Chương 1890: Ký sinh thể (2)
Dựa vào tất cả sinh linh mộng cảnh duy trì sinh sản, sau khi phong ấn, mộng yêu còn có thể bảo đảm phần lớn thực lực hoàn chỉnh.
Còn đối với những dân bản địa nhờ che chở kia, bọn hắn trả giá một phần lực lượng linh hồn của chính mình để đổi lấy quyền lực sinh tồn, cũng là giao dịch cùng có lợi.
Nhưng ở trong này cũng có tồn tại ngoài ý muốn.
Cho dù mộng yêu cố ý khống chế lại tốc độ chính mình rút lấy, nhưng dù sao cũng là tồn tại cấp bậc thiên tai lĩnh chủ, nếu như bị những thổ địa mộng cảnh kia kích thích, mà vô thức gia tăng cường độ rút lấy, chuyện này quả là chính là một hồi tai nạn.
Một phần ngàn tỉ sức mạnh của chân linh mộng yêu, cũng có thể trực tiếp hút một đem người dân thổ địa thành người khô.
Sau khi những dân thổ địa kia chết đi, chân linh mộng yêu sống nhờ trong mộng cảnh của bọn hắn cũng mất đi chỗ ký sinh, chỉ có thể một mình đối mặt với hoàn cảnh ngày càng suy kiệt, kết cục thường thường cũng là tự mình tiêu vong.
Trong qua trình không đảo ngược này, còn phải chú ý tình huống ngoài ý muốn, vậy thì tuy rằng chân linh mộng yêu sớm thức tỉnh, gia tăng tốc độ sức cắn nuốt rồi lại bị hoàn mỹ khống chế xuống, hình thành cân bằng, duy trì ở quan hệ cộng sinh nguyên bản.
Chỉ là vào lúc này thổ địa sống nhờ đã bị thôn phệ hơn nửa, ngay cả linh hồn cũng như vậy, hình thành một “xác không” !
Đối với với chân linh mộng yêu, một xác không như vậy chính là một bảo bối, chí ít làm tồn tại hóa thân của chính mình thì không hề có một chút vấn đề.
Bởi vì có thêm một tầng phòng hộ là thổ địa, bởi vậy cũng không cần sợ hãi bị hoàn cảnh suy kiệt ảnh hưởng, lại có thể giữ lại một phần năng lực cùng chưởng khống đối với với ngoại giới.
Mà loại người bị khống chế này ở bên ngoài được gọi là lãnh chúa sứ giả!
Đám bọn hắn làm ký chủ bị mộng yêu chăn nuôi, dù là Gia Bách Đa Lợi hay là các công dân khác, thậm chí là tồn tại chấp chính bá chủ kia, ở trong linh hồn cũng có mộng yêu ký sinh, sau khi nhìn đến lãnh chúa sứ giả này nên mèo khóc chuột cũng là chuyện khó tránh khỏi.
“Ồ?”
Ngay tại Lôi Lâm đánh giá lãnh chúa sứ giả kia, con bướm trên đầu thiếu nữ kia cũng nhìn thấy mấy người Lôi Lâm, trong con ngươi có thêm một tia thần thái, càng phát ra một tiếng ồ đầy ngạc nhiên.
“Không nghĩ tới, ở đây còn có thể nhìn thấy hai vị quý khách đến từ dị thế giới!”
Một luồng ý chí kinh người bắt đầu thức tỉnh trên người thiếu nữ hóa thân ặt trên, loáng thoáng, Lôi Lâm thậm chí nhìn thấy một con mộng yêu có thể vắt ngang vũ trụ, mở ra cánh chim là có thể bao trùm một tiểu thế giới đang chào hỏi hắn.
“Chúng ta chỉ là người tùy ý du lịch thôi, không nghĩ tới trong lúc vô tình lại tiến vào lãnh địa của ngài. . .”
Lôi Lâm cũng không kinh ngạc gì về chuyện này cả.
Tuy rằng trên người đám Gia Bách Đa Lợi cũng bộ phận chân linh mộng yêu sống nhờ, nhưng bọn chúng đều ở trạng thái ngủ say, chỉ có thể vô tình rút lấy năng lượng mộng cảnh của đối phương làm thức ăn, mà chân linh trên người vị lãnh chúa sứ giả này đã ở trạng thái thức tỉnh thậm chí còn mang theo một phần ý chí của, đương nhiên có thể dễ dàng phát hiện Lôi Lâm vốn không cố ý ẩn giấu.
“Ta nhớ tới khí tức linh hồn của ngươi, tên ngốc đã từng mơ ước bảo khố của ta. . .”
Đôi mắt mỹ lệ của lãnh chúa sứ giả chuyển sang nhìn độc mục long, nói ra một câu khiến sắc mặt Lôi Lâm lập tức đen đi.
Con rồng tham tài đáng chết này, quả nhiên đã từng nhằm vào bảo tàng của đối phương.
“A. . . Ha ha. . . Ha ha, thời tiết hôm nay thực là không tồi a. . . Ha ha. . .” Bá Đạt Khắc sờ sờ đầu mình, ha ha cười lớn lên.
“Nhưng bảo khố của bỉ nhân đã khiến các hạ thất vọng rồi. . .”
Lúc này trên người lãnh chúa sứ giả đã bị một luồng ý chí mạnh mẽ chiếm cứ, Lôi Lâm đoán ý chí thức tỉnh của đối phương đã hội tụ toàn bộ đến nơi này.
Chỉ là có vẻ tính khí của đối phương cũng rất tốt, còn giống như thục nữgiống như quay sang xin lỗi Bá Đạt Khắc.
“Ừm! Không sao, đối với những mộng cảnh tán tỉnh như thế, ta cũng không có bao nhiêu hứng thú. . .”
Bá Đạt Khắc lẫm lẫm liệt liệt vung tay lên, rất là phóng khoáng nói.
“Nói xin lỗi đi!”
Lôi Lâm ấn lại đối phương đầu, sau đó quay sang nhìn lãnh chúa sứ giả rồi lộ ra một nụ cười áy náy: “Xin lỗi. . . Đầu óc tên ngốc này có chút vấn đề. . .”
“Nếu như không ngại thì chúng ta có thể đi những nơi khác để nói chuyện. . .”
Thiếu nữ lãnh chúa sứ giả chỉ chỉ chung quanh, những thổ địa kia cùng công dân Mã Tây đã rơi vào trạng thái dại ra, đặc biệt mấy bá chủ trên đầu đội vòng hoa ôliu màu vàng lá, giống như tên ngốc chấp chính.
“Có thể!” Lôi Lâm gật gù, vừa chỉ chỉ Gia Đa Bách Lợi: “Tổ tiên của hắn cùng ta có một chút liên quan. . .”,
Chuyện khác không cần hắn nhiều lời, đối phương khẳng định cũng có thể làm tốt mọi chuyện.
Dù sao, một chuyện nhỏ không đáng kể để đổi lấy hảo cảm của một vị tồn tại quy tắc, xem thế nào đều là kiếm bộn không lỗ.
Nhìn ba người Lôi Lâm rời đi, Gia Đa Bách Lợi há to miệng, hoàn toàn không biết phải nói cái gì, chỉ có điều nhìn đám công dân chung quanh dùng ánh mắt đầy kính nể xen lẫn vẻ nịnh nọt thì hắn cũng biết, chuyện lần này khẳng định có thể làm tốt.