Chương 1779: ôn dịch (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1779: ôn dịch (1)

Sau khi xác nhận sứ giả đã hiểu được ý của chính mình, Lôi Lâm trực tiếp thu lấy kim ngân của cải mà đối phương mang đến, sau đó để thụ hạ dẫn ba sứ giả này đi gặp tù trưởng của bọn hắn, rồi lại đuổi bọn hắn xuống cự hạm.

“Nhìn thấy sao? Trên hòn đảo này đâu đâu cũng có của cải! Mà những thổ dân bảo quản của cải này lại nhát gan cùng ngu muội như vậy…”

Lôi Lâm đạp trên đống vàng, nhìn kỹ một đám thủ hạ lộ ra ánh mắt tham lam.

“Ta tuyên bố! Đống vàng bạc này, còn có thu hoạch cướp bóc được sau này sẽ có một nửa thuộc về các ngươi… Hiện tại phân phát số vàng bạc này xuống đi…”

Đám hải tặc lên tiếng hoan hô, khiến khóe miệng Lôi Lâm lộ ra một nụ cười.

Tuy rằng vàng bạc chất lên thành đống thì rất nhiều, nhưng phân chia bình quân cho ba ngàn tên hải tặc thì còn được bao nhiêu đây?

Nhưng làm thế này sẽ kích thích lòng tham lam của bọn hắn, đồng thời làm sâu sắc thêm ấn tượng đảo Ban Khắc Khắc Tư giàu có, trở thành động lực cho chiến tranh sau đó!

Hiện tại, hắn đã phát hiện ra rất nhiều hải tặc đỏ mắt, bắt đầu không thể chờ đợi được muốn chiếm lấy toàn bộ đảo Ban Khắc Khắc Tư, tùy ý cướp đoạt của cải.

Không có lợi ích tín ngưỡng cũng không thể thúc đẩy tín đồ tre già măng mọc tử vong, chí ít hiện tại không được, bởi vậy Lôi Lâm cần mang đến lợi ích cho những thủ hạ này! Mà vàng bạc của cải không thể nghi ngờ gì chính là thứ tốt nhất!

“Bọn hắn thật sẽ động thủ sao?”

Y Toa Bội Nhĩ không để ý tới đoàn người huyên náo phía sau, trái lại đứng ở phía trước boong tàu, nhìn ghe độc mộc rời đi.

“Bộ lạc Ân Qua Đa kia hình như có quan hệ thông gia với bọn hắn? Hai bộ lạc có quan hệ rất tốt, mới có thể cùng thống trị mảnh địa vực này…”

“Chuyện này rất khó nói! Dù sao chúng ta không phải thổ dân, không hiểu tư duy của bọn hắn, đồng thời khoảng cách hai bộ lạc gần như thế, trong quá trình chung sống lại không có ma sát, làm sao có khả năng?” Đề Pháp đưa ra ý kiến bất đồng.

“Ừm! Đồng thời, bọn hắn không động thủ, chúng ta có thể giúp bọn hắn một tay, nói thí dụ như đưa ra tin tức đối phương sắp tấn côngÂn Qua Đa bộ lạc, thậm chí chủ động giả trang thổ dân để tập kích thôn xóm của đối phương…”

Trong mắt Lôi Lâm lấp loé: ” Một khi hạt giống ngờ vực gieo xuống, muốn nhổ lên sẽ không phải chuyện dễ dàng, mà phát triển đến cuối cùng, nhất định sẽ có chiến tranh!”

“Đợi hai bộ lạc đều kiệt sức, chúng ta lại ra tay diệt đối phương, do đó dùng cái giá nhỏ nhất để thu được cầu nối chiếm lĩnh toàn bộ đảo Ban Khắc Khắc Tư!”

Lúc này Y Toa Bội Nhĩ cũng hiểu được kế hoạch của Lôi Lâm,

Đồng thời không thể không thừa nhận là kế hoạch này có tính khả thi rất cao.

