Chương 1757: Lui lại (1)
“Phàm nhân quy về phàm nhân, thần linh quy về thần linh, đây là thần dụ, xin các hạ không cần sai lầm!”
Bản Đức Đặc nói bằng giọng điệu trách trời thương người.
“Xì! Ghét nhất là đám thần côn thế này, máu chốt là chính mình cũng bị hoàn toàn tẩy não. . .”
Lôi Lâm nhìn ra phía sau một chút, không chút bất ngờ lại thấy được mục sư truyền kỳ của ma võng nữ thần: “Nói đến nói đi, còn không phải là vì hóa thân thần linh trên tay ta sao? Thậm chí ngay cả ma võng nữ thần đều liên hợp lại. . .”
“Đã như vậy, cậu cũng nên biết ý chí của hai vị thần linh có thần lực cường đại không được vi phạm, chỉ cần cậu giao ra gốc rễ tà ác trên tay, giáo hội chúng ta nhất định sẽ trả một cái giá làm cậu thoả mãn để đổi. . .”
Trong mắt Bản Đức Đặc đầy vẻ có từ bi, giống như chính mình thật sự đang cố cứu vớt toàn bộ thế giới.
“Xin lỗi. . . Đồ của các ngươi, ta hoàn toàn không có hứng thú. . .” Nói đùa! Lẽ nào giao ra hóa thân Mã Lạp trên tay xong, ma võng nữ thần và thần chính nghĩa còn có thể bồi thường cho hắn một phần thần tính sao?
Dù bọn hắn thật sự cho, Lôi Lâm cũng không nhất định muốn đâu!
Đồng thời, Lôi Lâm quen tự mình động thủ để lấy được thứ mình muốn, hoàn toàn không muốn đối phương bố thí, đặc biệt loại thái độ này khiến dưới đáy mắt hắn lóe qua một tia sát khí.
“Ngu xuẩn mất khôn!”
Lời từ chối thẳng thắn dứt khoát này khiến Bản Đức Đặc trở nên hoảng hốt, sau đó lập tức biến thành phẫn nộ!
“Động thủ!”
Sau một tiếng chỉ thị, năm mục sư truyền kỳ cấp cao trực tiếp bước lên trước, tạo thành một mô hình trận pháp tương tự sao năm cánh, lực lượng giam cầm mạnh mẽ trực tiếp vây quanh Lôi Lâm ở trung tâm.
“Quả nhiên. . . Sau khi trở mặt sẽ lập tức trắng trợn cướp đoạt sao?”
Khóe miệng Lôi Lâm xẹt qua một nụ cười nguy hiểm: “May là ta cũng có chuẩn bị. . .”
Nhìn Lôi Lâm bị bao vây trong trận pháp sao năm cánh, trên mặt Bản Đức Đặc có nụ cười từ bi: “Trong pháp trận này còn có lực lượng của chủ thần gia trì, căn bản không thể đánh vỡ từ bên trong. . . hiện tại cậu còn không sám hối sao?”
“Phù văn phong cấm không tệ, cho dù là ta muốn đánh vỡ từ bên trong e là cũng phải phí một chút tay chân. . .”
Đầu tiên Lôi Lâm nhìn ánh sáng ma trận chói mắt, trong đôi mắt có vẻ suy nghĩ, hắn vừa nghe vậy trên mặt lập tức lộ ra một nụ cười trào phúng: ” Cường giả truyền kỳ bị các ngươi mời tới giúp đỡ, cuối cùng lại bị chính các ngươi giải quyết, chắc cũng phi thường không dễ xử lí nhỉ?”
“Cậu quá đề cao chính mình, chỉ là một tên truyền kỳ, giáo hội chúng ta còn chịu nổi. . .”
Bản Đức Đặc thở dài một tiếng: “Xem ra Lôi Lâm đã bị tham lam ăn mòn. động thủ đi!”
“Đây cũng là lời ta muốn nói, động thủ đi!”
