Chương 1886: Hầu Tái Nhân (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1886: Hầu Tái Nhân (1)

“Chờ đã! Hai vị đại nhân!”

Vào lúc này, vị tộc trưởng trước đó bị ngất cũng đã tỉnh lại, cung kính mà quỳ sát ở trước mặt Lôi Lâm.

Từ thực lực vừa nãy Lôi Lâm triển lộ ra là có thể biết đối phương mạnh mẽ, mà sau đó lại phái người tiến vào hang động, biết được tổ tiên cũng không có việc gì thì vị tộc trưởng này đã biết hai người này thực sự là bằng hữu của tổ tiên của bộ lạc nhà mình?

Lấy sức mạnh của bọn họ, nếu như là kẻ địch thì trực tiếp nghiền ép tới không phải là được rồi?

Bởi vậy, bây giờ không thừa dịp lôi kéo quan hệ thì đợi đến bao giờ đây?

“Hai vị đại nhân là bằng hữu của tổ tiên? Vậy mời hai vị tạm thời ở lại chỗ này, hưởng thụ chúng ta phụng dưỡng. . .”

Tộc trưởng của bộ lạc này là một đại hán trung niên cao gần hai mét, mặc áo khoác da bóng loáng, bắp thịt trên người từng khối bất ngờ nổi lên đến, tràn ngập ảo giác cứng như sắt thép.

Đối phương có đôi môi thâm dày cùng sống mũi cao thẳng, hai mắt dài nhỏ mang theo cảm giác âm lãnh, trên gương mặt đều là vết sẹo đại diện cho chứng minh anh dũng.

Dân thổ địa có thể sinh tồn lại ở đây, có thể hung tàn, có thể bạo ngược, nhưng không thể không có dũng khí!

Chỉ là lúc này đối phương nỗ lực nở nụ cười, biểu đạt ra vẻ thấp kém của một tiểu nhân vật.

Hắn làm người có kiến thức nhất trong bộ lạc, đương nhiên hiểu hai cường giả này đại biểu cho cái gì, cho dù là vũ lực có thể tùy ý tuyệt diệt toàn bộ thôn trại đã đáng khiến bọn hắn quên đi tất cả tự tôn, khiêm tốn phụng dưỡng, càng không cần phải nói, hai vị này còn là bằng hữu của tổ tiên bộ lạc mình?

Chuyện này chẳng phải mang ý nghĩa là đối phương cũng là lão quái vật đã sống mấy ngàn năm thậm chí hơn vạn năm?

Trong lòng người trung niên đầy kinh sợ, hắn bi ai hiểu rằng một bộ tộc ở trên lãnh địa này căn bản không được tính là gì.

Các bộ lạc dân bản địa mạnh mẽ, thậm chí là dã thú du đãng cũng có thể dễ dàng hủy diệt nơi này! Mà đồ ăn thiếu càng khiến việc đấu tranh sinh tồn càng trơ lên khốc liệt.

Cũng chỉ có vị tổ tiên luôn luôn đang ngủ say kia của bọn họ mới là chỗ dựa bảo đảm cho toàn bộ bộ lạc tiếp tục tồn tại!

“Nếu như có thể thu được sức mạnh của hai vị đại nhân này, cho dù là mệnh lệnh từ trong thành, có lẽ cũng có thể chống lại?”

Trong lòng người trung niên thoáng suy nghĩ, sau đó hắn ngẩng đầu lên, đối mặt với một đôi mắt dường như có thể nhìn thấu tất cả.

“Muốn mời chúng ta lưu lại?”

Lôi Lâm cười cợt, không tỏ rõ ý kiến đi tới trước mặt người trung niên nằm rạp trên mặt đất, sức mạnh vô hình nâng cầm hắn lên.

“Thế thì nói cho ta biết tên của ngươi!”

“Hầu Tái Nhân! Thủ lĩnh bộ lạc Tứ Kinh Hoa- Hầu Tái Nhân! Đồng ý phục tùng tất cả chỉ thị của các hạ!”

