Chương 1699: Tử vong (1)
“Luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng. . .”
Tác La Tư nâng tay phải lên, để mình nhìn thẳng vào mắt của quý tộc chết không nhắm mắt kia.
Dù là cảm giác của chính mình, hay là các loại thủ đoạn đo lường, đều chứng minh đối phương đã hoàn toàn tử vong.
Đồng thời, cho dù là Tác La Tư không thừa nhận cũng không được, đối phương thật sự là một thiên tài.
Không chỉ là chuyện tuổi còn trẻ đã trở thành pháp sư cấp cao, mà còn là long mạch giả, phối hợp sức mạnh loại phép thuật trong huyết mạch, sức chiến đấu thực tế đã có thể so với những pháp sư cấp 20 đỉnh cao thế tục kia.
“Mày là một thiên tài. . . Đáng tiếc, phàm nhân không nên khiêu khích thần linh. . .”
Tác La Tư nói với vẻ có chút tiếc hận, nhẹ nhàng xoa mắt của đầu lâu đối diện.
Mà lúc này, cảng Sao Kim phát hiện điểm không đúng đã xuất hiện một nhóm nhân ảnh, còn có mấy tên mục sư cấp cao trực tiếp phi hành tới.
“Giáo hội tài phú nữ thần sao. . .”
Tác La Tư rất khinh thường lắc đầu một cái, nhưng cũng không lựa chọn xung đột cùng đối phương, mà biến mất trong bụi mù.
. . .
Trong giáo hội thần mưu sát.
Giáo hoàng nhìn Tác La Tư, trên mặt không che giấu nổi ý cười: “Làm rất khá, con trai của ta, hiện tại, để chúng ta hiến tế đầu lâu của tội nhân cho thần chủ đí. . .”
Ong ong! ! ! Sau khi tượng thần thần mưu sát nhận được phần hiến tế này lập tức phát ra tiếng nổ vang, thần lực màu vàng óng như sóng nước dập dờn.
Sau đó, toàn bộ pho tượng đều sống lại, hóa thành một người đàn ông có khuôn mặt âm u.
“Tín đồ Tác La Tư của ra! Cậu làm rất khá, ta sẽ cho cậu phần thưởng mà mình nên được!”
Trong giọng nói của hóa thân thần mưu sát mang theo từ tính, lại ẩn chứa một mùi vị phi thường đặc biệt, hắn vừa dứt tiếng, thần lực hải dương khổng lồ đột nhiên rơi xuống người Tác La Tư.
“Đây là. . . Thần ân! Thần ân cao cấp nhất! ! !”
Giáo hoàng đứng bên cạnh hô lên thất thanh, khi nhìn thấy một tia sáng màu vàng sậm hạ xuống, sắc mặt ông ta cũng không duy trì được, sách cổ tế điển trong tay cũng rơi xuống đất.
“Còn có thần tính! ! !”
“Thế nào? Ông đang chất vấn quyết định của chủ thần sao?”
Tác La Tư được thần lực cùng thần tính rót vào, hiện tại cả người như tượng đắp màu vàng, trong mắt mơ hồ có sấm sét xẹt qua.
Lần này hắn đạt được chỗ tốt vô cùng lớn, thần mưu sát lại trực tiếp trợ giúp hắn tăng lên một cấp nghề nghiệp! Thậm chí còn ban xuống cả thần tính!
“Ta đương nhiên không dám, cử tri thần thánh, ngài là đại hành giả của chủ thần trên mặt đất!”
Trong mắt giáo hoàng lóe qua một tia kiêng kỵ, nhưng vẫn phi thường hiểu rõ tình huống rồi nói rằng.
Trong thần linh giáo hội, chân thần chí cao vô thượng, tiếp theo chính là giáo hoàng cùng cử tri, xét từ địa vị thì Tác La Tư hiện tại đã gần như đã có địa vị ngang hàng với giáo hoàng, chỉ so sánh thần quyến dày đặc mà thôi.
