Chương 1711: Cầu viện (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1711: Cầu viện (1)

“Thực sự là không tệ đâu! Ta ở bắc địa thường nghe đại đội trưởng nhắc qua. . .”

Chỉ là nghĩ đến giáo hội cùng nhiệm vụ của mình, Lạp Phỉ Ni Nhã vẫn cố ép tâm tình trong lòng xuống, trên mặt có nụ cười miễn cưỡng.

“Đúng chứ! Xem ra sau khi gia nhập giáo hội vẫn thành thục hơn một chút rồi, nhưng đáng tiếc không có tác dụng lớn. . .”

Lôi Lâm cảm thụ trạng thái lúc này của đối phương, trong lòng âm thầm cười lạnh.

“Đáng tiếc. . . Vẫn còn quá non nớt. . .”

“Đúng rồi! Ta còn không biết những chuyện sau này của cô?” Lúc này Lôi Lâm bưng lên một chén trà nóng, giống như một đứa trẻ muốn nghe chuyện xưa.

“Sau khi tách ra, ta trở lại thành Ngân Nguyệt, đồng thời nhìn thấy vị nữ vương điện hạ kia, đồng thời gia nhập cuộc chiến thủ thành cuối cùng. . .”

Lạp Phỉ Ni Nhã cười khổ, hai mắt mê ly, dường như tiến vào một loại hồi ức nào đó: “. . . Chuyện đã xảy ra chính là như vậy, vị thánh võ sĩ kia cứu ta, sau khi chữa khỏi vết thương ta lậ tức gia nhập giáo hội thần chính nghĩa, đồng thời vẫn luôn phấn đấu vì sự nghiệp che chở dân chạy nạn ở bắc địa. . .”

“Đúng là. . .”

Lôi Lâm gật đầu, hắn cảm ứng được lúc này dấu hiệu ma quỷ đánh dấu trên người đối phương đã hình thành cân bằng hoàn mỹ cùng sức mạnh thần chính nghĩa.

“Linh hồn đi trên trên đường cân bằng nguy hiểm sao? Càng thú vị hơn. . .”

Trong lòng âm thầm nghĩ, ở mắt ngoài Lôi Lâm lại không hề có biểu hiện gì khác: “Đối với chúc mừng cùng chúc phúc của giáo hội thần chính nghĩa, ta đã biết rồi, còn có chuyện khác sao?”

Nhìn Lôi Lâm bưng chén trà,vẻ mặt cực kỳ thản nhiên, trong lòng Lạp Phỉ Ni Nhã thở dài một thoáng, nhưng nghĩ đến sứ mệnh của chính mình thì trầm giọng nói ra: “Mặt khác, ta đến đây thỉnh cầu các hạ trợ giúp!”

“Trợ giúp? Trợ giúp gì?” Hơi nước bốc lên, chặn lại vẻ trêu tức ở Lôi Lâm.

“Có quan hệ tới cục diện hiện nay ở bắc địa, chúng ta đã liên lạc được cùng với Ngân Nguyệt nữ vương. Đồng thời đang tích cực thử trợ giúp đối phương phục quốc , nhưng đáng tiếc hiện nay thực lực cùng nhân thủ đều không đủ, đặc biệt thiếu hụt cường giả cấp bậc truyền kỳ, tuy rằng giáo hội đã cố gắng trợ giúp, nhưng những địa khu khác cũng có khó khăn. . .”

Trong mắt Lạp Phỉ Ni Nhã thậm chí đã lấp lánh ánh nước: “Vì những bình dân vô tội ở bắc địa đó đang phải chịu khổ, ta hi vọng ngài có thể giúp chúng ta, ngài đã từng được thành Ngân Nguyệt trợ giúp. . .”

“Thực sự là. . . Quá ấu trĩ. . .”

Lôi Lâm âm thầm lắc lắc đầu: “Không trả giá cái gì mà muốn mời một vị truyền kỳ trợ giúp sao?”

Dù hắn từng học được rất nhiều tri thức ở thành Ngân Nguyệt, nhưng cũng là hắn dùng chiến công cùng các vật khác để đổi lấy, hắn không cảm thấy mình thiếu nợ đối phương cái gì.

