Chương 1738: Trở lại bắc địa (2)
“Nhưng . . Nếu như luôn luôn cầm mãi không buông, cũng khó bảo đảm những phù thủy thượng cổ kia chó cùng rứt giậu, bởi vậy hi vọng thì vẫn phải cho. . .”
Lôi Lâm đảo mắt, mơ hồ có một cái kế hoạch, đồng thời, giữ hóa thân Tạp Nhĩ Tát Tư trong tay cũng là một uy hiếp quan trọng, đại biểu hắn có thực lực lật ngược tình thế bất cứ lúc nào!
Cho dù thân phận bị phát hiện hoặc bị lộ, cùng lắm thì bỏ chạy, đối mặt loại uy hiếp này, có lẽ bên sợ sệt hơn vẫn là các thần kia.
“Nhưng đây chỉ là dự định trong tình huống xấu nhất. . . Hiện tại ta vẫn cần chú ý vào chuyện phong thần. . .”
Lôi Lâm âm thầm suy nghĩ, bây giờ hắn cũng có nhận thức rõ ràng đối với con đường của chính mình, tuy rằng đẳng cấp vẫn là thuật sĩ bán cấp bảy, nhưng chỉ cần có thể thành công phong thần, tiếp dẫn bản thể của chính mình giáng lâm, vậy thì nhất định sẽ bước lên một độ cao hoàn toàn mới.
“Hiện tại ta đang ở trạng thái lý luận cơ sở đã chuẩn bị tốt, chỉ chờ năng lượng cuối cùng truyền vào sao?”
Lôi Lâm thở dài: “Nhìn tình hình này thì chuyện tới bắc địa không thể không đi, mà tiến hành truyền bá tín ngưỡng, cùng chuẩn bị mục sư cũng là chuyện lửa xém lông mày. . .”
Ở cấp truyền kỳ lại mưu cầu phong thần, mà không có bất kỳ thần linh nào trợ lực, hành động này của Lôi Lâm có thể nói là điên cuồng.
Nhưng sau khi nắm giữ âm hồn thành, Lôi Lâm có sức lực này!
Tổ hợp đại ảo thuật sư cùng phù không thành, cho dù là chân thần cũng phải run rẩy! ! !
“Tình huống bây giờ rất khẩn cấp, cũng không cần về ngoại hải, trực tiếp đi bắc địa đi. . .” Hai mắt Lôi Lâm lóe lên, trực tiếp truyền ra mấy mệnh lệnh.
Trong hư không loạn lưu, âm hồn thành đột nhiên nổ vang, giống một chiếc cự hạm vạn tấn trên đại dương cưỡi mây đạp gió lướt sóng, xuyên qua nguyên tố loạn lưu, lướt về một phương hướng nào đó.
. . .
Bắc địa, bên cạnh thung lũng Tát Phố.
Một đội kỵ binh giơ cao cờ hiệu quý tộc tử tước đang chậm rãi chạy băng băng trên đường, bảo vệ một đôi vợ chồng quý tộc vững vàng ở trung tâm.
Ven đường là bờ ruộng xanh mượt, lúc này lúa mạch đã trổ bông lớn, hai tay đầy vết chai của nông phu thâm tình xoa xoa bông lúa mạch, giống như đang vuốt ve tình nhân của mình vậy, trên mặt là vẻ vui sướng chờ mong được mùa.
Đối với những dân cư bản địa ở bắc địa chạy nạn này, sinh hoạt như hiện tại là rất khó có được.
Chỉ có rất ít người có thể may mắn còn sống sót từ tai ương thú nhân ba năm trước, mà những người này có thể sống đi tới lãnh địa của nhân loại lại trăm người không có một, những người khác không phải chết đói ở ven đường chính là bị những mã tặc cùng thú nhân truy binh kia tùy ý chém giết, thậm chí trở thành lương thực!
Dân chạy nạn sống sót cũng không nhất định có thể an ổn tiếp tục sinh sống, dù sao dân chạy nạn toàn bộ bắc địa thực sự quá nhiều, mang đến áp lực cực lớn cho mỗi lãnh chúa lãnh địa.
