Chương 1814: Thung lũng (1)
“Có thể chấn động toàn bộ đại lục, cũng chỉ có chuyện ở bắc địa cùng tây mạc, chuyện khác đều chỉ là xung đột phạm vi nhỏ. . .”
Tả Na nói tới đây, đôi mắt mỹ lệ không khỏi liếc Lôi Lâm một chút.
“Đương nhiên. . . Nếu như tin tức về các hạ lộ ra ngoài, vậy thì hiển nhiên sẽ lại nhấc lên một đợt sóng mới. . .”
Có vẻ như hai chuyện kia cũng đều liên quan tới ta đấy!
Lôi Lâm sờ sờ mũi, nhưng không có dự định sẽ thẳng thắn.
“Dẫn năm ngàn hải tặc công chiếm đế quốc có một triệu nhân khẩu, còn lên cấp bán thần , tin tức nào cũng chấn động toàn bộ đại lục, thậm chí là nhiều tầng vị diện. . .”
Tả Na lặng lẽ hạ thấp âm thanh, khẽ nói bên tai Lôi Lâm.
“Hiện tại không cần nói những chuyện này! Ta còn không muốn bị giáo hội Hải Mỗ nhìn chằm chằm!” Cả vẻ mặt và giọng nói của Lôi Lâm đều nghiêm túc ngăn cản Tả Na, nhưng lại khiến trong mắt đối phương càng hiện ra ý cười giảo hoạt.
“Xin ngài yên tâm! Các hạ! Giáo hội chúng ta đã từng hợp tác cùng vài vị tương tự như các hạ , lần nào song phương cũng thoả mãn mà về. . .”
“Hả? Ta nghĩ tối hôm nay chúng ta có thể nói chuyện một chút.. .”
Nghe được có vẻ Tả Na đang ám chỉ có thể giúp Lôi Lâm giải quyết vấn đề về thần bảo vệ, Lôi Lâm không khỏi hơi động mắt.
Tuy rằng biết rõ đối phương nói những lời không chừng đều là thật, nhưng có thể hiểu rõ một chút là tốt rồi
Một đường gió êm sóng lặng đến thôn trang nhỏ mà Tả Na nhắc tới, chỉ là lúc này Lôi Lâm lại phát hiện chỗ kỳ quái ở nơi này.
“Hình như. . . Không có bình dân? Đều là chức nghiệp giả!”
Ánh sáng linh hồn của người bình thường rất khác linh hồn của chức nghiệp giả, nếu như nói linh hồn của người trước là sỏi thì linh hồn của người sau ít nhất cũng đạt đến cấp bậc đom đóm, mặc dù so sánh với Lôi Lâm thì vẫn là bé nhỏ không đáng kể. Nhưng tóm lại có chút khác biệt.
“Sau khi phát hiện thung lũng kia, giáo hội chúng ta lập tức bỏ vốn mua lại khu vực quanh nơi này. Hiện tại ở xung quanh đều là do kỵ sĩ thần điện tuần tra cảnh giới!”
Tả Na vỗ tay một cái, bốn bóng người màu đen trong nháy mắt từ thôn trang phía trước chạy ra, sự nhanh nhẹn không hề kém gì cường giả kỵ sĩ cấp cao.
“Giáo chủ đại nhân! Các hạ!”
Vẻ mặt bốn kỵ sĩ cấp cao này tràn ngập khiêm tốn, giống như tôi tớ tiến lên giữ ngựa cho Lôi Lâm cùng Tả Na.
“Không hổ là giáo hội tài phú nữ sĩ. . . Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách. . .” Nhìn tình cảnh này Lôi Lâm đã không biết nào nên nói gì cho phải, sau một hồi lâu mới thở dài cảm thán một tiếng.
Nghe vậy, tuy rằng Tả Na không lập tức đáp lời, trong mắt lại có vẻ đắc ý vẻ.
“Hiện nay quản lý thung lũng là ai?”
Tả Na trực tiếp hỏi một tên kỵ sĩ mặc khôi giáp màu đen ở phía trước.
