Chương 1818: Truyền tống (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1818: Truyền tống (1)

Lúc này Lôi Lâm càng ngày càng hung mãnh.

Hắn có thể nói là đã giết đỏ cả mắt rồi, lần này tương kế tựu kế bồi tiếp đối phương, ngoại trừ nhìn thấy có mấy thế lực đối địch chuẩn bị động thủ ra, còn có ý muốn biểu diễn thực lực bản thân, dọa sợ đám đạo chích khác vốn cũng đang có ý động, bởi vậy Lôi Lâm hầu như đã dùng tới hơn nửa thực lực.

Năng lực cấp bậc bán thần! Tín ngưỡng cuồn cuộn không ngừng cùng lực lượng tâm tình trợ giúp, lại có kinh nghiệm chiến đấu phù thủy bán cấp bảy, kết hợp lên khiến sức chiến đấu làm chính Lôi Lâm cũng phải giật mình.

Trong nháy mắt tay không xé rách hai con cự thú khói xám xong, hắn đột nhiên nhảy một cái, ở giữa không trung đi sau mà đến trước đuổi theo Kiệt Phất Lý đang không ngừng bay ngược.

Sau khi trúng phải đại liệt giải thuật, thánh quang trên trường thương vỡ nát, một dây chuyền màu bạc trên cổ đối phương cũng vỡ theo, sau đó là trường y, ủng. . .

“Làm cường giả truyền kỳ, ngươi vẫn tính là có lập trường cùng phong độ!”

Lôi Lâm lạnh nhạt bình luận, trong tay lại không hề chậm chạp, một thanh pháp sư chi kiếm màu sắc rực rỡ đã xuất hiện trên tay.

Trường kiếm lúc trước bị pháp sư dùng lực lượng tinh thần điều khiển, lúc này ở trong tay Lôi Lâm lại phát huy ra uy năng có thể so với thần binh lợi khí.

“Cứu viện minh hữu!”

Mấy mục sư mặc trang phục của giáo hội Hải Mỗ đều biến sắc, trong nháy mắt đã triển khai một tầng tấm chắn thần thánh cho Kiệt Phất Lý.

“Đừng vướng bận!”

Lôi Lâm hơi nhướng mày, pháp sư chi kiếm ở giữa không trung vẽ ra mấy ánh sáng hình thập tự.

Bạch! Bạch! Hai mục sư của giáo hội Hải Mỗ bị ánh sáng thập tự trảm lan đến, rất nhiều phép thuật phòng ngự đều nứt ra, thân thể cũng vỡ ra đến.

Kiệt Phất Lý chiếm được chút thời gian thở dốc vẫn đang không ngừng bay ngược.

“Tuy rằng khá thưởng thức ngươi, nhưng ngươi đã không thể thay đổi tín ngưỡng tự thân. . .”

Lôi Lâm nhanh chóng đuổi theo đối phương, trong đôi mắt có vẻ đáng tiếc, pháp sư chi kiếm trong tay đâm thẳng, chém thủng tấm chắn cuối cùng.

“Ha ha. . . Không ngờ ngươi mạnh như vậy. . . Khụ khụ. . . Thật tiếc, không bao giờ có thể tiếp tục nhìn thấy hạ oanh chi hoa hoa lệ ở bắc hải nữa. . .”

Lúc này Kiệt Phất Lý đã bị Lôi Lâm đánh trọng thương, đã không còn một chút sức phản kháng nào, nghe vậy chậm rãi nhắm mắt lại chờ chết.

“Xin tha thứ cho Kiệt Phất Lý! Lôi Lâm Pháp Áo Lan các hạ!”

Một bàn tay tinh tế nắm lấy cổ áo của Kiệt Phất Lý, rồi giống như thuấn di mang theo đối phương rời khỏi chiến trường.

“Tả Na. . . Không! Thần chủ!” Kiệt Phất Lý nhìn “Tả Na” lúc này.

Vị kim tệ giáo chủ này trước đó giống như bị dọa sợ ngây ngốc bị đại chiến lan đến, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt dại ra.

