Chương 1749: Mồi nhử (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1749: Mồi nhử (1)

Tí tách! Tí tách!

Một hạt mưa dung nham lớn màu đỏ rực cỡ đầu người bình thường rơi xuống, lực lượng đốt cháy mang theo nguyên tố “hỏa” cực nóng.

Dưới ánh nắng chói mắt cùng mỹ lệ ẩn giấu đi uy năng khủng bố đủ để đưa người vào chỗ chết!

Ầm ầm ầm!

Mắt đất không ngừng rung động, mỗi một lần dung nham tiếp xúc cùng mặt đất, đều sẽ trong nháy mắt nổ tung lên từng hố đất trên mặt đất, rừng rậm chung quanh cũng bị bắt lửa, hình thành biển lửa khủng bố.

Mà thú hóa nhân bị biển lửa vây quanh có vẻ càng thêm nhỏ bé, cho dù chỉ dính phải một chút đều có khả năng đưa trực tiếp đốt cháy da dẻ đầy mỡ của chúng nó, cả người biến thành một đám lửa.

Trong khoảng thời gian ngắn, thú hóa nhân gào khóc cùng kêu rên, còn có mùi thối khét nồng nặc không ngừng truyền đến, phối hợp với biển lửa, tạo ra cảnh tượng không khác nào thế giới tận thế.

” Phép thuật truyền kỳ quả nhiên có lực phá hoại phi thường mạnh mẽ, chẳng trách lại bị truyền kỳ hội nghị ở đại lục cấm chỉ. . .”

Thánh võ sĩ Phái Thôi Khắc hiển nhiên cũng có chút bị doạ sợ rồi, tuy rằng hắn có thể dễ dàng tiễu giết một con truyền kỳ thợ săn, nhưng phạm vi công kích căn bản không thể có khủng bố như vậy.

Dưới một đòn của Lôi Lâm, ít nhất có mấy ngàn thú hóa nhân trực tiếp bị đốt thành tro bụi, số người bị bỏng còn gấp hơn mấy lần, khi vết thương cũng có thể trí mạng, nếu như không có mục sư kịp thời trị liệu thì những kẻ đó hầu như là có thể tuyên bố tử vong.

“Hiện tại không phải là thời điểm xem trò vui!”

Lôi Lâm tiện tay vung lên, mấy bóng người phá tan sóng lửa đen kịt đã đi tới trước mắt bọn họ.

Người xông lên phía trước nhất rõ ràng là tên thợ săn cấp độ truyền kỳ, chỉ là lúc này đối phương cũng bị Lôi Lâm chú ý đến, dưới uy lực của Thiên Hàng Hỏa Vũ, vảy giáp cùng da lông trên người đối phương đã bị đốt sạch, có vị trí thậm chí đã lộ ra bạch cốt trắng xóa, có vẻ phi thường khủng bố.

Ở phía sau đối phương là mấy con thú hoa nhân nhìn cũng phi thường chật vật, lông tơ trên mặt và trên người cùng chòm râu bị đốt cháy hơn nửa, lúc này đều dùng ánh mắt cảnh giác nhìn kỹ Lôi Lâm cùng Thánh Võ Sĩ.

” Pháp sư cường giả truyền kỳ đến từ bên ngoài, Hắc Huyết bộ lạc chúng ta dường như chưa từng va chạm gì với các hạ, tại sao lại muốn đột nhiên tới ngăn cản chúng ta tế tự thần thánh, đồng thời còn giết choc tộc nhân của chúng ta. . .”

Một thú hóa nhân già rõ ràng là mục sư truyền kỳ bước lên phía trước, hai mắt nhìn chòng chọc vào Lôi Lâm, có cừu hận khắc cốt.

Còn thánh võ sĩ Phái Thôi Khắc hiển nhiên bị lãng quên, dù sao thánh võ sĩ cùng thú hóa nhân trời sinh chính là tử địch, còn gì cần phải nói chứ?

“Trước đó ta đã từng phục vụ cho thành Ngân Nguyệt!”

Lôi Lâm cười nhạt hạ, trực tiếp nói ra, trong lòng âm thầm đáng tiếc, cho dù hắn có áo thuật sư cùng với thiên phú phép thuật bổ trợ, thì loại truyền kỳ phép thuật phạm vi lớn này tạo thành tổn thương không lớn đối với cường giả chân chính.

“Dù sao chỉ là phép thuật công kích phạm vi lớn, nếu như đổi thành phép thuật đơn thể thì bọn chúng đã vĩnh viễn ngã xuống. . .”

Trong mắt Lôi Lâm có ánh sáng màu lam nhạt lóe qua.

“Hóa ra mày là người của Ngải Lạp Tư Trác. . .” Thú hóa nhân già cả giận nói.

Hắc Huyết bộ lạc vốn đã không đội trời chung cùng thành Ngân Nguyệt, hiện tại lại liên minh cùng thú nhân đế quốc, đã trở thành tử địch của Ngân Nguyệt thành.

Đối với lời đồn vị nữ vương kia chuẩn bị phục quốc, những thú hóa nhân này cũng mơ hồ nghe qua, nhất thời không còn tâm tư nói chuyện gì nữa.

“Hóa ra đây chính là nguyên nhân mày đối địch với chúng ta! Đúng là mâu thuẫn không thể điều hòa!”

Lão mục sư lẩm bẩm, trong đôi mắt dần dần bị ánh sáng khát máu chiếm lấy: “Nhưng tuy rằng các ngươi quấy rối nghi thức tế tự thần thánh, nhưng cũng tương tự mang đến cho chúng ta tế phẩm càng tốt hơn! Hai cường giả truyền kỳ làm tế phảm. . . Cũng đủ để chủ thần hết giận đi. . . Bắt lấy chúng nó! ! !”

“Hống hống! ! !”

Sau tiếng gào của mục sư, truyền kỳ thợ săn không nhịn được từ lâu lập tức động thủ, nó đột nhiên nhảy lên, lưu lại rất nhiều hố sâu trên mặt đất, vô số khe hở như mạng nhện lấy hố sâu làm trung tâm lan ra bốn phía.

Mang theo động năng khổng lồ, thợ săn truyền kỳ như đạn pháo trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu Phái Thôi Khắc, cự trảo nhuộm đẫm độc tố khủng bố trực tiếp đánh xuống.

“Nhất định phải triển lộ ra thực lực đủ để áp đảo! Bằng không đối phương sẽ cuồn cuộn không ngừng phái thú hóa nhân cường giả tới. . .”

Lúc này, bên tai Lôi Lâm lỗ truyền đến Lỵ Liên An.

Hiển nhiên, lúc này đối phương cùng Đức Lỗ Y truyền kỳ còn ở ẩn núp, giống như mãnh thú kiên trì nhất, đang đợi con mồi cuối cùng xuất hiện.

“Nói rất hợp ý ta!”

Lôi Lâm rủ mắt, sát khí khủng bố từ trên người bộc phát ra.

Nữ Yêu Chi Hào!

Tiếng rít gào dường như bắt nguồn từ linh hồn trong nháy mắt bạo phát sóng âm sinh ra không ngừng khuếch tán , khiến các cường giả khác đều rơi vào trạng thái tư duy đình trệ trong nháy mắt.

“Chính là hiện tại —— Cường Lực Cấm Cố Thuật!”

Lúc này hai tay Lôi Lâm giống như bàn tay của nhạc công cao minh nhất, không ngừng kích thích dây đàn nguyên tố cùng mạng lưới phép thuật, ánh sáng phép thuật chói mắt không ngừng từ trên người hắn tràn ra.