“Là thánh đường chi thương: Kiệt Phất Lý đại nhân!“Trong giọng nói của kỵ sĩ không tự chủ mang theo vẻ sùng bái: “Gần đây chúng ta đánh đuổi mấy đợt sài lang nhân tiến công, còn có một nhóm người mạo hiểm từ vương quốc bị hấp dẫn tới, không có cao thủ nào.”
Ở thế giới các thần, giáo hội thần linh nắm giữ thần thuật cùng của cải vô tận, lại có lượng lớn cuồng tín đồ, sau lưng còn có chân thần vĩnh hằng bất diệt làm chỗ dựa, có thể nói là thế lực đệ nhất ở chủ thế giới vật chất.
Cho dù có tổ chức nhân loại tồn tại hình thức quốc gia cũng cần khuất phục giáo hội, mở ra quyền lực tín ngưỡng của dân chúng.
Mà dưới tình huống này, giáo hội có một nửa cường giả chiếm cứ toàn bộ thế giới, đó là điểm không sai.
So với những lính đánh thuê cùng người mạo hiểm bên ngoài kia, bọn kỵ sĩ của thần điện có trang bị càng tốt hơn, được giáo dục càng tốt hơn, cuộc sống cũng tốt hơn. Nếu như vậy mà còn không bằng một số tạp ngư thì các thần cũng nên cân nhắc đổi tín đồ của mình đi.
“Ngày hôm nay trước tiên chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đêm, ngày mai lại vào núi hội hợp cùng Kiệt Phất Lý đại nhân, các hạ cảm thấy thế nào?”
Tả Na rất có dáng vẻ là chủ nhân của phái đoàn.
“Ừm! Như vậy cũng được!” Đối với chuyện này, Lôi Lâm tự nhiên là sao cũng được, chỉ là dưới đáy mắt lại có một tia sáng loé lên.
“Hình như không có mai phục, hay là do ẩn giấu quá sâu hơn. . .”
Thời gian vào đêm, Lôi Lâm ngước đầu nhìn lên tinh không, nhìn Tả Na cùng kỵ sĩ thần điện ở chung quanh đúng là không biết gì, trong mắt không có một chút cảm xác nào.
“Đều là con rơi. . . Không hổ là thần linh vô tình?”
Hắn lẩm bẩm, âm thanh lại không bị những người khác nghe được.
. . .
“Nơi này chính là thung lũng có dị tượng kia, thánh đường chi thương Kiệt Phất Lý đại nhân cũng chờ các hạ ở phía trước!”
Tả Na không biết chuyện đảm nhiệm nhân vật dẫn đường, thậm chí còn đang thử giúp thần điện lôi kéo Lôi Lâm, nhưng đáng tiếc tất cả những việc cô ta làm nhất định sẽ trở thành vô dụng.
“A! Kiệt Phất Lý đại nhân!”
Tả Na trực tiếp chạy chậm tiến lên, hành lễ với Kiệt Phất Lý mà Lôi Lâm đã từng gặp một lần: “Làm phiền đại nhân tự mình ra nghênh tiếp chúng ta, thực sự không dám nhận. . .”
“Lôi Lâm các hạ! Chỉ mấy năm không gặp, không nghĩ tới các hạ đã tiến vào cảnh giới này!”
Kiệt Phất Lý không để ý tới Tả Na, dù sao đối với cường giả truyền kỳ thì cấp bậc dưới truyền kỳ đều là giun dế, không đáng giá chú ý.
Mà Lôi Lâm lại khác!
Từ trong mắt Kiệt Phất Lý bắn ra chiến ý kịch liệt cùng một tia ước ao được ẩn giấu rất sâu!
Chỉ cần là truyền kỳ, sẽ không có ai không khát vọng tới cảnh giới thần linh, tuy rằng Kiệt Phất Lý có vinh quang mà người thường khó có thể tưởng tượng, nhưng chỉ cần một ngày còn ở trong giáo hội tài phú nữ sĩ, vậy thì không thể giải trừ ràng buộc trên người.