Hầu Tái Nhân mang theo tộc nhân khác cùng quỳ sát xuống. dáng vẻ hoàn toàn bại lộ phần lưng chỗ yếu ra kia chính là đại biểu tuyệt đối thần phục cường giả.

“Bá Đạt Khắc! Xem ra chúng ta cần phải ở lại chỗ này một quãng thời gian. . .”

Dù sao Lôi Lâm cũng không có chuyện gì để làm nên cũng đồng ý, đồng thời chuyện xảy ra với Cát Lỵ An cũng làm hắn có chút hứng thú muốn nghiên cứu.

“Ta không có ý kiến!”

Bá Đạt Khắc nhìn Gia Đa Bách Lợi ở bên cạnh, bĩu môi, nhưng cũng không nói ra lời gì phản đối, dù sao, nó cũng biết, một khi Lôi Lâm quyết định chuyện gì thì nó căn bản không có quyền từ chối.

. . .

Trong kiến trúc to lớn nhất sang trọng nhất ở trong thôn trại.

Một mặt vách tường là lò sưởi đang cháy, tỏa ra từng sóng nhiệt ấm áp, bếp lò màu vàng không biết đốt một loại bột phấn, khói màu trắng bốc lên tỏa ra mùi thơm.

Gia Đa Bách Lợi cuộn mình ở một góc, nhìn hai người kia được cung kính mời tới ngồi trên đệm mềm lót tơ ngỗng. Còn có rất nhiều đồ ăn tinh mỹ, đồ uống đặt trước mặt khách mời nh, yết hầu không khỏi kịch liệt chuyển động.

“Thực sự là xa xỉ. . .” Trong lòng thiếu niên yên lặng nghĩ, lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ một chút, tia sáng bên ngoài không ngừng ảm đạm đi. thậm chí ở bệ cửa sổ đã hiện ra một tầng sương mịn màu trắng, cùng rèm cửa sổ tơ lụa màu đỏ chói mắt, màu sắc tương phản mãnh liệt khiến thiếu niên không khỏi chuyển mắt.

“Lúc này ở bên ngoài hẳn là đã biến thành cực kỳ lạnh giá, âm u rồi chứ?”

Gia Đa Bách Lợi yên lặng nghĩ, mảnh lãnh địa này không có mặt trời, mặt trăng, chỉ có tia sáng mờ mịt, đám thổ địa bọn họ thông qua mức độ sáng tối để phân rõ ban ngày và ban đêm.

Mà sau khi màn đêm vừa xuống, nhiệt độ trên hoang dã bên ngoài thậm chí có thể thấp đến âm tám mươi, chín mươi độ thậm chí là âm một trăm độ trở xuống!

Tuy rằng trong lòng thiếu niên cũng không có khái niệm về nhiệt độ này, nhưng hắn hiểu, hầu như hàng năm đều có kẻ xui xẻo bất hạnh bị đông chết vào buổi tối, không đủ đồ ăn và không đủ nhiên liệu mang ý nghĩa là không đủ nhiệt lượng, không chống lại được tử thần.

Trong thôn đều là như vậy, càng không cần phải nói tới bên ngoài, những lão nhân rời đi kia, e là sau một buổi tối đều sẽ chết hết.

Viền mắt thiếu niên nóng lên, chất lỏng ướt át yên lặng chảy ra khóe mắt.

“Đến nào! Hai vị đại nhân! Xin mời!”

Trên yến hội, Hầu Tái Nhân không có nhiều tâm tư như thế, lúc này trên mặt hắn có vẻ ửng hồng, ngay cả các vết sẹo chung quanh vết đao đều trở nên đỏ tươi, mời rượu hai đại nhân ở chủ vị.

“Ừm!”

Lôi Lâm ý tứ bưng cái chén gỗ lên mím mím, còn Bá Đạt Khắc bên cạnh lại lười nâng.

Rượu nơi này dựa theo quan sát của Lôi Lâm thì hẳn là dùng một loại rễ cây thực vật dưới nền đất giàu tinh bột để ủ ra.