Chương 1769: Hỏa diễm điểu (1)
Hơn trăm chiếc chiến thuyền cắt ra mặt biển, nhìn phi thường nguy nga tráng lệ.
Đáng tiếc, mãi đến tận khi chân chính quản lý, rất nhiều người mới phát hiện đi xa trên biển căn bản không phải tốt đẹp như tưởng tượng.
Chỉ việc tiếp tế cho hơn năm ngàn người, ở trên đại dương đã là một vấn đề rất lớn, còn có các loại bệnh tật cùng tâm tình nôn nóng, giờ nào khắc nào cũng đang tập kích đám thủ hạ của Lôi Lâm.
Cũng may nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ vốn là hải tặc, đối với chuyện này còn có thể thích ứng.
Đề Pháp lại vung tay chia các mục sư dự bị tới mỗi một chiếc chiến hạm, thông qua mục sư để cổ vũ sĩ khí.
Tuy rằng không có thần thuật phụ trợ, nhưng cũng là một khảo nghiệm năng lực lớn đối với những mục sư dự bị này.
“Nước ngọt cùng đồ ăn của chúng ta cũng sắp tiêu hao hầu như không còn, đi xa tiến công chiếm đóng thời kỳ này, hoàn toàn chính là một trận đánh cược. . .”
Lôi Lâm đứng ở phía trước boong tàu Phi Hồng Hổ hào to lớn nhất, nhìn biển rộng vô bờ xanh thẳm, nhẹ giọng thở dài.
“Cũng may dựa theo tốc độ hiện tại, chúng ta hoàn toàn có thể đến đảo Ban Khắc Khắc Tư trước khi vật tư tiêu hao hầu như không còn. . .”
Trong mắt Y Toa Bội Nhĩ đứng sau lưng Lôi Lâm xẹt qua một tia đỏ ửng, cô trở thành đoàn trưởng nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ nhiều năm như vậy, vị quý tộc thục nữ trước kia đã chết từ lâu, nay chỉ còn nữ hải tặc tràn ngập vẻ hung tàn cùng giả dối, cũng chỉ có ở trước mặt Lôi Lâm, Y Toa Bội Nhĩ mới lơ đãng lộ ra vài tia phong tình thiếu nữ.
“Tiến tới cướp lương thực sao? Có vẻ hơi nguy hiểm!”
Lôi Lâm nghe hiểu được ý muốn nói của thiếu thì lắc lắc đầu: “Hiện nay nhân thủ chúng ta có hạn, mỗi một người đều rất quý giá, không thể tùy ý tiêu hao. . . Mà chiến pháp này quá mạo hiểm. . .”
Cho dù là ở kiếp trước của Lôi Lâm, đại bộ đội đổ bộ tác chiến, cho dù có yểm hộ cũng là đánh bạc, càng không cần phải nói tới hiện tại.
“Vậy ý của cậu là?”
Y Toa Bội Nhĩ nhìn Lôi Lâm, lúc này đối phương đã cầm một tấm hàng hải đồ ra.
Đảo Ban Khắc Khắc Tư bất ngờ nằm ở trung tâm, chỉ là tỉ lệ xích thật sự có chút lớn, nhưng miễn cưỡng cũng được rồi.
“Trước tiên chúng ta vòng nửa vòng, đi tới nơi này!”
Lôi Lâm chỉ tay vào một chuỗi hòn đảo quanh đảo Ban Khắc Khắc Tư, ở quanh đảo Ban Khắc Khắc Tư lớn bằng hai, ba vương quốc tự nhiên cũng có một chuỗi quần đảo.
“Cậu muốn nói. . . Trước tiên công phá đảo Kỳ Ngõa Ngõa, làm điểm tiếp viện sao?”
Y Toa Bội Nhĩ suy đoán, tuy rằng cô cũng nghĩ tới khả năng này, nhưng bởi vì quá tiêu hao thời gian nên lại gác lại, nhưng không ngờ đứng trước nguy hiểm to lớn, Lôi Lâm vẫn có thể duy trì bình tĩnh, không nhanh không chậm.
