Chương 1781: Truyền bá (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1781: Truyền bá (1)

Theo Lôi Lâm, dù là kiếp trước hay kiếp này, trên người những đại nhân vật nổi tiếng kia đều có khí chất này.

Đó là bền gan vững chí sau khi chọn lựa mục tiêu! Còn có kiên định đối với con đường của mình!

Bởi vì xác định con đường của mình từ lâu, bởi vậy có thể không sợ hãi gì, thậm chí là không chừa thủ đoạn nào.

Mà vì vĩnh hằng cùng tự do, hiện tại Lôi Lâm cũng sẽ không để ý tới mạng sống của những thổ dân kia.

“Cả đời ta chỉ vì theo đuổi vĩnh hằng, cho dù ngã xuống ở nửa đường, bị oán niệm phản phệ, cũng không hối hận. . .”

Ánh sáng kiên định từ hai mắt Lôi Lâm lóe qua, đó là giác ngộ kiên định với bản tâm.

Có giác ngộ này thúc đẩy, cho dù là giết người đồ thành, diệt quốc trăm nghìn, cũng chỉ là hiến tế để đi lên con đường chí cao mà thôi.

. . .

Hai bộ lạc Ân Qua Đa giao chiến càng lúc càng kịch liệt, đến cuối cùng, thậm chí đã không còn người nào quan tâm đến đại tù trưởng bị Lôi Lâm bắt làm tù binh, hai bên đã hoàn toàn giết đỏ cả mắt rồi, chỉ coi mục tiêu tiêu diệt đối phương là thứ nhất.

Người gây ra chiến tranh thường thường không biết nên kết thúc chiến tranh thế nào, đồng thời trong quá trình giết chóc chậm rãi quên đi mục tiêu ban đầu của chính mình, không thể không nói đây cũng là một loại bi ai.

Ngoài ra, Tát Tát Đặc Tạp Tư đế quốc cũng đã biết tình huống ở nơi này, đồng thời phái ra một nhánh đại quân một vạn người cùng với rất nhiều thần quan đi theo, mục đích của bọn hắn e là cũng không đơn giản là giảng hòa, dự phòng thậm chí là tiêu diệt đám người Lôi Lâm cũng là mục đích quan trọng nhất.

Đáng tiếc, can thiệp của đế quốc rất nhanh sẽ kết thúc.

Cũng không phải vì bất kỳ vũ trang đả kích nào, mà chỉ vì tử thần giáng lâm —— Trên đường quân đế quốc đi tới, một trận ôn dịch không có dấu hiệu nào bạo phát ra.

Loại ôn dịch này có tính truyền nhiễm cực cao, đồng thời tỉ lệ tử vong cũng rất khủng bố, hầu như chỉ trong mấy ngày đã truyền khắp toàn quân.

Mà với tính chất dày đặc của quân đội, còn có thói quen vệ sinh của thổ dân kia, nếu như không có thần thuật trị liệu thì một khi nhiễm bệnh sẽ rất khó sống sót.

Đám thần quan bận đến sứt đầu mẻ trán họ cũng chỉ có thể bảo vệ một phần quan quân cùng tinh nhuệ, nhưng chỉ có thể ngồi xem binh lính bình thường khác không ngừng thối rữa mà chết.

Vì thần thuật của bọn hắn có hạn, có thể làm được điểm ấy đã rất tốt.

Ở thời đại vũ khí lạnh, khi tỉ lệ thương vong của quân đội vượt quá ba phần mười đã là chuyện phi thường kinh khủng, càng không cần phải nói tới loại dịch bệnh vô hình mang đến áp lực này.

Dưới uy hiếp của tử vong, đại quân rất nhanh đã quên đi mục đích của chính mình, thậm chí đã xuất hiện đào binh!

Sau khi tỉ lệ sĩ tốt tử vong vượt quá năm phần mười. cho dù đám quan quân gào khàn cả giọng, chém đầu những binh sĩ bỏ trốn cũng không thể ngăn cản quyết tâm chạy trốn của những người khác.

Trên thực tế, lúc này trong đám quan quân cũng có kẻ sợ hãi dịch bệnh mà lẩn trốn.

Rất nhanh, nhánh đại quân này đã hoàn toàn tan vỡ. Mà binh lính chạy tứ tán, lại mang mầm bệnh trên người tới những nơi xa hơn, một đợt ôn dịch quy mô lớn hơn lan truyền ra.

Từng đám thổ dân chết đi, thậm chí toàn bộ người trong thôn trang có thể đều là thi thể, đất ruộng mọc đầy cỏ dại biến thành hoang vu, gia cầm chạy đầy đất.

Sau khi dịch bệnh lan rộng, toàn bộ đảo Ban Khắc Khắc Tư đều đang gào khóc.

Vì thế những thượng tầng đế quốc kia đều bận bịu đến sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng không thể ngăn cản dịch bệnh kiên định lan rồn ra trong đế quốc , còn những kẻ có thể có thể xâm lấn kia đã sớm bị bọn họ bỏ quên.

Sau khi giải quyết can thiệp từ bên ngoài xong. Lôi Lâm lập tức bắt đầu bắt tay hoàn toàn diệt vong hai bộ lạc trước đó đang rơi vào ngọn lửa chiến tranh.

Bởi chiến loạn cùng ôn dịch, người trong hai bộ lạc này bị cảm hoá càng thêm nghiêm trọng, Hầu như quân số giảm tới sáu phần mười trở lên, thanh niên trai tráng nam tử hầu như đã chết hết.

Hậu quả mang đến chính là linh hồn vật tổ của hai bộ lạc đều tổn thất phần lớn thực lực, cũng không thể ngăn cản Lôi Lâm công kích.

Linh hồn vật tổ của hai bộ lạc nhỏ này đương nhiên cũng chỉ ở mức độ thần tính giả, sau khi hấp thu sức mạnh thần tính của chúng, Lôi Lâm cảm giác thần tính giết chóc trong cơ thể mình lại tiến thêm một bước dài, khoảng cách tới điểm giới hạn nhóm lửa thần hỏa cũng càng ngày càng gần.

Sau khi giết chết tinh thần tín ngưỡng của hai bộ lạc. chiếm đoạt đối phương cũng chính là chuyện nước chảy thành sông.

Người còn sống sót của hai bộ lạc tụ lại cùng một chỗ, thành lập một thành trấn mới, mà pho tượng Tháp Cách An dực xà to lớn lại được dựng lên.

Thổ dân vứt bỏ tín ngưỡng lúc đầu sau khi cầu khẩn trước tượng thần và dùng thánh thủy – Thuốc đặc hiệu cùng vắcxin phòng bệnh, phát hiện bệnh tật cùng thống khổ trên người lập tức không cánh mà bay. Loại hiện tượng này lập tức gợi ra một vòng thủy triều tín ngưỡng cuồng nhiệt.

Khi tín đồ gần chết lại kéo đối phương một cái, sức cuốn hút tạo thành đến cả Lôi Lâm đều không thể đánh giá.

Những tín đồ vốn thoi thóp, thậm chí thân thể cũng mục nát hơn nửa kia sau khi được Lôi Lâm “cứu rỗi” đã lập tức trở thành cuồng tín đồ của vũ xà thần, giúp sức mạnh của hắn không ngừng tăng trưởng.

Rất nhanh, các bộ lạc chung quanh nghe nói thần linh nơi này có năng lực chữa trị ôn dịch, đặc biệt cũng cho bình dân chúc phúc, bọn hắn lập tức mang nhà mang người đến nơi này, dâng lên tất cả của cải của chính mình yêu cầu gia nhập.