Đồng thời, một khi gia nhập kế hoạch này, chính là trực tiếp đối đầu cùng thú nhân đế quốc, cho dù thần linh hệ thú nhân có ma võng nữ thần cùng thần chính nghĩa chống đỡ, nhưng chỉ nói tới vị thú nhân đế hoàng Tát Lạp Đinh kia đã rất phiền phức rồi.

“Gần đây ta có một chuyện rất quan trọng, tạm thời phải đến phía tây đại lục một chuyến. . .”

Lôi Lâm chậm rãi nói, khiến ánh sáng tropng mắt Lạp Phỉ Ni Nhã dần ảm đạm đi.

“Nhưng. . .” Ngay khi Lạp Phỉ Ni Nhã hầu như sắp tuyệt vọng thì Lôi Lâm lại đột nhiên đổi lời: “Nếu như các ngươi có thể đợi một thời gian ngắn thì ta cũng có thể đi bắc địa một chuyến!”

“Không sao! Đương nhiên không liên quan! Hiện tại chúng ta cũng chỉ đang ở giai đoạn chuẩn bị, khoảng cách đến khi bắt đầu kế hoạch còn cần mấy năm, hoàn toàn chờ được!”

Lạp Phỉ Ni Nhã đứng lên, trong mắt có vẻ kích động: “Dù nói thế nào, lần này vẫn cần cảm tạ ngài, những bình dân đang bị thú nhân chà đạp ở bắc địa kia cũng sẽ không quên cống hiến của ngài. . .”

“Ừ!”

Lôi Lâm thật sự có chút không biết nói gì đành trả lời một câu ngắn gọn, trong lòng còn đang thầm trợn mắt: “Nếu không là ta đúng lúc muốn đi bắc địa một chuyến, có mấy thứ cần lấy được, cô cho rằng ta sẽ đồng ý sao?”

Nhìn Lạp Phỉ Ni Nhã rời đi. Lôi Lâm sờ sờ cằm, rơi vào suy tư.

“Không ngờ. . . Giáo hội thần chính nghĩa lại đã liên lạc cùng vị nữ vương bắc địa: Ngải Lạp Tư Trác kia. Đồng thời còn tích cực nỗ lực trợ giúp đối phương phục quốc, xem ra vị điện hạ đại diện cho ánh sáng chính nghĩa kia cũng có suy tính đối với bắc địa. . .”

“Đồng thời, Ngải Lạp Tư Trác cũng sẽ đồng ý, không phải ma võng nữ thần sau lưng cùng thần chính nghĩa đạt thành thỏa hiệp gì thì chính là bị dân chạy nạn ở bắc địa đánh động. . . Với tính cách của vị nữ vương kia, thì khả năng phía sau có tỷ lệ càng cao hơn . . .”

Lôi Lâm căn cứ vào tình báo thu được từ chỗ Đề Pháp, những cư dân nhân loại bản địa ở bắc địa, tình huống bây giờ thật sự không tốt đẹp gì.

Có thể một đường xuôi nam, tiến vào quốc gia nhân loại thu được che chở dù sao cũng chỉ có rất ít người may mắn, những người khác không phải đã chết trong lúc lưu vong thì chính là trực tiếp bị thú nhân bắt lấy, đã biến thành nô lệ!

Dù sao, những thú nhân đầu óc đơn giản kia cũng sẽ không biết trồng trọt gì, nhất định phải có nhân loại phụ trợ.

Nhưng vốn là chủ nhân nay lại biến thành nô lệ, cảm giác này thật sự chẳng tốt đẹp gì, đồng thời đãi ngộ khẳng định cũng sẽ không tốt đẹp cỡ nào.

Cho dù vua thú nhân Tát Lạp Đinh là một vị hoàng giả cơ trí, nhưng dù sao nó cũng là thú nhân! Nhất định cần phải đứng ở góc độ thú nhân để cân nhắc.

Thậm chí, dù thú nhân đế quốc hạ lệnh thì những chuyện ngược đãi nô lệ thậm chí giết chóc để tìm niềm vui sự tình vẫn không thiếu được, toàn bộ nhân loại ở bắc địa quả thực là đang sống trong địa ngục.