Chương 1855: Bố Khắc (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1855: Bố Khắc (2)

. .”

Trong mắt Bố Khắc hiện rõ vẻ tiếc hận.

Mà ánh mắt Lôi Lâm lại lóe lên: “Xem ra, đối phương chỉ phát hiện Mạn Đức Hoắc Khắc chi bàn có năng lực kết nối tới các vị diện, nhưng cũng không thử nghiệm đột phá ràng buộc vách thuỷ tinh ở thế giới các thần!”

Từ địa ngục kết nối tới chủ vật chất vị diện, cùng đột phá vách thuỷ tinh, độ khó hoàn toàn là hai cấp bậc.

Nhưng đều là ma quỷ, cũng căn bản sẽ không nghĩ tới phương diện này đi, thông qua điểm ấy, Lôi Lâm biết Bố Khắc nghiên cứu đối với Mạn Đức Hoắc Khắc chi bàn còn phi thường nông cạn, thậm chí còn không sánh được với Bối Lỗ Tắc Ba Bố, đương nhiên càng không biết chuyện vận mệnh gì đó.

“Ừm. . . Nó cũng có thể là cố ý đang lừa gạt ta! Vì đạt được cơ hội về sau thu hồi bảo vật. . .”

Rất nhiều ý nghĩ hiện lên trong lòng Lôi Lâm, hắn không ngừng không nghỉ trắng trợn cướp đoạt tài nguyên trong tàng bảo khố, đây chính là gần nủa nội tình của một vị lãnh chúa địa ngục, cho dù là lấy ánh mắt bán thần như hắn cũng vì đó mà động lòng.

“Chuyện này trước tiên tạm bỏ qua, ngươi biết Bối Lỗ Tắc Ba Bố đi nơi nào sao?”

“Nó đã mất tích rất lâu, từ khi bị trọng thương trong một lần thăm dò vị diện. . .”

Đối với chuyện này, Bố Khắc vẫn rất tận tâm tận lực, dù sao, hi vọng để nó thoát vây lúc này đang nằm trên tay Lôi Lâm.

“Thông qua một lần dò xét linh hồn còn có khế ước cảm ứng, ta biết lúc này linh hồn nó đang ở trạng thái hết sức yếu ớt. . . cho dù là một con thâm ngục luyện ma, lúc này cũng có thể ung dung đánh bại nó!”

Bố Khắc cực lực khuyếch đại thương thế của đối phương, chỉ lo Lôi Lâm rụt rè lùi về sau.

“Đáng tiếc, từ khi bị thương, đối phương đã cẩn thận lẩn trốn đi, cho dù là ta cũng không phát hiện ra tung tích. . .”

Lão ma quỷ cười lạnh, trên mặt có tiếc hận cùng tham lam.

Xem ra, nếu như có cơ hội phản phệ Bối Lỗ Tắc Ba Bố thì nó nhất định sẽ không chút do dự mà động thủ.

“Nói như vậy là ngay cả ngươi cũng không biết hành tung của đối phương, một chút manh mối cũng không có sao?”

Lôi Lâm khẽ cau mày, nếu như vậy thì chuyện lại trở nên phiền phức không ít.

“Xin lỗi! chủ nhân ta, bởi khế ước hạn chế, phạm vi hoạt động của ta chỉ ở khu vực quang hành lang này. . . Cho dù đối phương âm thầm trốn ở một góc nào đó trong thiết tháp, lúc này ta cũng không thể phát hiện được, dù sao. . . Đối phương mới là chủ nhân nơi này!”

Bố Khắc nói phi thường có lý, nhưng Lôi Lâm lại luôn cảm thấy đối phương đang ẩn giấu chuyện gì.

Với bản tính giả dối của ma quỷ thì đây chính là chuyện tất nhiên!

Ầm ầm ầm. . .

