Chương 1888: Mã Tây
Sâu trong thôn trại Tứ Kinh Hoa bộ lạc xa, trong hang động cự sơn màu đen.
Thạch anh màu trắng tỏa ra ánh sáng, từng bụi rêu lan tràn, mang theo khí tức sinh sôi.
Ở cuối hố sâu bạch cốt, Cát Lỵ An hóa thành người nhộng, hoàn mỹ dung hợp cùng cái bệ hình chữ thập lại, lộ ra đường nét ưu mỹ cùng gương mặt mỹ lệ, giống như tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất.
“Loại hình thức vắng lặng mà tiến hóa này rất tương tự thí nghiệm nào đó của phù thủy.”
Trong mắt Lôi Lâm lấp lóe ánh sáng từ chíp, đưa tay chạm tới pho tượng, cảm thụ linh hồn nhỏ yếu lại không muốn xa rời kia.
Nói là nhỏ yếu, kỳ thực cũng chỉ là khi so sánh với Lôi Lâm, nhưng thực chất cường độ linh hồn cũng tương đương với phù thủy cấp năm cấp sáu.
“Cảm nhận được ta đến ”
Trên mặt Lôi Lâm mang theo một nụ cười: “Thấy ngươi thật sự hữu dụng đối với nghiên cứu của ta, ta sẽ tặng ngươi một lễ vật nho nhỏ.”
Một điểm sáng màu đỏ sậm từ đầu ngón tay Lôi Lâm bốc lên, mang theo hai tua rua ưu mỹ, giống như hồ điệp phấp phới giữa không trung, xẹt qua đường vòng cung kỳ dị, rơi vào bả vai tượng người nhộng.
Trong ánh sáng đỏ lấp loé kia, điểm sáng vừa tiếp xúc với pho tượng đã lập tức hòa tan, thấm vào toàn bộ pho tượng.
Cả người kén rung lên, ngay cả trong đôi mắt dường như đều có thêm một tia thần thái.
Cảm thụ tốc độ linh hồn của đối phương thức tỉnh bắt đầu tăng nhanh, Lôi Lâm không chút để ý lập tức xoay người rời đi: “Cố lên nhé tiểu Cát Lỵ An. ”
Tồn tại quy tắc có tuổi thọ lâu đời mà dài dằng dặc, mà có thể dự kiến là nếu như tương lai Cát Lỵ An không thể nhanh chóng lên đến cấp bảy thì e là lần gặp mặt này chính là lần cuối hai người gặp mặt.
“Đây chính là cô tịch còn có siêu thoát mà người được vĩnh hằng cảm nhận được. ”
Trong mắt Lôi Lâm thoáng phiền muộn, nghĩ đến rất nhiều người, học đồ thời kì Bích Cơ, Quả Pháp Đặc, còn có càng nhiều kẻ địch hơn.
Những phù thủy này phần lớn đã không thể chống lại thời gian lắng đọng, trực tiếp rơi vào vòng tuần hoàn tử vong.
“Chỉ là dù như vậy ta cũng phải tìm kiếm con đường siêu phàm, trở thành vĩnh hằng chân chính ”
Lôi Lâm rung áo bào, không chút do dự rời khỏi hang động.
“Chíp, kết quả điều tra trước ra sao ”
“Keng, tiến độ phân tích tế bào thổ địa mộng cảnh 100%. Tần suất tiến độ phân tích thế giới nguyên lực tăng nhanh.”
Chíp máy móc báo cáo.
“Ngay cả thời gian cụ thể cũng không có, xem ra không có hàng mẫu của tồn tại quy tắc thổ địa thì căn bản không thể có thành quả nghiên cứu gì. ”
Lôi Lâm thở dài.
Nghiên cứu quy luật lực lượng mộng cảnh suy biến, hoàn toàn nắm giữ lực lượng mộng cảnh, để lực lượng mộng cảnh trở thành cơ sở giúp hắn dung hợp quy tắc khi đạt tới cấp tám, đây mới là mục đích chủ yếu khiến Lôi Lâm tới thế giới mộng cảnh.
Mà chíp nghiên cứu cùng phân tích cũng là vì mục tiêu này.
Đáng tiếc, một vật thí nghiệm cùng hàng mẫu tương đương với phù thủy cấp sáu, vẫn không thể giúp hắn có tiến bộ gì với nghiên cứu hiện tại. chỉ có tổ chức tồn tại quy tắc cấp bảy chân chính cùng hình thái sinh mệnh, mới có thể có dẫn dắt đối với Lôi Lâm hiện tại.
“Cũng đúng, sau khi đạt tới hình thái cấp bảy quy tắc, mới thật sự là cùng một thể với toàn bộ thế giới, cùng một nhịp thở, hoàn toàn là hai hình thái khác nhau với phía trước, muốn nghiên cứu sự thay đổi của thế giới nguyên lực thì cũng chỉ có thể bắt đầu từ trên người những tồn tại quy tắc này. ”
“Nhưng đi nhìn nhiều một chút thì nhất định sẽ có thu hoạch ”
Lôi Lâm truyền ra một đoạn sóng linh hồn, gọi độc mục long Bá Đạt Khắc không biết đã chạy đi đâu.
