Chương 1701: Thánh đường chi thương (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1701: Thánh đường chi thương (1)

Sáng sớm, trong khách sạn vang lên một tiếng gào phá tan sự yên tĩnh vốn có.

Bà chủ có vòng eo có bằng hai thùng nước ngạc nhiên nhìn chàng trai hai mắt vô thần trên giường, trên giường hôm qua làm bà ta đỏ mắt tim đập nhanh hiện tại đã mất đi tất cả hơi thở sự sống.

“Không có ngoại thương, cũng không nhìn ra vết tích phép thuật, bằng chứng thân phận cũng là giả. . .”

Quan trị an vội vã chạy tới kiểm tra xong hiện trường thì lập tức cảm thấy cực kỳ đau đầu, nhiều năm kinh nghiệm làm hắn biết chính mình đã chọc một cục phiền.

“Có thể là bệnh cấp tính!”

Trong giọng nói của quan trị an mang theo vẻ đặc biệt ngạo mạn, lấy việc này để che dấu sự căng thẳng trong lòng hắn.

“Tìm mục sư tới cầu nguyện một chút rồi chuyển tới bãi tha ma chôn đi. . .”

Nếu vị quan trị an này cũng không muốn làm lớn chuyện, bà chủ mập mạp kia tự nhiên cũng nhanh chóng đồng ý.

Trong tình huống mọi phương diện đều tồn tại tâm tư lừa gạt, thậm chí cuối cùng mời mục sư tới đều không phải mục sư chính thức, mà là một học đồ làm việc vặt ở thần điện.

Lấy nhãn lực của đối phương, còn có tu vi thần thuật một cấp đều không thể sử dụng kia, tự nhiên cũng không nhìn ra điểm khác lạ gì trên thi thể Tác La Tư, chỉ có thể vội vã cầu nguyện mấy câu rồi để người nhặt xác mang thi thể đi.

“Chà chà. . . Tiểu tử này đúng là da giòn thịt non, nhưng đáng tiếc túi tiền đều bị quan trị an lấy đi rồi. . .”

Phụ trách nhặt xác cho cường giả truyền kỳ đại danh đỉnh đỉnh —— Thu thi nhân Tác La Tư chỉ là một người đàn ông trung niên gầy gò dơ bẩn đang say rượu, hàm răng biến thành màu đen mang theo mùi tanh tưởi làm người buồn nôn, sau khi chuyển thi thể tới ngoài thành thì lập tức sờ soạng trên thi thể Tác La Tư

Hy vọng có thể tìm được mấy thứ mà những tên tham lam kia không phát hiện.

Tác La Tư bị không lột sạch quần áo, giầy dép cũng không được buông tha, thậm chí ngay cả mỗi một nơi trên người có khả năng giấu kim tệ đều không thoát bàn tay của kẻ nhặt xác chuyên nghiệp.

Đáng tiếc, Tác La Tư vốn là cường giả truyền kỳ, nhẫn không gian cùng túi thứ nguyên, phép thuật vật phẩm trên người là những vật có giá trị nhất đều bị Lôi Lâm thuận lợi lấy đi. Còn lại chút tiền đã tiến vào hầu bao của quan trị an, đồ vật lưu lại cho kẻ nhặt xác đáng thương thực sự không nhiều.

Nhưng cho dù là bộ quần áo coi như sạch sẽ sạch sẽ và giầy dép cũng làm kẻ nhặt xác cười không ngậm mồm vào được.

“Ha ha. . . Không nghĩ tới tiểu tử này thật là sự biết hàng, những thứ này bán đi cũng có giá ba mươi đồng đấy, hoàn toàn đủ để cùng Mã Lệ một đêm hoặc là đi quán bar uống. . .”

Kẻ nhặt xác nhìn trên mấy thứ vụn vặt trên mặt đất cùng thi thể Tác La Tư bị lột sạch, rất hài lòng gật đầu.

“Nể mình mày cống hiến nhiều như vậy, ta sẽ đào một phần mộ lớn cho mày đi!”