“Ha ha. . .”
Sau khi nhìn thấy người vốn là cấp trên của mình đều phải cúi đầu trước mình. Tác La Tư vui sướng bắt đầu cười lớn, ngay cả cảm giác nghi hoặc nhiệm vụ lần này có chút kỳ quái cũng bị quét đi sạch.
Mà lúc này, giữa hư không sau lưng hắn không nhìn thấy, một mắt dọc chậm rãi nổi lên.
. . .
Nhiều năm sau, Tác La Tư hung hăng đạp một lão pháp sư xuống đất, trên khuôn mặt là khoái ý: “Ha ha! Mỹ Địch Đặc, ông không ngờ sao? Hiện tại ông lại rơi vào tay ta!”
“Không. . . Không thể, tại sao mày lại mạnh như vậy? Tốc độ tăng lên nhanh như vậy?”
Lúc này trên người Mỹ Địch Đặc có nhiều chỗ trọng thương, ngay cả âm thanh đều thấp đến mức suýt chút nữa đã không nghe thấy.
“Đây đều là chủ thần ban ân!”
Tác La Tư cầm lấy cổ áo của người pháp sư này: “Lúc trước ông luôn mạnh hơn ta, cuối cùng còn cướp đi trái tim Duy Nạp Ti, trở thành pháp sư truyền kỳ, nhưng hiện tại, ông còn không bằng một con chó. . .”
“Giết ta. . . Giết ta. . .” Lão pháp sư không hề có sức chống cự chỉ có thể lẩm bẩm nói nhỏ.
“Ta sẽ không cho ông thoải máu như thế đâu! Thống khổ cùng oan ức mà ta chịu đựng trong những năm này, đều sẽ từ từ báo lại cho ông. . .”
Tác La Tư nhấc theo pháp sư bay lên.
Lúc này, mắt dọc trước đó lại hiện lên, đồng thời mở một khe hở, lộ ra ánh sáng màu đỏ tươi. . .
. . .
Nhiều năm về sau, trong thần điện của thần mưu sát.
“Khụ khụ. . .” Giáo hoàng đại nhân nhìn chủy thủ cắm ở ngực mình, còn có cao tầng giáo hội ở đối diện, không thể tin tưởng mà quay đầu, nhìn Tác La Tư còn đang cười khẩy.
“Cậu. . . Cậu lại. . .”
“Lão già, đám hồng y giáo chủ cùng vinh quang chấp hành quan đều phản bội lão mà lựa chọn ta, lão đã quá hạn rồi!”
Tác La Tư cười rất dữ tợn.
“Chủ thần. . . Sẽ không bỏ qua mày. . .” Sau khi cắn răng nói xong câu này, thân thể giáo hoàng trong nháy mắt hóa thành một đám lửa.
Một luồng ý chí mạnh mẽ giáng lâm.
“Tác La Tư!”
“Chủ thần, ngài là người quản lý tử vong, là ngôi sao chí tôn. . .” Tác La Tư quỳ sát đất.
“Cậu thành công dùng âm mưu giết chết giáo hoàng tiền nhiệm, rất tốt! Bắt đầu từ hôm nay, cậu chính là giáo hoàng đời mới của giáo hội thần mưu sát! !”
“Tuân mệnh! Ta nhất định sẽ hoàn thành sứ mệnh của chủ thần, khiến đại lục rơi vào âm mưu cùng giết chóc. . .”
Tác La Tư bảo đảm, trong mắt có một vệt hồng quang.
Mà sau lưng hắn, mắt dọc trước đó đã mở gần nửa, nhưng quỷ dị là không có bất kỳ người nào phát hiện.
. . .
Thời gian chậm rãi trôi qua, giáo hội thần mưu sát do Tác La Tư điều hành ngày càng phát triển lớn mạnh, cuối cùng đã bao phủ toàn bộ thế giới các thần.