Chương 1751: Hóa thân của Mã Lạp (1)
“Gào gào. . . Hống hống. . .”
Trong Hắc Huyết bộ lạc, bên cạnh một tế đàn, toàn bộ mục sư thú hóa nhân cấp cao đều lộ vẻ nghiêm túc tụ hợp lại một nơi, ngâm xướng tế từ ca tụng Mã Lạp.
Từng nhóm tù binh cao cấp bị giải đến phía trước tế đàn rồi giết chết, để máu tươi rơi xuống huyết trì ở giữa.
Dựa theo kinh nghiệm lúc trước của những mục sư này, loại tế tự cùng quy mô tế phẩm lớn thế này đã đủ để dập tắt lửa giận của thần giết chóc Mã Lạp, thậm chí có thể ban xuống thần ân cao cấp.
Nhưng hiện tại, nương theo tế tự, lửa giận trên tượng thần Mã Lạp ở giữa tế đàn không những không hạ thấp, trái lại có vẻ càng thêm cuồng bạo.
Tình huống như thế rốt cục tăng lên cực hạn sau khi ở phía xa nổi lên một đám mây lửa bay lên.
Tiếng gầm gừ khủng bố từ bên trong tượng thần đột nhiên vang lên, uy áp mạnh mẽ cùng với sự sợ hãi bắt nguồn từ linh hồn bản nguyên khiến những tế ti kia chỉ có thể nằm sấp trên mặt đất, cầu khẩn Mã Lạp mau chóng hết giận.
Nhưng rất đáng tiếc, ngày hôm nay thần giết chóc sẽ không lắng nghe lời cầu khẩn từ các tín đồ.
“Gào gào. . .”
Huyết trì nổi lên sóng to gió lớn, trực tiếp nuốt chửng đám tù binh bên cạnh đang run rẩy cùng tế ti.
Ánh sáng màu máu khổng lồ trên tượng thần lấp loé không yên, hư không vặn vẹo, mơ hồ hình thành một cánh cửa vị diện.
“Là chủ của ta! Hóa thân của chủ nhân muốn giáng lâm. . .”
Các mục sư thú hóa nhân may mắn không bị cuốn vào nhìn tình cảnh này đều vội quỳ trên mặt đất, trong miệng ngâm xướng các loại lời chúc.
Trong bầu không khí này, một bàn chân lớn đầy lông tơ màu vàng trực tiếp từ cánh của vị diện đi ra.
Không khí giống như trong nháy mắt này đình trệ lại, khắp nơi đều tràn ngập cảm giác nghiêm nghị nghẹt thở.
Bóng người vàng óng chậm rãi đi ra, đến khi các tín đồ có thể nhìn thấy toàn thân nó thì mới thấy rõ đây là một con quái vật khổng lồ cao hơn mười mét, dáng vẻ tương tự viên hầu lai với nhân loại. Trên người có từng mảng vảy giáp cùng bộ lông, trên tay là móng vuốt dã thú khủng bố dữ tợn.
Ở trên người đối phương luôn quanh quẩn một tầng hào quang màu vàng nhạt, khiến quái vật viên hầu giống như trở thành con cưng của toàn bộ thế giới, là tồn tại trung tâm của thế giới!
Thần giết chóc! Thần linh có thần lực cấp thấp! Là vị thần che chở cho thú hóa nhân cùng thợ săn! Là hắc huyết thú —— Hóa thân của Mã Lạp, lúc này rốt cục đã hoàn toàn giáng lâm ở chủ thế giới vật chất! !
Thần ân như biển! Thần uy như ngục! ! !
Tư duy của tất cả thú hóa nhân giống như đều ngừng lại, chỉ có thân thể còn đang máy móc run rẩy, cao giọng ngâm tụng thần danh Mã Lạp.
Mã Lạp hóa thân cũng không để ý tới những tín đồ này, giống như cả đám này chỉ là một bầy kiến hôi vậy, nó nắm giữ thần chức là săn giết, truy tung nên dễ dàng liền thông qua tin tức trong không khí để tìm ra con mồi của chính mình.
Bạch!
Bóng người Mã Lạp trong nháy mắt biến mất, đuổi tới vị trí mấy kẻ trộm thấp kém đáng ghét quấy rối tế tự máu truyền kỳ.
Nó đã quyết định sẽ rút ra linh hồn của đám tặc dám khinh nhờn thần này, đặt ở trong thần quốc, khiến chúng nó nhận lấy đau đớn vạn năm! ! !
. . .
“Đến rồi! Ở khoảng cách xa xôi như thế đã có loại uy thế này sao? Không hổ là chân thần! ! !”
Lôi Lâm đồng thời cũng âm thầm hoảng sợ vì uy thế của Mã Lạp, dù sao đây chỉ là một hóa thân a!
“Nhưng bản thể của Mã Lạp cũng là tồn tại phù thủy quy tắc cấp bảy, dựa vào đây để so sánh thì dường như cũng có thể tiếp thu. Không biết đối phương ở trong thần quốc có thể phát huy ra uy năng thế nào?”
Trong mắt Lôi Lâm lóe lên vẻ chờ mong.
“Đã phát hiện ra hóa thân của Mã Lạp, nó đang nhào tới hướng của các ngươi. . . Ma trận ngăn cách siêu phàm vận chuyển tốt, mấy tiết điểm năng lượng đều không có vấn đề!”
Giọng nói của Lỵ Liên An truyền tới, mang theo vẻ sốt sắng, dù sao cũng là muốn đối chiến cùng một vị thần linh.
Lấy thân phận phàm nhân, thử nghiệm đồ thần! ! ! Cũng chỉ có cường giả truyền kỳ mới có thể làm được chuyện này! ! !
Keng! Phát hiện gợn sóng năng lượng mạnh mẽ đang nhanh chóng tiếp cận! Cực kỳ nguy hiểm! Kiến nghị lập tức tránh né! ! !
Lúc này, chíp cũng bắn ra nhắc nhở đỏ như máu. Đồng thời đưa ra con đường thoát đi.
“Nhanh như vậy!” Con ngươi Lôi Lâm co rụt lại, sau đó khóe mắt đã nhìn thấy một mảnh kim quang cùng một thân ảnh to lớn: “Không! Nó chạy đến từ lúc nào?”
Cũng may lúc trước, hắn đã dựa theo con đường chíp cung cấp mà tránh né, rốt cục hiểm hiểm tránh được một móng vuốt dã thú.
Ba! Trong lúc né tránh, mấy tầng giáp bảo vệ pháp sư cấp cao phòng ngự trên người Lôi Lâm trực tiếp vỡ nát, hiển nhiên là công kích trước đó từ móng vuốt dã thú mang theo sức gió, ngay cả giáp bảo vệ pháp sư cấp cao đều không chịu đựng nổi!
“Đáng sợ! Đây chính là hóa thân thần linh sao? Ít nhất cũng là đẳng cấp Hi Nhật vương tọa đỉnh cao. . .”
Chờ đến khi Lôi Lâm phục hồi tinh thần lại, phát hiện mình đã liên tục lùi lại mấy trăm mét, mà Phái Thôi Khắc đã đứt mất một cánh tay, thê thảm đứng cách chỗ mình không xa, máu tươi từ vết thương cụt tay phun ra, khiến sắc mặt hắn trắng bệch.
Rất hiển nhiên, vị thánh võ sĩ này cũng không tránh được tập kích bất ngờ của Mã Lạp hóa thân, bị cào đứt một cánh tay, thực lực tổn thất lớn.