“Đây chính là cảnh tượng cuối cùng của thu thi nhân La Tư đại danh đỉnh đỉnh sao? Thật sự làm người khác phải cảm thán một phen!”

Một giọng nói âm lãnh xen lẫn trào phúng đột nhiên vang lên ở vùng quê hẻo lánh này, khiến kẻ nhặt xác sợ hết hồn: “Ai? Ai ở nơi đó?”

Phốc! Một tia sáng lạnh lóe qua, kẻ nhặt xác chỉ là người bình thường trực tiếp ngã trên mặt đất, máu tươi chậm rãi chảy ra.

“Cho dù là cường giả truyền kỳ, cao thủ xếp hạng thứ mười trong tổ chức, cũng không chạy thoát vận mệnh tử vong sao?”

Giữa hư không thoáng vặn vẹo, sau đó bóng người một tên đạo tặc cấp cao trực tiếp hiện ra.

Hắn rất nhuần nhuyễn kiểm tra lại thi thể của Tác La Tư, biểu hiện trên mặt lại càng ngày càng nghiêm túc.

“Không. . . Không đúng!Thân là cường giả truyền kỳ, tại sao chết đi mà cường độ thân thể lại giống một người bình thường. . .”

Tên đạo tặc cấp cao kêu lên thất thanh: “Nếu không phải nhận được tình báo bí ẩn từ chỗ giáo hoàng đại nhân thì có lẽ ta cũng chỉ coi đây là thi thể một người bình thường. . .”

“Còn có. . . Vết tích linh hồn quan trọng nhất cũng biến mất rồi. . . Loại thủ đoạn này. . .”

Con ngươi đạo tặc cấp cao co rút nhanh, cảm giác kẻ địch khủng bố sẽ từ xung quanh đi ra. Hắn cũng không dám dừng lại nữa, trực tiếp mang theo thi thể Tác La Tư biến mất.

Hắn chỉ là một tên đạo tặc cấp cao trong tổ chức, ngay cả cấp độ truyền kỳ cũng chưa tới, nếu ngay cả Tác La Tư đều chết ở nơi này, vậy hắc thủ sau màn muốn giết chết hắn cũng hoàn toàn không cần phí bao nhiêu thời gian.

Đạo tặc này hiểu rõ như thế nào còn dám ở lâu chỗ này nữa?

. . .

Trong thần điện ở một thung lũng sâu xa.

Giáo hoàng thần mưu sát cũng nhận được tin tức.

“Ta đã liên lạc với thần chủ, linh hồn Tác La Tư cũng chưa tới thần quốc, mà lại quỷ dị biến mất rồi. . .”

“Lẽ nào là bị một loại phép thuật nào đó cầm cố?” Một đạo tặc cấp cao khác suy đoán.

“Không! Cũng không phải cầm cố! Mà là trực tiếp biến mất! Thậm chí. . . Ngay cả thần chủ hạ dấu ấn cũng trực tiếp tiêu tan. . .”

Sắc mặt giáo hoàng đại nhân cực kỳ nghiêm túc.

Cường giả truyền kỳ là căn cơ của giáo hội, hiện tại vô thanh vô tức chết mất một người như thế, cũng là một đả kích nặng nề đối với thế lực thần mưu sát.

Đồng thời, loại năng lực khủng bố thần không biết quỷ không hay lại có thể đánh giết truyền kỳ này, cũng các cường giả khác nổi lên kiêng kỵ sâu sắc.

“Tra rõ cho ta! Điều tra rõ ràng tất cả những chuyện này!”

Giáo hoàng đại nhân nhắm mắt lại, sau một lúc trầm tư thì lạnh lẽo ra lệnh.

“Tuân mệnh!” Đạo tặc cấp cao cung kính đồng ý, rồi nhanh chóng biến mất.

Tuy rằng không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ chuyện này khẳng định có liên quan cùng mục tiêu lần này của Tác La Tư- Pháp sư quý tộc trên Pháp Áo Lan đảo!

“Có thể đánh giết cường giả truyền kỳ! Để ta đi điều tra nhân vật như thế.