Chương 1763: Đế quốc (1)
Sóng biển gào thét không ngừng đánh vào hai bên cự hạm, dập dờn bắn lên vô tận bọt nước, chiến hạm nguy nga mà hung ác cũng không vì vậy mà chần chờ, giống như đá ngầm dưới biển, ngạo nghễ theo gió vượt sóng, tiến lên ở biển sâu.
Trên đỉnh chiến hạm, là lá cờ in hình đầu lâu đỏ như màu máu cùng chủy thủ đang bay phấp phới, phía sau còn mang theo rất nhiều chiến thuyền, bên trên là cự pháo dữ tợn cùng rất nhiều bóng người hải tặc, cho dù là đội buôn to lớn nhất nhìn thấy cũng sẽ sợ đến mức hồn vía lên mây.
Bởi vì đây là nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ! Thế lực hải tặc bá chủ ở Đan Bố Lôi Tư ngoại hải!
Lúc này Phi Hồng Hổ dường như phái ra hết tất cả tinh nhuệ, không chỉ có hơn một trăm chiếc chiến thuyền to lớn, nhân thủ cũng quá năm ngàn.
Trình độ như thế này, cho dù Phi Hồng Hổ đã mở rộng mấy lần, hiển nhiên cũng là lực bất tòng tâm.
Nhưng sau khi Đề Pháp từ bắc địa di chuyển tới cùng với đám tinh nhuệ kéo đến, một nhánh thế lực hải tặc mạnh mẽ có thể chống lại hải quân đế quốc đã trực tiếp thành hình.
“Không nghĩ tới. . . Đế quốc thổ dân lại là thật. . .”
Ở đầu thuyền Phi Hồng Hổ, bên hông Y Toa Bội Nhĩ treo lơ lửng hồng long trường kiếm mơ hồ tản ra long uy truyền kỳ, đôi mắt nhìn về phía chân trời, trong mắt có sát cơ nhàn nhạt.
Dù sao, lần trước ở đảo ác mộng bị thổ dân kéo vào bẫy khiến cho vị đầu lĩnh hải tặc này vẫn nhớ mãi không quên.
Cũng chính là bởi Y Toa Bội Nhĩ đối với thổ dân bộ lạc không ngừng tập kích, cuối cùng mới đạt được rất nhiều tin tức liên quan với thổ dân đế quốc ở hải ngoại, lần này còn xác định được vị trí cụ thể, chuẩn bị một lần đánh đòn nghiêm trọng!
“Nhưng. . . Không ngờ biểu đệ cũng đồng ý với kế hoạch này, thậm chí còn tự mình đến đây. . .”
Y Toa Bội Nhĩ nhìn tới khoang thuyền, trong mắt có vẻ nghiêm nghị: “Là vì tín ngưỡng. . . Để phong thần sao? Gia tộc chúng ta, lẽ nào cũng có thể sinh ra một vị thần linh?”
Nếu như là trước đây, Y Toa Bội Nhĩ khẳng định không dám có loại ý nghĩ khinh nhờn này, thế nhưng hiện tại đã khác!
Lôi Lâm tạo ra kỳ tích cũng không phải một lần hai lần, đối với vị biểu đệ này, Y Toa Bội Nhĩ vô cùng tự tin!
Đồng thời, hiện tại sức mạnh thần tính trên người Lôi Lâm cũng để Y Toa Bội Nhĩ trực tiếp cảm nhận được.
“Lần này. . . Vì đại nghiệp phong thần của biểu đệ, mặc kệ kẻ địch ở phía trước là ai, ta đều sẽ trực tiếp chém giết! ! !”
Y Toa Bội Nhĩ nắm chặt chuôi hồng long trường kiếm, âm thầm hạ quyết tâm. Loại khí tràng nghiêm nghị này khiến đám hải tặc chung quanh đều không rét mà run nhìn thủ lĩnh của mình.
Sau khi chuyển thành long mạch thuật sĩ, mượn phương pháp minh tưởng long vương thần lực, Y Toa Bội Nhĩ không chỉ hoàn toàn áp chế lại dấu hiệu ác ma hóa trên thân thể, thậm chí hiện tại đã tiến vào ngưỡng cửa truyền kỳ, trở thành một long mạch thuật sĩ truyền kỳ!
