Chương 1816: Vây công (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1816: Vây công (1)

“Ừm! Tài phú nữ thần, thần chính nghĩa, còn có ma võng nữ thần. . . Trên căn bản đều đến rồi, ồ?”

Càng khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc là, trong những kẻ đang vây ở đây còn phát hiện một thế lực khá là xa lạ.

Đối phương mặc áo giáp toàn thân sạch sẽ không chút tì vết, áo khoác là áo choàng màu đỏ, ở vị trí ngực trên quần áo cùng áo lót áo choàng còn có đồ án con mắt màu vàng óng vĩnh viễn không bao giờ khép lại, chung quanh khảm nạm bảo thạch cùng sợi kim tuyến dị thường lóa mắt.

“Khôi giáp cố hóa thuật vĩnh minh, còn có phù hiệu kia, các ngươi là mục sư của Hải Mỗ sao?”

Sức mạnh thần tính lấp lóe, trường lực giết chóc khổng lồ trực tiếp khiến đám người chung quanh phải biến sắc.

“Ngụy thần!”

Từ trong miệng một mục sư của Hải Mỗ ở đối diện phun ra ký tự này, sau đó từng tầng ánh sáng từ con mắt ở ngực hắn tản ra, địa vị mơ hồ tương đương cùng Lôi Lâm, thậm chí còn có khắc chế.

Hải Mỗ nắm giữ thần chức bảo vệ, giáo hội của vị này lại coi việc đả kích tín ngưỡng ngụy thần, phân biệt chân thần là nhiệm vụ quan trọng thứ nhất, tự nhiên có kinh nghiệm cùng ưu thế đặc biệt trong việc đối kháng với thần tính giả thậm chí bán thần.

“Đả kích tín ngưỡng ngụy thần! Lọc sạch thế giới chi nguyên là sứ mệnh thần thánh mà thần chủ của chúng ta ban tặng!”

Tên mục sư của Hải Mỗ kia lộ ra vẻ thành kính, cùng với các võ sĩ cùng tế ti thần điện của Hải Mỗ đồng thời cầu khẩn, trên mặt giống như bốc lên ánh sáng như đang hành hương, đột nhiên tiến lên một bước.

Ầm!

Sức mạnh gào thét mãnh liệt, ở giữa không trung hình thành một con mắt màu vàng óng, con ngươi vững vàng khóa chặt Lôi Lâm, thậm chí chiếu ra cái bóng của hắn.

Keng! Đo lường thấy chủ thể bị khóa chặt, lúc này đang rơi vào trạng thái thần lực bị khóa chặt, năng lực của lĩnh vực gì cũng suy yếu 20%! Đã bị thần bảo vệ đánh dấu! Cách 3 giờ sẽ bị xác định vị trí cụ thể một lần! Có loại bỏ hay không?

Âm thanh của chíp vang lên , khiến sắc mặt Lôi Lâm lập tức biến thành khó coi.

“Không hổ là giáo hội chuyên môn đối phó ngụy thần, chuẩn bị luôn đầy đủ như thế. . .”

Trên mặt Lôi Lâm mang theo nụ cười tự tin, trong lòng lại ra lệnh: “Chuẩn bị loại bỏ! Sau khi nghe được mệnh lệnh của ta lại động thủ! Hiện tại trước tiên duy trì trạng thái quan trắc!”

Đối với việc vì sao giáo hội Hải Mỗ lại đến vây quét hắn, Lôi Lâm cũng không kinh ngạc chút nào.

Dù sao thảo phạt ngụy thần là thiên chức của đối phương, chỉ cần thoáng tiết lộ một chút tin tức về Lôi Lâm, những mục sư cuồng nhiệt Hải Mỗ kia sẽ tự mang lương khô tới tham gia trò vui.

“Chỉ là. . . Không ngờ vừa bắt đầu kế hoạch câu cá, lại lập tức dẫn ra nhiều kẻ địch như vậy. . . Xem ra là các thần kiêng kỵ ta tồn tại hay bị một số tiên đoán kinh động?”

“Kiệt Phất Lý! Sau đó ngươi nhất định phải giải thích vì chuyện này!”

