Chương 1897: Giao chiến (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1897: Giao chiến (1)

Ầm ầm! ! !

Hư không vỡ nát, đại địa run rẩy.

Tồn tại quy tắc giao thủ, ngay cả thế giới cũng vì thế mà run rẩy.

Tê hí! ! ! Keng keng! ! ! Chít chít! ! !

Trong nháy mắt chấn động phát tán ra, mỗi vị trí ở thế giới mộng cảnh, đông đảo thiên tai lĩnh chủ từ trạng thái phong ấn ngủ say cũng tỉnh lại, bùng nổ ra phóng xạ cường tuyệt, bảo vệ lãnh địa của mình.

Đặc biệt ở mộng yêu lĩnh, vô số bướm trắng tầng tầng lớp lớp ngưng tụ thành một vòng bảo vệ, lại không ngừng rớt xuống, lấy toàn bộ quân đoàn tử thương nặng nề để đánh đổi, đỡ lấy dư âm xung kích.

Đủ mọi ánh sáng màu sắc, xen lẫn vào hư không cùng mảnh vỡ thiên thạch, che kín tất cả vết tích.

Phốc phốc!

Đột nhiên, một dây nhỏ màu đen trong nháy mắt đột phá, đi tới trước mặt độc mục long, vảy rồng phòng ngự mà Bá Đạt Khắc vẫn luôn lấy làm tự hào đối mặt vói sự công kích này lại không có chút hiệu quả nào, trực tiếp bị xuyên thủng, máu rồng phun ra!

Đặc biệt ở quanh vết thương, một tầng điểm đen lít nha lít nhít nổi lên, mang theo lực lượng tai họa cường đại, giống như ôn dịch lan tràn về bốn phía.

“Kẻ trộm thấp kém, ngày hôm nay ngươi sẽ phải vì tội lỗi của chính mình mà trả giá thật lớn!”

Bóng người Lộ Lưu Tư từ trong màn khói lao ra, trên khôi giáp óng ánh không có vết thương nào, hiển nhiên đã phân ra được thắng bại.

“Quả nhiên không hổ là thiên tai lĩnh chủ cấp tám!”

Vào lúc này Lôi Lâm cũng ra tay rồi.

Cũng ngưng tụ lực lượng mộng cảnh, hình thành một tầng màng mỏng màu đỏ, bao trùm trên vết thương của độc mục long, ức chế lực lượng tai hoạ lan tràn.

“Ngươi là. . .”

Lộ Lưu Tư dừng lại, nhìn phù thủy trên đỉnh đầu độc mục long, trong ánh mắt màu đỏ có nghiêm nghị.

Lúc này Lôi Lâm đứng ở đỉnh đầu độc mục long cấp bảy, áo bào nương theo kình phong do dư âm nổ tung nhấc lên mà bay phần phật. Trên người quanh quẩn từng tia từng tia lực lượng mộng cảnh.

Lúc trước, người khổng lồ cao trăm mét không chú ý tới người tí hon này. Nhưng sau khi Lôi Lâm đứng ra, hắn dường như đã trở thành trung tâm của tất cả!

Cho dù là Lộ Lưu Tư, tầm mắt cũng không tự chủ bị Lôi Lâm thu hút tới.

“Phù thủy. . . Không! Huyết mạch thuật sĩ! ! !”

Lộ Lưu Tư dừng bước lại, búa lớn màu đen trong tay bảo hộ ở trước người: ” Sức mạnh huyết mạch trên người ngươi, mang theo đặc thù của thế giới mộng cảnh. . .”

Trên người Lôi Lâm tràn ra mộng cảnh nguyên lực , khiến cho nó có cảm giác rất bất an. . . Giống như nhìn thấy thiên địch của chính mình!

Đó là ký ức từ thời đại thượng cổ đến nay, luôn luôn khắc vào huyết mạch cùng nơi sâu xa trong gien, khi sắp nổi lên rồi lại bị cái gì che đậy xuống.