Lôi Lâm gật gật đầu.
“Đã đến lúc này, lại còn. . .” Lửa giận trong lòng Bản Đức Đặc càng ngày càng ngưng tụ, trong lòng nhanh chóng quyết định. cho dù là trả giá một chút tổn thất danh dự cũng phải trực tiếp đánh giết Lôi Lâm ở đây.
Nhưng sau đó, sắc mặt lão lập tức thay đổi.
“Ô ô. . .” Linh khí tử vong đen kịt như mực, không biết từ lúc nào đã trải rộng chung quanh, rất nhiều bạch cốt tạo thành bàn tay khổng lồ từ dưới nền đất giẫy giụa bò ra. Có bộ bạch cốt còn mang theo bắp thịt chưa hoàn toàn mục nát, há miệng phát ra tiếng rít gào phẫn nộ.
“Là pháp sư tử linh khinh nhờn linh hồn. . .”
Trên người đám mục sư lập tức loé lên ánh sáng thần thuật.
“Hê hê. . .” Đám bạch cốt cùng cười quái dị, ngưng tụ thành quả một đầu lâu lớn mọc sừng, trực tiếp đụng vào trận pháp sao năm cánh.
Ầm ầm. . . Tuy rằng thần thuật là khắc tinh của đa số phép thuật tử linh, nhưng hai bên trên thực tế lại khắc chế lẫn nhau, trận pháp sao năm cánh bị linh khí tử vong công kích lập tức bắt đầu run rẩy, giống như rót nước lạnh vào chảo dầu sôi vậy.
Răng rắc! Răng rắc! Vô số vết nứt màu đen, giống như mạch máu nhân loại mọc đầy toàn bộ trận pháp, sau đó ầm ầm vỡ nát ra.
“Loại linh khí tử vong cường độ này. . . Là pháp sư tử linh truyền kỳ cấp cao!” Bản Đức Đặc giận dữ nói, một ngụm máu tươi trực tiếp nhuộm đỏ cổ áo trắng như tuyết trước ngực.
“Đoán đúng rồi. Đáng tiếc là không có phần thưởng. . .”
Bóng dáng Lôi Lâm lập tức biến mất khi trận pháp vỡ nát, đợi ánh sáng màu đen lóe lên thì hắn đã đi ra bên ngoài vòng vây.
“Mau đuổi theo!” Bản Đức Đặc không để ý tới thương thế của chính mình, lập tức giận dữ hét lớn.
Lần này lão mang theo quân cứu viện đến có thực lực kinh người, không chỉ có mấy vị truyền kỳ mục sư của ma võng nữ thần, còn có một đoàn thánh võ sĩ.
“Cách!” “Cách!”
Đáng tiếc, lúc này những người này đều bị đại quân bạch cốt giống như là biển gầm bao phủ —— Bàn về bia đỡ đạn cuồn cuộn không ngừng, có rất ít pháp thuật có thể vượt quá tử linh hệ triệu hoán.
“Đứng lại cho ta. . .” Bản Đức Đặc muốn rách cả mí mắt gào thét, liên tiếp kích phát vài kiện vật phẩm cao cấp.
Nhưng sau đó, xuất hiện ở trước mặt lão chính là mấy bức tường dùng hài cốt dựng thành, một khuôn mặt bằng xương quỷ dị giống như đang lạnh lùng nhìn kỹ lão, từ trong viền mắt truyền ra vẻ tĩnh mịch.
“Là truyền kỳ phép thuật hệ tử linh —— Hài cốt chi tường , được xưng là phòng ngự pháp thuật cường lực cho dù là thánh võ sĩ truyền kỳ cũng cần liên tục chém mấy trăm kiếm mới có thể phá tan. . .”
Bản Đức Đặc nhận ra lai lịch của bức tường bằng xương cốt này. Cuối cùng thương thế lại không nén được, lại ói ra mấy ngụm máu lớn.