Một mục sư của ma võng nữ thần đứng dậy, cô ta có mái tóc màu bạc, trong con mắt dập dờn ra hào quang màu vàng, lúc này nhìn kỹ Lôi Lâm giống như đang nhìn một kẻ đã chết vậy.

“Hừ!”

Trả lời đối phương là một tiếng hừ lạnh từ Kiệt Phất Lý, cường giả truyền kỳ đều có ngạo khí của mình,làm sao có khả năng thật sự khúm núm làm chó cho người khác? Càng không cần phải nói tới chuyện Kiệt Phất Lý phụ thuộc vào tài phú nữ thần Ác Kim, không có một chút quan hệ nào cùng ma võng nữ thần.

“Ta vẫn là yêu cầu trước đó! Nếu như ngày hôm nay ngươi có thể chiến thắng ta, ta sẽ lập tức quay đầu rời đi!”

Trường thương trong tay Kiệt Phất Lý chỉ vào Lôi Lâm, khiến mục sư của ma võng nữ thần đứng bên cạnh tức giận đến mức sắc mặt đỏ lên.

“Xin lỗi! Trước lúc ra tay, ta có thể hỏi xem chuyện lần này là ai bày ra sao?”

Lôi Lâm lại thoáng ngắt lời.

“Là ý chỉ của thần chủ của chúng ta!” Tuy rằng sắc mặt nữ mục sư đỏ lên, nhưng vẫn thừa nhận đi.

Việc này ngược lại đã vượt quá dự liệu của Lôi Lâm.

Nếu như giáo hội của Hải Mỗ phát hiện thân phận ngụy thần của hắn, nên ra tay vây quét, hoặc là tài phú nữ sĩ mơ ước của cải ở đảo Pháp Áo Lan cùng đảo Ban Khắc Tư, nghi ngờ Lôi Lâm vướng bận, hay là thần chính nghĩa ghét cái ác như kẻ thù bị Bản Đức Đặc xúi giục nên động tay, đều không nămg ngoài dự liệu của Lôi Lâm.

Mà khiến hắn có chút không rõ là ma võng nữ thần vốn liên quan ít nhất với hắn, bây giờ nhìn lại có vẻ là người kiêng kỵ hắn nhất.

“Lẽ nào. . . Năng lực thần linh báo trước thật sự mạnh mẽ như vậy sao?”

Lôi Lâm trong nháy mắt đã nghĩ đến ảo thuật cấp mười hai —— Hóa thân Tạp Nhĩ Tát Tư! Nếu bàn về thực lực chân thật, hiện tại Lôi Lâm còn chưa phải là thần linh có thần lực cấp thấp, vì vậy đối với các thần linh kia trên thực tế cũng không tạo được thương tổn gì lớn.

Mà thứ duy nhất hắn có thể vận dụng là phép thuật cấp độ nghịch thiên này, chỉ cần sử dụng nó sẽ lập tức cướp đi sức mạnh của ma võng nữ thần, khiến đối phương hoàn toàn chết đi!

Thậm chí, đồng thời khi đánh vỡ ma võng, đông đảo ý chí phù thủy thượng cổ bị phong ấn ở vòng ma võng cuối cùng cũng sẽ thoát vây, kéo toàn bộ thế giới các thần vào cuộc chiến chung kết thượng cổ.

“Đối phương hẳn là cảm giác được sau khi ta trưởng thành sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn cho đối phương, bởi vậy mới không tiếc ra tay trước sao?”

Muốn nói ma võng nữ thần trực tiếp dự đoán ra hóa thân Tạp Nhĩ Tát Tư tồn tại thì cơ bản là không thể, cách giải thích duy nhất chính là cô ta linh cảm Lôi Lâm sẽ mang đến nguy hiểm to lớn!

Mà đối mặt với uy hiếp từ đám giun dế, phản ứng của người bình thường đương nhiên là nhanh chóng dùng một cước giẫm chết là xong việc!

Rất hiển nhiên, ma võng nữ thần chính là làm như thế, đồng thời dường như bởi bắc địa kiềm chế rất nhiều sức mạnh nên bà ta phải lôi kéo rất nhiều giúp đỡ.