Loại cảm giác khổ sở này nhất thời làm Lộ Lưu Tư muốn thổ huyết.

“Một vị thiên tai lĩnh chủ! Tồn tại cấp tám!” Lôi Lâm nhìn kỹ kẻ địch có khả năng là mạnh nhất từ trước tới nay của mình.

Khác với lần trước khi ở thế giới luyện ngục phải đối mặt với Vạn Xà Chi Mẫu, lúc này Lôi Lâm cũng không có ưu thế thiên thời địa lợi, cần dựa vào sức mạnh của chính mình!

“Đương nhiên. . . Sức mạnh huyết mạch của mộng yểm chi vương cũng là lá bài tẩy!”

Nếu như không có bảo hiểm này thì với tính cách cẩn thận của Lôi Lâm, hắn sẽ không động thủ, đồng thời, bắt đối phương, dùng một vị thiên tai lĩnh chủ đến thí nghiệm một số suy đoán trước đó cũng là chuyện mà Lôi Lâm bắt buộc phải làm.

Bằng không, Lôi Lâm cũng không chuyên môn dừng lại, chờ đợi Lộ Lưu Tư chạy tới.

“Cũng tốt. . . Để cho ta tới nhìn xem huyết mạch thuật sĩ sau khi tới cấp bảy có khác biệt gì đi!”

Xà ảnh trong con ngươi Lôi Lâm phản chiếu ra, sức mạnh huyết mạch màu đỏ tím tuôn ra. mang theo sức mạnh ngập trời, thậm chí mơ hồ mở ra mấy đại thế giới, đông đảo sức mạnh huyết duệ truyền tới.

Xét từ căn bản thì sau khi Lôi Lâm thoát khỏi Vạn Xà Chi Mẫu, lúc này đã trở thành huyết mạch bản nguyên mới!C thể điều động toàn bộ sức mạnh huyết mạch tương ứng của chính mình!

“Tê tê. . .”

Vô tận sức mạnh huyết mạch ở giữa không trung tạo thành một bóng mờ Tháp Cách An dực xà vắt ngang hư không, dực xà to lớn đột nhiên bay tới. Mang theo sự hoang dã cùng hùng bá khi bạo quân tiền sử săn bắn thức ăn, trực tiếp cắn trúng bán nhân mã, kéo nó vào tinh hà.

Hai tồn tại quy tắc ngưng tụ khí tức tạo thành sinh vật, trực tiếp triển khai đại chiến ở trong tinh không, dập dờn ra vô tận dư âm, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt lượng lớn hành tinh.

“Lẽ nào là ta ngủ say quá lâu? Từ bao giờ mà hai kẻ chỉ là cấp bảy lại có thể khiêu khích oai nghiêm của chúng ta?”

Lộ Lưu Tư gầm lên, lưỡi búa màu đen trong tay trong nháy mắt phân thành một vệt sáng, quang nhận to lớn nhắm thẳng vào Lôi Lâm.

“Ta là tai hoạ chi chủ! ! !”

Quanh ánh sáng màu đen kia, rất nhiều oán linh từ giữa hư không bị lôi kéo ra, hình thành bóng mờ linh hồn vặn vẹo, trong mắt có huyết lệ, tiếng gào khóc gầm thét vang vọng.

Mà một mặt nạ màu đen gào khóc, vĩnh viễn bị cố hóa ở giữa không trung, hình thành một tiêu chí thiên tai quỷ dị.

” Sau khi đối phương không kiêng kị mà phóng thích ra sức mạnh như vậy, vùng đất này đã hoàn toàn bị phế bỏ. . .”

Lôi Lâm nhìn cử động của Lộ Lưu Tư, trong lòng có chút kỳ dị.

Dựa theo đạo lý, các tồn tại từ cấp bảy trở lên, mọi cử động có thể khiến hoàn cảnh bị phá hoại cùng xung kích rất lớn, cho dù là xảy ra chiến đấu cũng có thể tận lực tránh khỏi điểm ấy.