Chương 1720: Hài cốt vu yêu (2)
Chờ đến lúc hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện nữ pháp sư ở trong đội ngũ lại lâm vào hoảng hốt, không khỏi hỏi, trong giọng nói mang theo vẻ tức giận.
“Không! Đã tốt lắm rồi. . . Chỉ là thời tiết thực sự là. . .”
Ngải Lặc Lỵ vén sợi tóc ra sau tai, cảm thụ da dẻ khô nứt, trong lòng thầm thở dài.
Sau này giấc mộng kia cũng lại không còn quấy nhiễu cô ta nữa, nhưng hoàn cảnh ở sa mạc ác liệt khiến Ngải Lặc Lỵ phi thường khó chịu, cho dù có phép thuật bảo vệ, hiện tại nữ pháp sư cũng cảm giác không chịu nổi.
Đao khách thấy cảnh này, ngoại trừ thầm mắng thể lực của pháp sư chính là tên rác rưởi ra, cũng không có biện pháp tốt gì, chỉ có thể cổ vũ nói: “Kiên trì một quãng thời gian nữa, chúng ta là có thể đến ốc đảo mộng ảo, ở nơi đó có thể nghỉ ngơi thật tốt một chút. . .”
Vừa nghe đến ốc đảo, không chỉ là nữ pháp sư, ngay cả các thành viên khác của đội ngũ cũng hiện ra vẻ ước ao.
Hiện tại vị trí của bọn hắn đã là ở nơi sâu xa trong tây mạc, phi thường nguy hiểm, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể có bão cát khủng bố tập kích tới.
Dù bọn hắn đều là người mạo hiểm cấp cao tiếp cận cấp độ truyền kỳ tạo thành tiểu đội, khi đối mặt với loại sức mạnh của tự nhiên này cũng không có biện pháp, vẫn có nguy hiểm.
Mà ốc đảo mộng ảo chính là nguồn nước duy nhất trong nơi sâu xa của tây mạc, nghe đồn đó là một hồ bạc cùng rừng cây, cũng là nơi cung cấp sinh cơ cùng hi vọng duy nhất cho những lữ nhân lạc đường kia.
“Căn cứ vào tình báo cùng địa đồ mới nhất mà ta thu được, ốc đảo mộng ảo chính là ở phía trước, không sai!”
Đao khách lớn tiếng cổ vũ sĩ khí.
Sau khi nghe được hi vọng, đội ngũ tiến lên với tốc độ càng nhanh hơn một chút.
Chỉ là đám người kia không phát hiện ra rằng sau lưng bọn hắn đã có người quan sát hết tất cả mọi hành động của bọn hắn.
“Ốc đảo mộng ảo sao. . . Sau khi đến nơi đó, khoảng cách tới thung lũng sương lạc đã rất gần rồi. . . Nếu như không phải vừa vặn có đám người dẫn đường này thì một mình ta không biết còn phải tìm đến lúc nào. . .”
Lôi Lâm ngồi trên một con bò cạp lớn, trước mặt có một con ngươi mọc cánh bay nhảy, truyền hết hình ảnh về những người kia trở về.
Bởi vì có đội người mạo hiểm ở phía trước mở đường, chuyến này Lôi Lâm không phải mất công đi đường vòng, trên căn bản chi cần dựa theo tuyến đường mà đối phương đã tìm để đi một lần là được.
Đồng thời, phép thuật dò xét bình thường bởi vì khoảng cách hạn chế nên căn bản không phát hiện được sự tồn tại của Lôi Lâm.
“Sau khi đến nơi này. . . Nói như thế nào. . . Dường như giá trị lợi dụng của đối phương đã biến thành càng ngày càng nhỏ a. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, dưới cái nhìn của hắn, đội người mạo hiểm này là một trong những thế lực yếu nhất mơ ước phù không thành.
“Nhưng đối phương dường như còn có một đầu mục tồn tại, đi trước ở phía trước, xem có thể hấp dẫn tới cái gì đi. . .”
Lôi Lâm vỗ vỗ bò cạp dưới thân, bò cạp sa mạc to lớn kia lập tức chít chít kêu, tám cái chân nhanh chóng luân phiên động, di chuyển nhanh chóng trong sa mạc.
Trên đường đi ngoại trừ cát vàng sẽ không có cảnh sắc khác.
Không, tình cờ còn có thể nhìn thấy hài cốt của những khổ hạnh tăng ở ven đường.
Lôi Lâm đã từng thấy một bộ thi hài khô héo, đã mất đi toàn bộ nước trên người, giống như một xác ướp vậy.
Khổ hạnh tăng tu hành thực sự quá liều mạng! Nếu như ở trong sa mạc không mang theo đủ thanh nước thì kết quả duy nhất của bọn hắn chính là ngã xuống ở ven đường, có thể được đội buôn có lòng tốt cứu trợ, vĩnh viễn là số rất ít.
“Nhưng. . . Luôn cảm giác một đường này có vẻ quá bình tĩnh. . .”
Không quan tâm những thi thể bị cát vàng vùi lấp nữa, Lôi Lâm trực tiếp giục bò cạp không ngừng tiến lên.
Trong tây mạc đương nhiên có rất nhiều nguy hiểm, nhưng phía trước tốt xấu gì cũng là một đội chức nghiệp giả cấp cao tinh nhuệ tạo thành nhóm mạo hiểm, ngoại trừ gặp phải bão cát là thiên tai ra thì cơ bản đều có thể đối phó được, thậm chí đến hiện tại cũng chưa giảm quân số.
Tuy rằng nhìn như bình thường, nhưng Lôi Lâm luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Dù sao, con đường tìm kiếm phù không thành, không nên vô cùng bình tĩnh như thế mới đúng.
Mãi đến tận vừa nãy, trên mặt Lôi Lâm mới lộ ra một nụ cười bừng tỉnh: “Quả nhiên xuất hiện. . . Không nghĩ tới ở nơi sâu xa trong tây mạc, lại còn có dân bản địa tồn tại, lẽ nào là Nại Sắt áo thuật di dân tới sao?”
Nghĩ tới đây, hắn trực tiếp từ bỏ vật cưỡi, cả người khởi động thuật phi hành, đột nhiên bay lên trên không.
Sau khi lướt qua vô số cồn cát, một màu xanh biếc thâm thúy đột nhiên hiện lên ở trước mắt Lôi Lâm.
Trong sa mạc màu vàng mênh mông vô bờ, đột nhiên hiện ra một hồ nước óng ánh hình trăng lưỡi liềm, chung quanh còn có một ốc đảo lớn.
Trong tình cảnh sinh mệnh gần như bị cấm tiệt này, cảnh tượng đầy sức sống này thực sự khiến người cảm động.
Chỉ có điều, lúc này còn có một chút cảnh tượng không hài hòa xuất hiện.
Nói thí dụ như, chém giết kích liệt đã bắt đầu ở gần ốc đảo rồi.
“Chẳng trách ta luôn cảm thấy không đúng chỗ nào, hóa ra là ở đây!” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra một tia bừng tỉnh.