Chương 1923: Lịch sử (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1923: Lịch sử (2)

Cũng may là hắn làm người khá là linh hoạt nên quan hệ giữa huấn luyện viên cùng những đệ tử khác cùng hắn cũng không tệ, cũng cho hắn biết một ít đồ vật chân chính.

“Dựa theo lời Hồng Tị Tử huấn luyện viên nói, người mạnh mẽ tu luyện võ kỹ chân chính thì những pháp thuật từ cấp 0 đến cấp 2 kia hoàn toàn không làm gì được đối phương, có lẽ. . . Trước khi ngươi con chưa kịp ra chỉ lệnh, đối phương là có thể trực tiếp bẻ gãy cổ tay đeo tấn của ngươi. . .”

Hạ Uy Nhĩ nhìn tư liệu tên là bí truyền xà giảo quyền này một chút, phát hiện ghi chép phi thường tỉ mỉ, từ điều chỉnh hô hấp cơ bản nhất đến tiến công cùng phòng thủ sau đó, cùng với chuẩn bị dược liệu để tu luyện đều có ghi chép, có thể thấy được vị Hạ Lạp Nhĩ tổ tiên kia là một người phi thường tỉ mỉ.

“Điều kiện cơ bản thì ta có hết, chính là cần phải đi mua mấy thứ dược liệu đặc biệt cùng khí giới huấn luyện quy định chuyên môn. . .”

Đôi mắt Hạ Uy Nhĩ có chút hừng hực: “Có vẻ khi còn nhỏ ta đã chân chính bỏ qua thứ tốt, có nên thử một chút hay không nhỉ?”

“Quên đi. . . Không phải vừa quyết định làm người bình thường sao, những vũ kỹ này có ý nghĩa gì?”

Hạ Uy Nhĩ đột nhiên nghĩ đến lời khuyên trước đó của huấn luyện viên: “Hiện ở thời đại này, chân chính có năng lực là những kỹ công nắm giữ phép thuật cao cấp, còn có nghiên cứu sinh u năng tốt nghiệp đại học danh tiếng cao cấp, thậm chí là bác sĩ sản sinh. . . Đứng trước mặt phép thuật cấp cao của bọn hắn, loại võ giả này như chúng ta căn bản không có sức phản kháng. . .”

Lúc đó Hạ Uy Nhĩ rõ ràng nhìn thấy vẻ cô đơn trong mắt huấn luyện viên của mình.

“Đúng đấy! Hiện tại chỉ cần có tiền, phép thuật cấp thấp có thể tùy tiện download sử dụng, tương lai phép thuật cấp trung cũng không phải hy vọng xa vời, ở võ quán tập thể hình để cường thân còn được nhưng người một lòng ma luyện võ công đều bị xem là kẻ ngu si. . . Ta còn đang suy nghĩ cái gì đây? Nên nhanh chóng thi đậu giấy phép kỹ công cao cấp, thu được quyền sử dụng phép thuật cấp trung, sau này cho dù là xí nghiệp trong top năm trăm thế giới đều sẽ tranh nhau muốn ta. . .”

Hạ Uy Nhĩ thở dài, nhét quyển sách như tác phẩm vĩ đại trở về chỗ cũ, chỉ là trong lòng còn có một tia tiếc nuối, xua mãi vẫn không đi.

Chờ sau khi thiếu niên rời đi, theo tiếng cửa phòng đóng lại, toàn bộ thư phòng đều rơi vào một mảnh tối tăm.

Vào lúc này, bóng người Lôi Lâm vượt qua không gian vô hạn, trực tiếp giáng lâm tới nơi này.

Tường kép giá sách trực tiếp mở ra, quyển sách như tác phẩm vĩ đại kia bị một đoàn ánh sáng bao vây, bay tới trên tay Lôi Lâm.

Ào ào ào. . . Từng tờ giấy nhanh chóng được lật qua, mãi đến tận trang có dấu hiệu đóa mạn đà la màu đen kia mới ngừng lại.

” Truyền thừa Vạn Xà huyết duệ? Đáng tiếc, trải qua rất nhiều lần tuyệt tự và không trọn vẹn. . .”

Với kiến thức của Lôi Lâm, hầu như khi thư tịch vừa đến tay hắn đã biết thời đại của nó là 1,257 năm trước, đồng thời người viết cũng là một vị siêu phàm giả, hẳn là có thực lực phù thủy cấp hai, cấp ba.

Chỉ là lúc đó đối phương nhận truyền thừa đã có chút không hoàn chỉnh, sau khi ghi chép xuống lại trải qua thời gian cọ rửa nên trở nên càng tổn hại.

“Nếu như thật sự dựa theo phương pháp minh tưởng trên này, xác suất tu luyện ra sức mạnh siêu phàm cũng không phải không có, nhưng khả năng biến thành quái vật càng lớn hơn một chút. . .”

“Chỉ có bộ phận võ kỹ phía sau, sau khi bỏ qua minh tưởng cùng lực lượng tinh thần, cũng khá thích ứng với quy tắc thế giới hiện tại, nói không chừng còn có thể tu ra cái g. . .”

Lôi Lâm khẽ bình luận, sau đó lại cất thư tịch về chỗ cũ.

Đối với hắn hiện tại, thứ này ngay cả xem cũng lười.

Sau đó hắn lại đưa mắt nhìn kỹ đến đám gáy sách màu đen trên giá sách tạo thành cuộn sóng.

” Thư phòng của một học giả lịch sử. . . Hẳn là đã đủ cho ta biết được biến hóa của toàn bộ thế giới. . .” Lôi Lâm tập trung nhìn tới một quyển sách rất dày ở góc bên phải giá sách, ánh sáng của chíp trong nháy mắt quét hình qua.

Hẳn là gia tộc ghi chép lịch sử, vị học giả này giữ lại lượng lớn thư tịch thực thể, khiến Lôi Lâm khá kinh hỉ.

Tuy rằng hiện tại hắn có thể xâm lấn vào mạng lưới an toàn của thành thị cao cấp hơn thậm chí là ma võng bóng ma, thu hoạch được tất cả những thông tin mình muốn, nhưng khó tránh sẽ lưu lại dấu vết, bị dạ nữ sĩ phát hiện, rơi vào cục diện bất lợi.

So sánh ra thì cách thức thu lấy tin tức nguyên thủy này tuy rằng phiền phức hơn một chút, nhưng căn bản sẽ không bị đối phương phát hiện.

Có thể thấy, năm đó phụ thân của thiếu niên kia cũng là một người rất cẩn thận, thư tịch trên giá sách đều được thu dọn cẩn thận, sắp xếp dựa theo niên đại phi thường chỉnh tề.

Phía dưới cùng là một ít thần thoại cùng thơ ca chuyện xưa, rất hiển nhiên đối phương cũng không tin tưởng.

Ở giữa là một dãy lớn lịch sử cổ đại, thậm chí còn có sách được đóng buộc chỉ xuất hiện, quả thực có thể xem là đồ cổ để bán, trên cao nhất là lịch sử hiện đại, mặt giấy mới tinh phát ra ánh sáng, có thể thấy, nơi này bị đối phương lật xem nhiều nhất.

Mà với năng lực của Lôi Lâm, rất nhanh, thay đổi ở toàn bộ thế giới bóng đã hiện lên ở trước mắt hắn.