Nhưng hiện tại, tuy rằng vẫn là dáng vẻ như trước, nhưng nhất cử nhất động của đối phương đều chứa uy nghiêm cùng tự tin.

Đặc biệt ánh sáng thần lực trên người cùng với thực lực vừa nãy cứu đi Kiệt Phất Lý, khẳng định không phải Tả Na ngay cả truyền kỳ cũng chưa tới trước đó có thể làm được.

Cách giải thích duy nhất chính là đối phương bị một nhân vật mạnh mẽ phụ thể rồi! Mà có thể khiến mục sư dâng ra thân thể, tự nhiên chỉ có thần linh mà bọn họ tin phụng!

“Ác Kim nữ sĩ! Lần đầu gặp mặt!”

Lôi Lâm ưu nhã hành lễ, thuận lợi lại cắt đầu của hai mục sư thuộc giáo hội Hải Mỗ, cảm giác hung tàn cùng ung dung hợp hai làm một này khiến khí chất trên người hắn hình thành sự mâu thuẫn.

“Ta rất tiếc. . . Vốn dĩ ngươi là đứa trẻ ta rất xem trọng. . . Đáng tiếc trước đó ta cùng Mật Tư Đặc Lạp có giao dịch, mà giao dịch là quy tắc cần tuân thủ. . .”

Ác Kim lôi kéo Kiệt Phất Lý không ngừng lùi lại, lời nói thong dong ưu nhã từ đôi môi đối phương tuôn ra.

“Giao dịch chỉ có một lần! Mà ta có thể bảo đảm, lãnh địa cùng người nhà của ngươi sẽ không chịu ảnh hưởng! Tiền đề là ngươi có thể tiếp tục sống sót, phân vinh quang của thần linh cho bọn họ. . .”

Sau khi âm thanh cuối cùng hạ xuống, Ác Kim đã mang theo Kiệt Phất Lý rời khoit thung lũng, một vầng sáng màu vàng chói mắt nhanh chóng thoát khỏi thân thể Tả Na, giữa không trung hóa thành một thân ảnh phụ nữ ăn mặc áo choàng màu vàng.

Tả Na bị vứt bỏ làm lọ chứa để nữ thần giáng lâm lúc này sắc mặt trắng bệch mà rơi vào hôn mê, hiển nhiên trạng thái không tốt, thậm chí bởi vậy mà giảm thọ đều là chuyện phi thường có thể.

“Năng lực thần cách —— dịch chuyển không gian!”

Bóng mờ Ác Kim giữa không trung ở xa xa chỉ tay về Lôi Lâm, sau đó lập tức đột nhiên nổ tung, biến mất giữa hư không.

Mà Lôi Lâm lập tức cảm giác trời đất quay cuồng, đợi hắn bình tĩnh lại thì đã từ khu vực vốn sắp rời khỏi thung lũng trở lại vị trí lúc đầu, mấy chục con cự thú khói xám ở chung quanh đang nhìn chằm chằm vào hắn.

“Cho dù là thần lực cấp trung, cũng có năng lực quỷ dị như thế sao?”

Khóe miệng Lôi Lâm khẽ cong lên một nụ cười: “Lời nói cuối cùng là lấy lòng hay là cảnh cáo? Chí ít ta có thể xác định, đối phương thật sự bởi vì một lần giao dịch mà ra tay với ta, đồng thời sau lần này hẳn là đã thanh toán xong. . .”

“Đối thủ chân chính chỉ có ba nhà này!”

Llúc này, tuy rằng người của tài phú thần điện đã rời đi, nhưng trước đó bởi Lôi Lâm hung hăng bạo phát khiến các cường giả bị đánh cho chia năm xẻ bảy rốt cục cũng có thời gian tập hợp lại.

“Ha ha. . . Ngươi nhất định phải ngã xuống ở đây!” Trong mắt Bản Đức Đặc che kín tơ máu, giống như một kẻ cuồng đánh bạc đã ba ngày ba đêm không nghỉ.