Mà năng lực ứng đối tai hoạ của các lãnh chúa phân tán ra quả là tràn đầy nước mắt!
So sánh với những người đó, hiện tại vị lãnh chúa này nhân từ đủ khiến những nạn dân này thành tâm cầu khẩn.
“Đồng ruộng mới khai khẩn có thu hoạch rất tốt, xem ra mùa đông năm nay có thể vượt qua được. . .”
Tử tước phu nhân rụt rè nói, tầm mắt của cô cũng không vì nông phu hành lễ mà dừng lại, chỉ có mấy người may mắn mới được cô gật đầu ra hiệu, tràn ngập dáng vẻ kiêu ngạo của thục nữ quý tộc, lúc này cô đang nhìn trượng phu bên cạnh.
Đối với vị hôn phu này, cô cũng không thể nói hài lòng hay không hài lòng, dù sao chỉ là một lần giao dịch.
Nhưng may là tổ chức kia cũng không có lừa cô, cũng không bắt cô gả cho một lão già nát rượu kéo dài hơi tàn nào đó, cũng xem như may mắn trong bất hạnh.
Tử tước phu nhân nhìn Đề Pháp trong dáng vẻ trung niên, không khỏi thở phào một cái.
Nhớ tới tình cảnh trước đó mình gặp ở bắc địa, tử tước phu nhân lại thấy không rét mà run, những thú nhân hung mãnh mà tàn bạo kia sát hại người nhà cùng tôi tớ của cô, thậm chí ngay cả bản thân cô cũng thiếu chút nữa rơi vào ma chưởng.
Tuy rằng may mắn chạy trốn, nhưng lại gặp phải những kẻ tham lam kia nhòm ngó, may là cô nhanh trí còn có một chút vận may, cuối cùng cũng coi như có thể duy trì danh hiệu gia tộc cùng lãnh địa —— Tuy rằng mảnh đất phong này so với tử tước lĩnh lúc đầu thì nhỏ gần một nửa, nhưng tử tước phu nhân đáng thương đã không dám hy vọng xa vời nữa.
“Tiếp theo. . . Chính là cần mau chóng sinh ra mấy đứa trẻ. . .”
Tử tước phu nhân nhìn trượng phu bên cạnh, đặc biệt mấy hầu gái sợ hãi rụt rè phía sau hắn, trong mắt có địch ý.
Chỉ có lãnh chúa phu nhân sinh ra nam người thừa kế, vị trí mới an ổn, hiện tại trong lãnh địa đã có không ít thiếu nữ muốn leo lên lãnh chúa đại nhân, từ đó đạt được sinh hoạt hậu đãi, trong đó không thiếu những quý tộc vốn ở bắc địa.
“Đúng đấy. . . Tuy rằng tiêu hao rất nhiều, nhưng cuối cùng cũng coi như thu xếp xong cho những lưu dân này rồi. . .”
Lúc này Đề Pháp đã thay đổi dáng vẻ bên ngoài, thân cao gần hai mét, mày rậm mắt to, tràn ngập khí tức dương cương, mái tóc màu bạc hơi cong lên, lại được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, chính là dáng vẻ truyền thống của trung niên quý tộc ở bắc địa ——Tử tước phu nhân đáng thương còn không biết, nếu như thật sự muốn tính toán tuổi tác thực tế thì Đề Pháp còn lớn tuổi hơn cha cô, nhưng nếu như lấy tuổi tác bình quân của cường giả truyền kỳ để tính thì Đề Pháp lại còn khá trẻ.
Nhưng xưa nay các quý tộc đều không tính đến tuổi tác, không phải sao?
“Sao thế? Thân ái?”
Lúc này, tử tước phu nhân lại phát hiện trượng phu mình đang thất thần.
“Ồ! Không có gì, em đi về trước đi! Ta để người gọi cửa hàng châu báu và may mặc trên trấn tới, để em lựa chọn một bộ lễ phục hào hoa phú quý xinh đẹp nhất. . .”
Đề Pháp hôn nhẹ trên tay phu nhân rồi tìm cớ để đuổi cô nàng đi.