Chương 1932: Cuộc thi (2)
“Được! Lần này nhất định phải thành công!” Hạ Uy Nhĩ nhìn tấm gương rồi yên lặng tự cổ vũ mình, sau đó mới đi ra biệt thự.
“Cố lên! Ca ca!” Giai Nhi trực tiếp tiễn hắn ra cửa lớn, đồng thời đứng sau cổ vũ Hạ Uy Nhĩ, giọng nói bé gái nhu hòa vang vọng trên đường phố.
“Oa. . . Thật là nhiều người. . .”
Cho dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi Hạ Uy Nhĩ đi tới phía trước hội trường tổ chức cuộc thi, vẫn bị cảnh tượng người người tấp nập kia dọa sợ.
” Giấy phép kỹ công cao cấp là một trong các cuộc thi lấy giấy chứng nhận khó nhất ở đế quốc, một khi thông qua sẽ có tư cách sử dụng phép thuật trung cấp, đồng thời mỗi công ty lớn đều sẽ muốn cướp ngươi. . . Xuất hiện tình huống như thế là rất bình thường. . .”
Một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến, khiến Hạ Uy Nhĩ không khỏi quay đầu lại.
Sau đó hắn nhìn thấy một thanh niên mọc ra râu quai nón, bề ngoài cực kỳ tương tự một vị đại thúc đứng ở phía sau hắn.
“Sao thế? Không quen biết ta?”
Thanh niên đại thúc vỗ vỗ vai Hạ Uy Nhĩ, cười to nói.
“Sao lại thế chứ? Ô. . . Ô Nhãn đại thúc!” Hạ Uy Nhĩ nhận ra, người này chính là tên ngốc lần trước cùng ngồi máy bay với mình.
“Ta đã nói rồi, đừng gọi ta là đại thúc. . .” Ô Nhãn phiền muộn sờ sờ gò má của mình, “Ta chỉ là râu mép hơi rậm rạp thôi, trên thực tế vẫn rất trẻ tuổi. . . Mới hai mươi lăm! Hai mươi lăm thôi! ! !”
“Hai mươi lăm còn không là đại thúc?” Trong lòng Hạ Uy Nhĩ oán thầm, ở bề ngoài vẫn biết nghe lời phải đổi sang gọi đại ca, bắt chuyện cùng Ô Nhãn.
“Ừm! Ta nhớ là Ô Nhãn đại ca đã có giấy phép rồi mà, đồng thời còn mua được tấn ảnh kiểu mới nhất?”
Hạ Uy Nhĩ nhớ tới một chuyện nên nghi hoặc hỏi.
“Ừm! Vì thế ngày hôm nay ta không phải thí sinh, mà là công nhân viên!”
Ô Nhãn chỉ một giấy chứng nhận tinh xảo ở trước ngực mình: “Nhưng đừng nghĩ là chúng ta rất quen mà hi vọng ta sẽ nhường nha. . . Quá trình toàn bộ cuộc thi đều bị trí não theo dõi, còn có ma võng chứng thực cuối cùng, căn bản không thể gian lận là có thể thông qua. . .”
Nói tới chỗ này, Ô Nhãn cố ý nhìn quét một vòng, thu hết dáng vẻ thấp thỏm, bất an, đố kị của những thí sinh xung quanh vào đáy mắt.
” Ma võng trung cấp trao quyền, còn cả sử dụng phép thuật đều cần kỹ xảo thao tác lực lượng tinh thần cao siêu, còn có ý chí cứng cỏi làm trụ cột, không có hai thứ này thì cá người có thể đi về trước. . . Nếu không sau đó nhỡ may biến thành ngớ ngẩn, căn cứ vào thỏa thuận miễn trách nhiệm mà các ngươi ký kết trước đó thì chúng ta cũng là không cần chịu trách nhiệm. . .”
Đáng tiếc, lời khuyến cáo này cũng không mang lại bất kỳ hiệu quả nào.
Ô Nhãn thấy thế cũng chỉ có thể thở dài, sau đó lại nói chuyện cùng Hạ Uy Nhĩ một chút rồi mới trực tiếp tiến vào hội trường.
“Nguy rồi. . .”
Sau khi Ô Nhãn đi rồi, trong nháy mắt Hạ Uy Nhĩ cảm giác ánh mắt nhìn mình đã tăng gấp mười lần, ánh mắt hừng hực kia giống như muốn hòa tan chính mình.
Đặc biệt sau khi trải qua xà giảo quyền dị biến, loại nhạy cảm trên tinh thần này lại càng khiến toàn thân hắn không được thoải mái.
“Xin. . . xin lỗi!”
Hắn lẩm bẩm nói một câu, lập tức chạy tới nơi ít người hơn.
“Thí sinh bên kia ít hơn một chút, có thể không nghe thấy lời trước đó Ô Nhãn nói chuyện chứ?”
Ầm!
Bởi vì đầu quá thấp, Hạ Uy Nhĩ trực tiếp đụng vào trên thân một người, phẩn lực truyền tới, khiến hắn trực tiếp té ngã, mông hắn ngồi trên mặt đất lạnh lẽo.
“Ngươi không sao chứ?”
Đối diện là một thanh niên có mái tóc cùng con ngươi màu đen, gương mặt đẹp trai đến mức gần như muốn vượt quá những siêu cấp minh tinh kia, đặc biệt trên mặt lúc này đối phương mang theo nụ cười áy náy, giống như gió xuân ấm áp khiến trăm hoa nở rộ vậy.
Lúc này đối phương đưa tay ra, kéo Hạ Uy Nhĩ lên.
“Ta không có chuyện gì! Cảm ơn!”
Hạ Uy Nhĩ không thể không thừa nhận, đối phương đẹp trai đến mức ngay cả mình đều sinh ra đố kị, hầu như hận không thể cho đối phương một quyền lên mặt.
“Ừm! Sức lực của ngươi thật lớn. . .”
Nhưng Hạ Uy Nhĩ phản ứng lại rất nhanh, nhìn thể hình cân xứng của thanh niên phía trước, không khỏi tán dương.
Hiện tại hắn lở trạng thái tu luyện xà giảo quyền đại thành! Cho dù bình thường cố ý khống chế, ưu điểm võ kỹ này cũng không gia tăng về mặt sức mạnh, nhưng Hạ Uy Nhĩ vẫn hiểu rõ sức lực cùng trình độ bền bỉ của mình, cho dù hắn va vào một chiếc xe cũng không nhất định có việc gì, nhưng lúc nãy hắn lại dễ dàng bị đụng ngã trên mặt đất.
“Ừm! Bình thường ta thích tập thể hình để rèn luyện!”
Thanh niên cười cợt, lộ ra một hàm răng trắng noãn mà chỉnh tề.
Người này tự nhiên chính là Lôi Lâm, lúc này hình tượng của hắn so với bản thể cũng không có biến hóa quá lớn, giống ảnh trên giấy chứng nhận như đúc, mặc một bộ quần da cùng áo sơmi ô vuông.
Sau khi nhìn thấy Hạ Uy Nhĩ, hắn suy nghĩ một chút có nên tới “cố ý” chào hỏi.
“Ta tên là Lôi! Tên của ngươi là gì?” Lôi Lâm biết mà còn hỏi.
“Hạ Uy Nhĩ! Ta tên là Hạ Uy Nhĩ!”
Hạ Uy Nhĩ vỗ vỗ tro bụi trên người, lại kiểm tra vật phẩm chính mình mang theo rồi mới thở phào nhẹ nhõm, hồi đáp.