Chương 1872: Quy hoạch (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1872: Quy hoạch (1)

Trong biển nguyên lực vô tận.

Nguyên lực mờ mịt bao phủ thành thuỷ triều, sức mạnh cường đại dâng trào gào thét, thứ này đại biểu cho toàn bộ thế giới phù thủy! Là lực lượng bản nguyên của thế giới cường đại nhất! Cho dù Lôi Lâm là thuật sĩ cấp bảy, vào lúc này ở trước mặt thuỷ triều cũng chỉ là giun dế, chỉ có điều là một con giun hơi lớn một chút mà thôi.

Bởi vốn có thân phận phù thủy, còn đồng hóa khí tức linh hồn nên nguyên lực ở thế giới phù thủy cũng không từ chối Lôi Lâm, trái lại nhu thuận để hắn rút lấy, củng cố thêm cho sức mạnh của hắn.

“Mạnh mẽ, thuần túy. . . Không hổ là thế giới phù thủy, loại nguyên lực cấp bậc này, e là cũng chỉ có thế giới nguyên lực của thế giới các thần mới có thể so sánh được. . .”

Lôi Lâm trải qua lên cấp bán thần, còn có kinh nghiệm du lịch qua thế giới khác nên rất nhanh đã nhận ra điểm khác biệt.

“Nếu như có thể hoàn toàn nắm giữ nguồn sức mạnh này, cấp tám cực hạn, thậm chí là phù thủy cấp chín, hoàn toàn không phải mơ ước gì. . .”

Trong mắt Lôi Lâm đầy vẻ khát vọng, nhưng đáng tiếc cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

Trong cảm ứng của hắn, ở trung tâm biển thế giới nguyên lực đang gầm thét kia còn có một ý chí mạnh mẽ đang ngủ say, rất nhiều quy tắc vỡ nát tản ra.

Lúc này Lôi Lâm so sánh với nó chính là sự khác nhau giữa con kiến cùng voi lớn.

Hấp thu một chút thế giới nguyên lực tiêu tán ra thì có thể, nhưng nếu như muốn đoạt tất thì đó là đang tự tìm cái chết!

Chỉ nhìn các quy tắc tồn tại như địa tâm chi mẫu từ thượng cổ đến hiện tại là có thể thấy được chút ít.

“Cho dù là nguyên lực từ địa ngục Ba Thác, ta cũng chỉ dựa vào quyền hạn để có thể sai khiến như cánh tay nhưng cũng không phải chân chính thuộc về ta, vẫn là có thể bị cướp đoạt, quỷ bà nữ bá tước chính là ví dụ tốt nhất. . .”

Lôi Lâm thở dài.

Dưới cái nhìn của hắn, vị trí lãnh chúa địa ngục giống như chức quan thời cổ đại, chỉ có tại vị mới có sức mạnh, có thể điều động thuộc hạ, một khi thoái vị hoặc bị cướp đoạt, vậy thì sẽ lập tức mất đi khả năng điều khiển đối với nguyên lực.

Bởi vậy, hắn mới sẽ không chút do dự mà rời đi địa ngục Địch Tư, sức mạnh không thuộc về mình, dùng thời gian ngắn thì có thể, dựa dẫm vào đó chính là muốn chết.

Nhưng hiện tại lại khác, tuy rằng rút lấy rất ít thế giới nguyên lực, nhưng sau khi trải qua chuyển hóa, những nguyên lực này sau khi chân thực chuyển hóa thành sức mạnh của Lôi Lâm thì không thể cướp đi.

“Keng! Chủ thể rút lấy nguyên lực của thế giới phù thủy, số liệu đang tăng cao. . .”

Nhìn chíp nhắc nhở, trên mặt Lôi Lâm không khỏi hiện ra một nụ cười: “Thuật sĩ cấp bảy chỉ là bắt đầu, mấu chốt vẫn là lên cấp bậc cao hơn, có càng nhiều khả năng. . .”