Chỉ là cô hơi nhướng mày, lại đưa ra một vấn đề: “Động tác lớn như vậy, nếu như bị Tát Tát Đặc Tạp Tư đế quốc phát hiện ra thì làm sao? Một khi đối phương can thiệp, với thực lực bây giờ của chúng ta, e là sẽ bị trực tiếp đuổi xuống biển…”

Đảo Ban Khắc Khắc Tư có mấy vương quốc to nhỏ, ở trung tâm nhất là Tát Tát Đặc Tạp Tư đế quốc , ngoài biên giới còn có một số bộ lạc.

Tuy rằng lần này đám Lôi Lâm đã lựa chọn khu vực tương đối nơi hẻo lánh để tiến hành hoạt động, nhưng nơi này dù sao cũng là một hòn đảo! Không có hải dương hình thành vòng phong tỏa tự nhiên, tin tức tiết lộ vẫn rất nhanh.

“Yên tâm! Chẳng mấy chốc bọn hắn sẽ không tự lo được…”

Lôi Lâm mỉm cười lắc đầu một cái, ý tứ ẩn chứa trong đó khiến Y Toa Bội Nhĩ cùng Đề Pháp đều không rét mà run.

...

Thời gian trôi qua rất thật nhanh, hai cái bộ lạc bị Lôi Lâm tuyển chọn cũng không chút ngoài ý muốn rơi vào ngọn lửa chiến tranh, thậm chí còn không cần Lôi Lâm gây xích mích.

Dù sao, cùng hai bộ lạc thuộc một mảnh địa vực, cần tranh cướp tài nguyên sinh tồn lẫn nhau, làm sao có khả năng thật sự có tình nghĩa đây?

Đồng thời, linh hồn vật tổ của hai bộ lạc đều muốn thôn phệ đối phương để bản thân mạnh lên, thu được càng nhiều sức mạnh, tính gộp các loại nhân tố này lại, chiến đấu bạo phát cũng chính là chuyện phi thường bình thường.

Để tỏ thành ý, đội tàu Lôi Lâm không ngừng lại ở đại lục, trái lại đuổi đi phần lớn thuyền, một phần còn lại cũng rời khỏi chiến khu, làm ra vẻ việc không liên quan tới mình.

Hơn nữa Lôi Lâm còn mua tù binh từ hai bên bộ lạc, những người này đều là thổ dân dũng sĩ tinh tráng, dù là về sau huấn luyện làm quân nô lệ hoặc trực tiếp chở về đảo Kỳ Ngõa Ngõa làm đầy tớ đều vô cùng tốt.

Mà của cải mua những đầy tớ này, Lôi Lâm đương nhiên sẽ không ngốc đến mức dùng vàng bạc để mua, mà là trực tiếp cung cấp súng đạn mà chính mình không cần nữa!

Bộ lạc thổ dân nắm giữ súng đạn sẽ thu được lực lượng càng lớn hơn, cướp đoạt nô lệ của đối phương rồi tiếp tục bán, mà kẻ địch vì không muốn thua kém, cũng không thể không làm ăn cùng Lôi Lâm, cứ thế hình thành một vòng tuần hoàn ác tính , khiến hai bộ lạc đều đang không ngừng chảy máu, chỉ có Lôi Lâm là kiếm được đầy bồn đầy bát

Ở bên ngoài thì bận bịu đến khí thế ngất trời, còn Lôi Lâm lại yên tĩnh trốn trong phòng thí nghiệm.

Việc mậu dịch giao cho đám thủ hạ là được, dù sao đám hải tặc này đã dùng không ít thủ đoạn tương tự thê này khi bắt những nô lệ thổ dân kia, hoàn toàn có thể xử lý thành thạo điêu luyện chuyện này.

Hiện tại Lôi Lâm đang làm chuyện quạn trọng hơn, cũng là lá bài tẩy có thể bảo đảm sau đó Tát Tát Đặc Tạp Tư đế quốc không thể can thiệp!

Trong phòng ánh sáng tối tăm, Lôi Lâm nhìn ống nuôi cấy trước mặt, bên trong còn có một bộ phận cơ thịt nửa mục nát, trong mắt hắn lóe ra ánh sáng xanh nhạt từ chíp.