Chương 1742: Bản Đức Đặc (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1742: Bản Đức Đặc (2)

Vệ sĩ đi vào báo tin trở về rất nhanh, chỉ là vào lúc này hắn cúi người chào thật sâu, cái mũi hầu như muốn dính vào mặt đất: “Hoan nghênh ngài! Lôi Lâm pháp sư tôn kính! Hiện nay Lạp Phỉ Ni Nhã thánh võ sĩ đang ra ngoài, nhưng chúng ta đã lập tức thông báo cho ngài ấy, tin tưởng ngài ấy chẳng mấy chốc sẽ về tới. . . Thực sự là vạn phần xin lỗi, mời ngài vào thần điện tạm nghỉ một chút. . .”

Dưới đáy lòng, vệ sĩ còn khẽ run, đây chính là truyền kỳ! Sức mạnh tột cùng nhất của đại lục! ! ! Thậm chí còn là một vị pháp sư truyền kỳ!

Làm truyền kỳ trẻ tuổi nhất, còn là pháp sư lên cấp gian nan nhất, đại danh của Lôi Lâm đã sớm truyền lưu trên toàn bộ đại lục, chỉ là người thực sự được gặp hắn vẫn phi thường ít.

“Ừm! Đi trước dẫn đường đi!”

Lôi Lâm trực tiếp theo vệ sĩ tiến vào, mà vừa vào cửa lớn thần điện đã có mấy người vội vã tới rồi, giống như là tới đón tiếp hắn.

“Ồ! Lôi Lâm! Bạn của ta! Chúng ta rốt cục lại gặp mặt. . .”

Bên cạnh một vị giáo chủ thần chính nghĩa mặc áo bào trắng, Lôi Lâm còn nhìn thấy một quý tộc khác, trí nhớ kinh người khiến Lôi Lâm sửng sốt trong nháy mắt, sau đó lập tức đổi sang nụ cười.

“Lan Tư Ni Đặc hầu tước! Đã lâu không gặp. . .”

Quý tộc cùng giáo chủ đồng thời tới đón tiếp Lôi Lâm lại chính là người quản lý thực tế của quận Ước Khắc, vị hầu tước chủ trì một nhóm quý tộc xui xẻo phân chia gia sản bắc địa—— Lan Tư Ni Đặc.

“Sáng sớm hôm nay ta nghe thấy chim sơn ca hót vang là biết nhất định có chuyện tốt sẽ xảy ra, không ngờ là ngài đến. . .”

Trên mặt Lan Tư Ni Đặc là nụ cười chân thành, trên thực tế, ký ức của ông ta đối với tiểu tử may mắn gặp kiếm được vị trí tử tước rồi may mắn chiếm được chỗ tốt trong thịnh yến phân chia bắc địa vẫn chưa phai, hiện nay Đề Pháp mà đối phương nâng đỡ lên dường như cũng có một ít cử động kỳ dị, nhưng những thứ này đều không quan trọng nữa rồi!

Dù sao, hiện tại Lôi Lâm đã là truyền kỳ! Tạo mối quan hệ tốt sẽ không sai, trên thực tế, hiện tại Lan Tư Ni Đặc hầu tước đã đang hối hận lúc trước không phân chia phần lớn cho Lôi Lâm.

“Đáng tiếc. . . Lúc đó ai có thể nghĩ ra, trong thời gian mấy năm ngắn ngửi mà hắn lại biến thành truyền kỳ đây?”

Lan Tư Ni Đặc nhìn gương mặt tuổi trẻ của Lôi Lâm, thật vất vả mới xóa đi điểm đố kị sâu nhất trong lòng, trên mặt nổi lên nụ cười như ánh mặt trời.

“Còn có. . . Vị này chính là giáo chủ của giáo hội thần chính nghĩa—— Bản Đức Đặc học giả, cũng là bạn ta. . .”

