Chương 1839: Gây xích mích và lôi kéo (2)
Toàn bộ bộ đồ ăn đều dùng vàng chế tạo, bên trên khảm nạm đủ các loại kim cương cùng trân châu, hầu gái là dục ma cùng du duyệt ma mỹ lệ.
Vài tên kỳ tịnh giả bị tạo thành hình dáng vặn vẹo đẩy xe ăn đang bầng bùng ánh lửa tiến vào, sau đó cung kính hành lễ lui lại, để dục ma cùng du duyệt ma mặc trang phục người hầu gái màu trắng đen bưng món ăn đến trước mặt Lôi Lâm cùng Ba Nhĩ Trạch Phân.
Món thứ nhất là canh, ở trong nước canh màu nhũ bạch không ngừng có khói trắng bốc lên.
“Ha ha. . . Ở chỗ này của ta không nên khách khí, bằng hữu ta. . . Mùi vị linh hồn nhuyễn trùng lạnh sẽ không ngon. . .”
Ba Nhĩ Trạch Phân cười to, từ trong nước canh móc ra một nhuyễn trùng nửa trong suốt còn đang ngọ nguậy —— Ở trong dường như còn có một gương mặt nhân loại nào đó đang giãy dụa kêu thảm, rồi đưa vào miệng trực tiếp nuốt xuống, trên mặt hiện ra vẻ mê say.
Đám ma quỷ luôn thích mê hoặc phàm nhân sa đọa, đồng thời tra hỏi linh hồn kỳ tịnh giả, rút lấy bản chất bất hủ cùng lực lượng linh hồn của chúng nó.
Mà khi một kỳ tịnh giả nào đó đã bị ép khô thì nó sẽ bị đẩy lên lò nung ở địa ngục, trải qua một phen lột xác thống khổ, trở thành liệt ma địa vị thấp nhất là dưới đáy.
Chỉ có một bộ phận linh hồn rất nhỏ mới có thể thu được đãi ngộ trực tiếp rơi làm liệt ma, chúng nó thông thường càng mạnh mẽ hơn so với đồng loại một chút, cũng càng dễ dàng lên cấp.
Đám ma quỷ thông qua rút lấy lực lượng linh hồn của kỳ tịnh giả để lên cấp cùng mạnh mẽ, đương nhiên, còn có kiểu giống như Ba Nhĩ Trạch Phân là trực tiếp thôn phệ —— Có người nói là vì truy tìm một loại xúc cảm cùng mùi vị phi thường tươi đẹp nào đó.
Tuy rằng Lôi Lâm cũng không ngại cắn nuốt linh hồn, nhưng sở thích của bản thân hắn khác với ma quỷ có khác nhau, cũng không thích phương thức vặn vẹo mà dằn vặt linh hồn này.
Bởi vậy, ánh mắt hắn thoáng nhìn ra ngoài, lập tức tìm được đề tài để có thể dời đi chú ý.
“Việc này. . . Ba Nhĩ Trạch Phân đại nhân, xin hỏi ngài chuẩn bị dọn nhà sao?”
Lôi Lâm chỉ chỉ đám liệt ma, tiểu ác ma ở bên ngoài đang bận rộn, chúng nó đang cố hết sức gánh một khúc xương sườn to lớn của loại ác ma nào đó, trên khúc xương kia còn có nét điêu khắc phức tạp, dường như cũng là chiến lợi phẩm kỷ niệm một lần huyết chiến nào đó.
“Ừm! Dù sao trước đó chúng ta đã ký kết thỏa thuận, cần hoàn toàn chuyển giao quyền thống trị thanh đồng bảo lũy cho ngũ thải long. . . Có minh hà thệ ước ràng buộc, cho dù là ma quỷ cũng không thể vi phạm. . .”
Ba Nhĩ Trạch Phân ngửi huyết dịch màu đỏ sẫm trong một ly thủy tinh cao chân, động tác nhàn nhã mà tao nhã.