Ở Đan Bố Lôi Tư ngoại hải. Y Toa Bội Nhĩ vốn nổi danh là Phi Hồng Ma Nữ, đến nay đã từ từ bị Hồng Long Chi Nữ thay thế.
Mà cô và Lôi Lâm cũng đã trở thành hai đại chúa tể sức mạnh một sáng một tối ở ngoại hải, bị các thế lực biết rõ nội tình của bọn họ vô cùng kiêng kỵ.
Niềm tin kiên định này cũng lan truyền đến trong lòng Lôi Lâm.
Lôi Lâm tĩnh tọa ở phòng thuyền trưởng không khỏi cười nhạt.
“Vì yêu mà tin tưởng sao?” Cảm thụ một luồng tín ngưỡng cực lớn giữa hư không, Lôi Lâm không khỏi gật gật đầu.
Sau khi biết hắn có dã vọng phong thần, đồng thời còn thu được một tia thần tính, Y Toa Bội Nhĩ trực tiếp trở thành tín đồ của hắn, thậm chí còn bắt đầu bắt tay vào việc mở rộng tín ngưỡng vũ xà thần Khố Khố Nhĩ Khảm ở trong nhóm hải tặc, tuy rằng ở trên biển, Lôi Lâm căn bản không sánh bằng mấy vị thần linh như thần bão táp, nhưng với thủ đoạn của Y Toa Bội Nhĩ thì vẫn khiến một phần hải tặc bắt đầu tin tưởng.
Càng khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc là tín ngưỡng của Y Toa Bội Nhĩ đối với hắn cực kỳ kiên định và cuồng nhiệt, thậm chí còn có vẻ kiên cố hơn cả Đề Pháp.
Nếu như hiện tại Lôi Lâm đã phong thần rồi thì hắn sẽ không nghi ngờ chuyện Y Toa Bội Nh sẽ trở thành cuồng tín đồ của chính mình.
“Đáng tiếc. . . Tín ngưỡng có thể chân chính cuồng nhiệt như vậy, bồi dưỡng được một người đã là may mắn. . .”
Lôi Lâm cảm thụ tín ngưỡng của các hải tặc khác, trên mặt không khỏi hiện ra nuh cười khổ.
Tuy rằng hiện tại Y Toa Bội Nhĩ đang liều mạng nâng đỡ tín ngưỡng của hắn, nhưng đáng tiếc hắn mới chỉ là một vị thần tính giả, nhiều nhất chỉ có thể đáp lại lời cầu khẩn của tín đồ, cũng không thể ban xuống thần thuật, việc này sẽ khiến đến lực cạnh tranh của hắn hoàn toàn không sánh bằng các chân thần khác, thậm chí còn không ngừng ngụy thần như bán thần ma quỷ.
Dù sao, ánh mắt của tín đồ đều sáng như tuyết. Hiện tại Lôi Lâm không thể ban cho bọn hắn cái gì, làm sao có thể làm bọn hắn dốc sức trả giá đây?
Nếu không có Y Toa Bội Nhĩ nắm giữ quyền lực cố gắng phổ biến, chỉ sợ tín ngưỡng vũ xà thần của hắn đã sớm không biết rơi vào xó nào.
“Bởi vậy, cần mau chóng cho tín đồ được hưởng lợi ích thực tế. . . ngoại trừ lên cấp bán thần. ban tặng thần thuật ra, chính là thông qua thế lực của mình để bồi thường các vật chất phương diện khác. . . Đây cũng là nguyên lý trao đổi đồng giá. . .”
Trong mắt Lôi Lâm có vẻ hiểu ra.
Trên bản chất, con đường tín ngưỡng ở thế giới các thần cũng tuân theo nguyên tắc trao đổi đồng giá của phù thủy.
Tín đồ trả giá tín ngưỡng, mà các thần lại hứa hẹn dẫn linh hồn của bọn hắn sau khi chết đi tới thần quốc, đồng thời cung cấp che chở cùng thần thuật.