Nghĩ đến đây, Lôi Lâm hoàn toàn thả lỏng thân thể, để lượng lớn nguyên lực không ngừng thẩm thấu vào, lại trải qua quy tắc thôn phệ để chuyển hóa, hình thành sức mạnh hoàn toàn thuộc về bản thân, tâm thần cùng chân linh lại rơi vào trạng thái cảm ngộ quy tắc.

Sức mạnh quy tắc một thế giới lộ ra ngoài, đối với Lôi Lâm hiện tại cũng là một bút kinh nghiệm không nhỏ.

Đồng thời, sau khi chân linh biến thành quy tắc chân linh, phần tích quy tắc cũng tăng lên một cấp mới.

Lúc đầu là thôn phệ cùng bạo thực, đối với loại quy tắc liên quan tới hấp thu chuyển hóa này. Lôi Lâm đã thuộc nằm lòng, sau đó lập tức chuyển đến giết chóc cùng hủy diệt, còn có bệnh tật cùng chữa trị. . .

Không thể không nói, thế giới các thần đối với phù thủy quy tắc chính là một phúc địa!

Lực lượng tín ngưỡng phụ trợ lĩnh ngộ quy tắc thế giới, đối với tất cả phù thủy quy tắc đều là một phúc âm lớn! Chỉ cần có tín đồ cầu khẩn, bắt đầu bước vào lĩnh vực cùng thần chức tương quan, cảm ngộ đối với sức mạnh quy tắc quả thực là tiến triển cực nhanh —— Giống như thế giới các thần mạnh mẽ truyền vào vậy!

Nhưng tuy rằng làm như thế rất nhanh nhưng cũng có chỗ xấu là căn cơ bất ổn, bởi vậy Lôi Lâm lại tiến hành một phen củng cố.

“Con đường của ta tất nhiên nghiêng về hủy diệt, tràn ngập hắc ám cùng tà ác, tương lai cơ sở gánh chịu lực lượng thời không, chính là sức mạnh mộng cảnh. . .”

Trong hoàn cảnh hài lòng này, Lôi Lâm lập tức thôi diễn con đường của chính mình trước đó đã cảm ngộ ra, đồng thời phát hiện một chút vấn đề nhỏ, bắt đầu đúng lúc sửa lại.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua.

Mãi đến khi một âm thanh vang lên, kéo Lôi Lâm từ trạng thái xuất thần trở về: “ Keng! Thời gian ước định đã đến!”

Chíp trung thực nhắc nhở, mà cửa lớn cũng hiện lên ra.

“Ai. . . Thật muốn vĩnh viễn ở lại chỗ này, mãi đến tận khi cảm ngộ quy tắc viên mãn. Thân thể bão hòa đối với nguyên lực. . .”

Lôi Lâm thở dài, đi ra ngoài.

Trên thực tế, đây hoàn toàn là vọng tưởng, thế giới phù thủy nguyên lực quý giá cỡ nào, lại không thể rút lấy quá nhiều khiến thế giới ý chí phẫn nộ, bởi vậy có quy định hạn mức.

Mà chính là hạn mức này đều còn có một đám tồn tại quy tắc xếp hàng chờ đây.

Nếu không phải địa tâm chi mẫu như có như không ưu đãi cùng thiên vị, e là hắn cũng không chiếm được loại đãi ngộ này.

Có lúc, công bằng cũng là một loại ưu đãi, đặc biệt đối với người mới như hắn.

Lôi Lâm hiểu rõ điểm ấy nên cũng không có một chút bất mãn nào, trước khi rời đi còn đặc biệt đi gặp phân thân địa tâm chi mẫu, biểu đạt ý cảm tạ của chính mình.

“Chíp! Điều ra số liệu hiện tại của ta!”

Ở trên đường trở về, Lôi Lâm âm thầm ra lệnh.

Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp bảy; huyết mạch: Tháp Cách Lợi An dực xà (cấp bảy) có sức mạnh: 223.