“Ừm! Đồng thời ở đây dường như cũng có một bộ lạc có vạn người, vừa vặn có thể để binh sĩ của chúng ta luyện tay một chút, cũng là rèn luyện một thoáng. . .”
Mặc dù có tự tin về sức chiến đấu hai bên nhưng quá trình phối hợp không phải một hai ngày là có thể xây dựng lên, Lôi Lâm cũng chỉ có thể chậm rãi kiểm nghiệm trong quá trình thực chiến.
“Ta biết rồi. . .”
Sách lược vững vàng này khiến Y Toa Bội Nhĩ nhìn ra quyết tâm của Lôi Lâm, bởi vậy lập tức đi xuống chuẩn bị.
. . .
Đảo Kỳ Ngõa Ngõa, nơi này rất gần đảo Ban Khắc Khắc Tư, bởi vậy bộ lạc thổ dân tụ cư ở đây cũng là bộ lạc lệ thuộc vào Tát Tát Đặc Tạp Tư đế quốc, nhưng bởi có hải dương ngăn cách khiến cho bộ lạc này có tính độc lập rất lớn.
Dù sao, lấy kỹ thuật tạo thuyền của đám thổ dân, muốn dùng ghe độc mộc đến chinh phục nơi này, sợ rằng dù có chặt hết cây lớn ở quanh bờ biển cũng không đủ.
Tuy rằng vị đế vương kia có lẽ từng có ý nghĩ như vậy, nhưng các quý tộc cùng tế ti khác nhất định sẽ sáng suốt thuyết phục vị quân chủ này.
Gặp tình hình như vậy, hiện nay bộ lạc này coi như khá tốt, so với các bộ lạc khác thỉnh thoảng bị đế quốc yêu cầu cung phụng thì tốt hơn nhiều rồi.
Lúc này, đại tù trưởng của bộ lạc này—— A Ba Tư, đang ngồi dưới tán dù bằng lá chuối tây do hầu gái cầm, đồng thời thưởng thức rất nhiều hoa quả nhiệt đới.
Da dẻ A Ba Tư rất đen, vóc người phi thường mập mạp, từng tầng thịt mỡ chèn ép nhau, cả người nhìn giống như một con lợn dài, nhưng cổ hắn lại dài nhỏ, đây là tiêu chí của tất cả các quý tộc, trên môi còn có rất nhiều lỗ do vòng sắt xâu thành, trên mặt là từng vệt sáng thoa khắp, căn bản không thấy rõ khuôn mặt vốn có.
“Không tốt rồi!”
Ngay khi A Ba Tư hưởng thụ nữ thổ dân trẻ tuổi phục vụ, một ông lão có vóc người như củi khô trực tiếp vọt tới.
“Ồ? Đại tế ty cơ trí của ta, là chuyện gì khiến ông vội vàng như thế?”
Trên người ông lão bị A Ba Tư gọi là đại tế ty kia có một luồng huân hương nồng nặc cùng dầu thắp, trên đầu đội mũ miện lông chim năm màu, thậm chí có lông chim dài tới hai, ba mét, ở giữa không trung vặn vẹo một độ cong nguy hiểm.
“Tù trưởng vĩ đại của vĩ đại, vương giả của toàn bộ Kỹ Ngõa Ngõa, linh hồn tổ tiên chúng ta tế tự thiêng lúc này đang nổi giận, cần ngài tự mình đi vào an ủi. . .”
Đại tế ty quỳ trên mặt đất, âm thanh trầm trọng.
“Linh hồn tổ tiên vĩ đại nổi giận? Là do trước đó chúng ta tế tự không đủ sao?” Gặp phải chuyện như vậy, cho dù là A Ba Tư cũng không thể tiếp tục hưởng lạc, hắn đẩy hầu gái ra, đôi mắt bị ép giữa lớp thịt mỡ nhìn chằm chằm đại tế ty.