“Gọi Gia Bách Đa Lợi, chúng ta chuẩn bị xuất phát ”
“Xuất phát tới thành Mã Tây.” Bá Đạt Khắc sờ sờ đầu mình: “Ta không cảm thấy nơi đó sẽ có bảo tàng mà ngươi muốn, những tiểu khả ái sáng lấp lánh kia đều không ẩn giấu được khứu giác của ta. ”
Lúc này Bá Đạt Khắc cũng đoán được rằng có lẽ Lôi Lâm đang truy tìm cái gì đó, nhưng với vốn kiến thức nông cạn cùng tư duy của nó, chỉ có các loại bảo thạch hoặc là tinh khoáng toả ra hào quang rực rỡ mới có thể được gọi là bảo tàng, còn văn minh hoặc là sử thi gì đó chỉ có thể xem là vật tiêu khiển, bộ tộc độc mục long có bối cảnh vĩ đại ở thế giới Áo Sang, còn có đông đảo truyền thừa ký ức, căn bản xem thường chúng nó.
“Ta lần thứ hai cảnh cáo ngươi, ngươi đã chọc phải một vị thiên tai lĩnh chủ, tuyệt đối đừng trêu chọc đến người thứ hai. Nếu không ta chính là người thứ nhất không buông tha cho ngươi ”
Lôi Lâm đột nhiên quay đầu lại, trong mắt có một tia hắc ám sâu thẳm mà không thấy đáy.
Ánh sáng thuần túy khủng bố kia khiến độc mục long có chút sợ hãi rụt đầu một cái: “Được rồi, được rồi, yên tâm, ta sẽ không ngu xuẩn như thế… Đồng thời, mộng yêu thích thu gom mộng cảnh, ta hoàn toàn không lọt mắt thứ đó. ”
“Có lẽ nguyên nhân phía sau mới là nguyên nhân căn bản khiến ngươi không có nhằm tới bảo khố của đối phương. ”
Lôi Lâm lườm một cái, sau đó lại phất tay một cái, ra hiệu cho thiếu niên thợ săn Gia Bách Đa Lợi: “Chúng ta ở đây ”
“Hai vị đại nhân ”
Lúc này Gia Bách Đa Lợi đã đổi một bộ quần áo khác, chí ít miếng vá trên quần áo đã không nhiều như bộ trước đó, trên mặt cũng được rửa qua, lộ ra mấy vệt tàn nhang, còn có gò má có chút đỏ ửng vì kích động, cùng với con ngươi cơ linh.
Hiện tại hắn cũng biết Lôi Lâm cùng Bá Đạt Khắc tuyệt đối là hai đại nhân vật phi thường ghê gớm, cho dù là việc dẫn đường này cũng khiến hắn thu hoạch lượng lớn người đỏ mắt cùng đố kị ở trong thôn, thậm chí còn bao gồm cả Hầu Tái Nhân.
Chỉ cần có thể khiến hai vị đại nhân vui lòng, bọn họ tùy ý bùng từ ngón tay ra một ít đồ, cũng đủ để hắn ăn cả đời.
“Hai vị đại nhân, ta sẽ làm tốt trách nhiệm của một người dẫn đường ”
Gia Đa Bách Lợi ưỡn ngực, trong tay nắm chặt trường mâu màu đen, trang nghiêm bảo đảm.
“Cũng chỉ là dẫn đường thôi mà” Bá Đạt Khắc bên cạnh rất khinh thường hừ lạnh một tiếng.
“Lần này có thể không giống lúc trước, chúng ta sẽ bay đi, ngươi chỉ cần chỉ tốt phương hướng là được ”
Lôi Lâm nhắc nhở.
“Bay?” Đầu óc Gia Bách Đa Lợi có chút choáng váng, sau đó lập tức há to miệng, nhìn Lôi Lâm bay lên trời.
Cho dù dân cư trong bộ lạc nơi này phổ biến có tiêu chuẩn thể chất cùng cường độ linh hồn phù thủy, nhưng cũng không có nghĩa là bọn hắn có thể nắm giữ năng lực phi hành, trừ phi tiến hóa ra một hai cánh.
Quy tắc ở thế giới mộng cảnh, vẫn tương đối hà khắc, nhưng đối với hai người Lôi Lâm thì đây là hai việc khác nhau.
“Bớt ngạc nhiên đi, tiểu tử ”
Bá Đạt Khắc nhấc cổ áo đối phương, Gia Đa Bách Lợi chỉ cảm thấy khí lưu mạnh mẽ đập vào mặt, dưới chân đã đạp vào khoảng không.
Trên tay hắn buông lỏng, trường mâu màu đen trực tiếp rơi xuống, đâm chênh chếch xen vào tầng đất.
