bất đắc dĩ.

Sau khi tiễn Tả Na đi, Lôi Lâm lại một thân một mình trở lại phòng luyện công, dáng vẻ suy tư.