“Xin thứ cho ta nói thẳng, đánh đổi như vậy chính là vì đổi lấy một lần thắng lợi huyết chiến, có quá mức. . .”
Lôi Lâm đang cân nhắc dùng từ.
“Ha ha. . . Lôi Chiết Nhĩ! Ngươi thật là một người rất thú vị! Trên thực tế. . . Rất nhiều thuộc hạ của chúng ta ở ngoài mặt tuy rằng không dám nói gì, nhưng lén lút nhất định đang cười nhạo đầu óc tám người chúng ta đã choáng váng. . .”
Đôi mắt của Ba Nhĩ Trạch Phân dường như có thể nhìn thấu tất cả, khóe miệng có nụ cười trêu tức.
“Đương nhiên không phải! Cho dù là lấy nửa thanh đồng bảo lũy, khiến đại quân ác ma của đối phương bị diệt, đặc biệt còn có bốn con ba lạc viêm ma cùng một nhóm lớn ác ma cấp cao, cũng là chuyện phi thường đáng giá!”
Lôi Lâm đương nhiên lựa chọn nói tiếp theo lời đối phương.
“Không sai! Đám người ngu muội kia thì biết cái gì?”
Lời Lôi Lâm nói rõ ràng đã chạm đến trong lòng Ba Nhĩ Trạch Phân, khiến nó đột nhiên đứng lên, kích động đi vòng tròn trong phòng ăn.
“Đối với chúng ta, thanh đồng bảo lũy có đáng là gì? Một mảnh tử địa mà thôi! Thứ duy nhất hữu dụng đối với chúng ta chỉ có linh hồn! Chỉ cần có càng nhiều linh hồn hơn, mới có thể đắp nặn ra càng nhiều ma quỷ! Thu được lực lượng càng lớn hơn, giết chết đám con hoang hỗn loạn. . .”
Hai đám địa ngục hỏa diễm từ lỗ mũi Ba Nhĩ Trạch Phân phun lên, có thể thấy, nó xác thực phi thường căm hận những ác ma điên cuồng mà hỗn loạn kia.
“Lôi Chiết Nhĩ! Ngươi có nguyện ý tới giúp ta hay không?”
Ba Nhĩ Trạch Phân nhìn Lôi Lâm, trong mắt có nóng bỏng, có thể thấy, đây mới là mục đích chủ yếu để nó mời Lôi Lâm.
“Nếu như ta không đồng ý, chỉ sợ nó sẽ lập tức trở mặt với ta chứ?”
Lôi Lâm dường như đã rơi vào khiếp sợ, nhưng trong lòng lạiđang bí ẩn cười lạnh.
Ma quỷ mời chào? Đây vốn là một chuyện phi thường vô căn cứ, dù thấy thế nào thì khả năng muốn dùng bắt hắn làm con cờ thí vẫn khá lớn.
“Phi thường cảm kích đại nhân coi trọng, nhưng . . . A Tư La Khắc đại nhân là thủ trưởng mà ta trực thuộc. . .”
Trên mặt Lôi Lâm có vẻ do dự, dù sao, một khi đã cống hiến cho ma quỷ thì rất khó sửa đổi trận doanh.
“A Tư La Khắc? ! Ha ha. . .”
Ba Nhĩ Trạch Phân nở nụ cười khinh thường nhưng không tiếp tục nói, rất rõ ràng là đang đợi Lôi Lâm quyết định, đồng thời, trước khi hắn hoàn toàn chứng minh suy nghĩ của mình thì nó không thể tiết lộ càng nhiều đồ vật.
“Ừm! Xem ra là thân phận ta đến từ tầng vị diện thứ hai đã khiến đối phương hứng thú! Điều này cũng có ý là vị vương chín tầng địa ngục hữu danh vô thực kia có dã tâm với Địch Tư sao?”
Trong lòng Lôi Lâm lóe lên điện quang.