“Đối với việc lần này các hạ có thể vì sự nghiệp chính nghĩa mà hiến thân, ta gửi lấy lời cảm tạ chân thành. . . Những dân cư bắc địa khổ cực chạy nạn kia chắc chắn sẽ không quên cống hiến của các hạ. . .”

Giọng nói của Bản Đức Đặc ôn hòa mà kiên định, trong mắt có ánh sáng của kẻ sẵn sang tuẫn đạo.

Lôi Lâm không hoài nghi nếu như nói cho hắn biết hắn chết là có thể giải cứu tất cả bình dân bắc địa thì đối phương nhất định sẽ không chút do dự mà tự sát.

Đáng tiếc, loại người tín ngưỡng kiên định này cũng là phiền toái lớn nhất. . .

“Lần này ta đến đây chỉ là dựa theo ước định cùng Lạp Phỉ Ni Nhã lúc trước, đồng thời cuối cùng có ra không ra tay, lựa chọn vào lúc nào ra tay đều là ta tự quyết. . .”

Lôi Lâm cũng không muốn bị xem là cờ tốt, trực tiếp nói rõ, khiến bầu không khí xuất hiện tẻ ngắt trong nháy mắt.

“Ây. . . Ha ha. . . Bất kể nói thế nào, Lôi Lâm các hạ có thể đến đây cũng đã đủ. . . Lôi Lâm các hạ một đường xa xôi đi tới, mời ngài nghỉ ngơi trước một chút, buổi tối còn có thể gặp gỡ các đồng lieu khác. . .”

Vẫn là Lan Tư Ni Đặc linh hoạt đảo mắt một vòng, lập tức đánh vỡ không khí lúng túng ở hiện trường.

“Cho dù là truyền kỳ trẻ tuổi nhất, cũng bị danh dự cùng quyền lực ăn mòn sao?”

Chờ đến sau khi Lôi Lâm rời đi, trong mắt Bản Đức Đặc lóe ra oán giận mãnh liệt, dưới cái nhìn của hắn, những truyền kỳ trên đại lục kia cơ bản đều là dáng vẻ này, chỉ yêu cầu quyền lực cùng hưởng thụ, nhưng hoàn toàn không có giác ngộ trả giá.

Đồng ý là truyền kỳ vì sự nghiệp chính nghĩa mà hiến thân căn bản rất ít, hiện tại ngay cả người trẻ tuổi nhất lên cấp cũng là như thế.

“Đây là đương nhiên, người ta thật vất vả mới lên cấp truyền kỳ, đến đại lục đỉnh cao, có vô số đồ vật để hưởng thụ, dựa vào cái gì mà phải vì ngươi đi chết?”

Trong lòng Lan Tư Ni Đặc âm thầm oán thầm, trên mặt vẫn mang theo nụ cười: “Lôi Lâm các hạ chỉ là nhất thời không nghĩ rõ ràng mà thôi, chắc sau một khoảng thời gian, hắn sẽ thay đổi cái nhìn. . .”

“Ai. . . Hi vọng như thế! Những dân chạy nạn ở bắc địa kia đã không kịp đợi. . .”

Bản Đức Đặc giáo chủ thở dài, trong mắt lại hiện ra vẻ trách trời thương người. . .

“Thánh võ sĩ cùng mục sư của thần chính nghĩa đều là người điên. . .”

Tuy rằng sớm đã có một chút chuẩn bị tâm lý, nhưng Lôi Lâm cũng bị sự ngây thơ của đối phương dọa cho phát sợ —— Ngay cả giáo chủ đều là đức tính kia, các nhân viên thần chức khác cũng có thể đoán được một ít, tuyệt đối không phải vẻ mà Lôi Lâm yêu thích.

“Nhưng cũng chỉ có loại giáo hội cuồng nhiệt tuẫn đạo này mới có thể hấp dẫn Lạp Phỉ Ni Nhã được. . .”