Nhưng vào lúc này, sóng xung động mãnh liệt xen lẫn thuật truyền tống cao cấp gây ra không gian sóng gợn đồng thời truyền tới, khiến Lôi Lâm cùng Bố Khắc không hẹn mà cùng quay đầu lại, nhìn tới bạo thực chi điện.

“Đó là khí tức của thâm ngục luyện ma! Muốn đánh vỡ phong tỏa của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, thì ít nhất cần mười tên thâm ngục luyện ma trở lên hợp lực!”

Trong nháy mắt Lôi Lâm đã đoán ra số lượng người của đối phương: “Loại trình độ đoàn kết này, xem ra là có tình huống gì đó ta không biết đã xảy ra. . .”

“Nhưng. . .” Lôi Lâm nhìn Bố Khắc bên cạnh chỉ kinh ngạc trong nháy mắt rồi lập tức bình tĩnh lại, trên mặt lộ ra một nụ cười, cũng không vội vã.

“Phòng nghị chính của bạo thực đại quân có bố trí đặc thù, một đám thâm ngục luyện ma không dễ công phá như vậy. . . Đồng thời, đối phương còn có bố trí đặc thù ở trong, không chỉ không có bảo tàng cùng của cải, số lượng người bảo vệ lại không ít, mỗi một tên đều không kém gì con chó ba đầu kia. . .”

Bố Khắc nhìn thấy Lôi Lâm không có mắc câu, trong lòng có một tia tiếc hận, sau đó lại tận chức trách giải thích.

” Phòng thí nghiệm cùng phòng nghỉ ngơi của Bối Lỗ Tắc Ba Bố ở nơi nào, đánh dấu ra cho ta!”

Tuy rằng lúc này Lôi Lâm cũng không bị những ma quỷ kia làm loạn kế hoạch, nhưng hành động sớm là chuyện cần thiết, hắn cũng không muốn cuối cùng thứ tốt đều rơi xuống trong tay ma quỷ khác.

“Chỉ là. . . Còn lại một ít của cải , đáng tiếc. . .”

Bóng người hắn dần dần trở thành nhạt, biến mất ở giữa hư không, lưu lại Bố Khắc suy tư mà nhìn theo bóng lưng Lôi Lâm.

. . .

“Ba Nhĩ Trạch Phân! Ta thực sự đã rất lâu ròi không có nhìn thấy ngươi chật vật như vậy. . .”

Thi thể con chó địa ngục ba đầu to lớn ngã vào ven đường, vài tên ma quỷ cấp cao vừa sử dụng truyền tống thuật cấp cao cùng thứ nguyên nhảy lên để đánh lén đưa tay rút ra từ thi thể con chó địa ngục, còn có tâm tự trêu chọc Ba Nhĩ Trạch Phân.

“Trát Phan. . . Còn có Lai Nhĩ, các ngươi đều đến rồi. . .”

Ba Nhĩ Trạch Phân thay đổi sắc mặt mấy lần, sau đó cúi đầu nhu thuận nở một nụ cười: “Ta đang chuẩn bị thông báo cho các ngươi. . . Ở đây có phát hiện rất lớn. . .”

“Thật không?” Trát Phan không quá quan tâm tới Ba Nhĩ Trạch Phân, mà các tướng lĩnh địa ngục khác lại bày ra vẻ xem kịch vui.

“Mở ra bạo thực chi phòng!”

Trát Phan ra lệnh, mà sau đó, mấy con xà hạt ma cao to nhanh chóng tiến lên, tiếp được huyết dịch của chó địa ngục, đồng thời kéo nó xuống đến trên cửa lớn sắt thép.

Lượng lớn huyết dịch hấp thu bị nhanh chóng, toàn bộ cửa lớn sắt thép giống như cự thú đói bụng, tham lam nuốt lấy huyết dịch của chó địa ngục, một vết nứt chậm rãi ở trung tâm hiện lên, đồng thời mở rộng sang hai bên.