“Cẩn thận một chút, tiểu tử, chẳng may ngã xuống thì chớ trách ta” Bá Đạt Khắc cười lạnh, đột nhiên phát hiện một biện pháp tốt để đối phó Gia Đa Bách Lợi.
Xoay vòng đến 360 độ trên không trung hoặc là lộn mèo thêm mấy lần; chỉ cần mấy lần đã khiến tiểu tử này kia phun cả cơm từ mấy ngày trước từ lỗ mũi ra.
Bá Đạt Khắc tà tà nở nụ cười
Đáng tiếc, sự thực chứng minh, năng lực thích ứng của tiểu hài tử vô cùng nhanh, đặc biệt chủng tộc có thể tiếp tục sinh sống ở nơi hoang dã tàn khốc như Gia Đa Bách Lợi.
Chờ khi ba người đến đến thành Mã Tây bang, trên mặt thiếu niên Gia Đa Bách Lợi đã hoàn toàn không còn màu trắng xám như khi vừa bắt đầu mà thay vào đó là đỏ ửng vì kích động.
“Quá lợi hại, nếu như ta có thể bay thì cho dù là yêu lang cũng không tránh được cung tên săn bắn của ta. ”
Hắn nhìn Bá Đạt Khắc với vẻ chờ mong: “Đại nhân, có thể dạy ta phi hành như thế nào không?”
“Ồ đáng chết đáng chết ~ Ta có thể bóp chết hắn sao?” Bá Đạt Khắc liếc mắt nhìn Lôi Lâm bên cạnh.
“Đương nhiên không được, trừ phi hành trình lần này của chúng ta kết thúc ”
Lôi Lâm nhìn Gia Bách Đa Lợi bị sát ý của Bá Đạt Khắc lộ ra doạ sợ một chút, trên mặt mang theo nụ cười hiền lành: “Không phải sợ, Bá Đạt Khắc thúc thúc của ngươi đang nói đùa thôi. ”
“Chuyện cười này chẳng khôi hài một chút nào ” Gia Đa Bách Lợi lầm bầm, bước chân lại cố ý tăng nhanh, chạy đến bên người Lôi Lâm.
“Người ngu muội, đều làm ra lựa chọn càng thêm ngu xuẩn ”
Bá Đạt Khắc rất khinh thường nghiêng đầu qua.
Nó đưa mắt chuyển đến cửa lớn của thành Mã Tây dùng đá cẩm thạch dựng thành, còn có tường thành cao cao cùng võ sĩ tinh nhuệ bên trên, bản tính đạo tặc lại bắt đầu phát tác.
“Chà chà không ngờ một đám di dân mộng cảnh cũng có của cải như vậy, nhưng đáng tiếc loại thành thị này, ta chỉ cần ba giờ luyện kim là có thể cướp đoạt ”
“Cẩn thận một chút cho ta, đừng gây ra căm thù gì. ”
Lôi Lâm đỡ trán, bắt đầu hoài nghi mình mang theo đối phương có phải là một lựa chọn chính xác hay không.
“Thành Mã Tây do công dân Mã Tây thống trị, cứ cách một trăm ngày thì đám công dân sẽ tụ đến trung tâm để biện luận giảng hòa, tuyển ra một vòng quan chấp chính cùng hộ dân quan mới ”
Gia Bách Đa Lợi đứng bên cạnh vẫn đang cố gắng hoàn thành trách nhiệm của chính mình, giới thiệu cho Lôi Lâm cùng Bá Đạt Khắc tất cả những chuyện có liên quan về thành Mã Tây.
“Công dân? ”
Lôi Lâm nhìn tới đường phố bên cạnh, ở bên cạnh hoa viên cùng suối phun đá cẩm thạch, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy mấy công dân giai tầng mà.
Trang phục của bọn họ rất sạch sẽ, khoác đai an toàn màu trắng, bên trên dùng một vòng trong màu bạc nối lại, vẻ mặt lười biếng mà thanh thản.
Đặc biệt, khi nhìn thấy Gia Đa Bách Lợi là người ngoài thôn tới, từ dưới đáy mắt tản ra vẻ xem thường, đó là khinh bỉ xuất phát từ sâu trong linh hồn, dường như trực tiếp ẩn chứa trong nơi sâu xa của gien, từ lúc vừa ra đã xác định.
“Vâng, bọn họ chính là công dân ở thành Mã Tây, có đồ ăn sung túc cùng tôi tớ hầu hạ ”
Gia Đa Bách Lợi cúi đầu, mà những công dân này không làm mà lại có thể hưởng dụng đồ ăn cùng tôi tớ hầu hạ là từ đâu tới cũng rất dễ dàng đoán được, đều là thông qua tiến hành bóc lột các bộ lạc như Gia Đa Bách Lợi.
Nói không chút khách khí chính là hiện tại tình cảnh những dân bản địa mộng cảnh khác bi thảm, nguyên nhân do hoàn cảnh chỉ có thể tính là một nửa, còn có một nửa thì có thể là do đám công dân ở thành Mã Tây này.