Chương 1941: Bóc trần (2)
Thậm chí, thiếu nữ trong quan tài thủy tinh giữa cung điện trong biển nguyên lực cũng mở mắt ra, trên mặt không thể nén được hiện ra một tia kinh hoảng!
Ong ong. . .
Mãnh liệt! Hùng vĩ! Một ý chí vốn ngủ say vậy bỗng nhiên thức tỉnh, đột nhiên giáng lâm ở nơi này!
Ào ào ào! Ma võng bóng ma trực tiếp mở ra, khiến sao băng màu xanh lục kia thoát ra khỏi trùng vây, lưu lại một đường vòng cung xinh đẹp ở chân trời, cuối cùng hoàn toàn biến mất không thấy nữa.
Toa Nhĩ hiểu, đó là tên phù thủy kia đã hoàn toàn hủy diệt tất cả vết tích, cũng không tiếp tục nghĩ sẽ thông qua thứ này để truy tìm đối phương.
Nhưng lúc này sự chú ý của cô ta đã hoàn toàn không đặt vào việc này nữa.
“Chuyện gì đây? Cảm giác phải đối mặt với nguy cơ sinh tử to lớn? Còn có ý chí thế giới?”
Toa Nhĩ nhắm mắt lại, giống như đang giao lưu cùng ý chí bóng ma hùng vĩ, một lúc lâu sau mới mới mở.
“Cảm ứng được trên người đối phương có khí tức đủ khiến ta rơi vào nguy hiểm tử địa?”
Toa Nhĩ cắn cắn môi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị.
Càng là nhân vật mạnh mẽ, lại càng sợ hãi chết, người may mắn đào mạng từ thời các thần hoàng hôn như cô ta lại càng như vậy!
“Rốt cuộc là cái gì? Phù không thành của áo thuật sư? Hay là thần khí siêu phàm? Hoặc là vận mệnh nê bản?”
Từng khả năng hiện lên trong lòng Toa Nhĩ.
Sau đó ánh mắt của cô ta nhìn về phía một khu vực nào đó thuộc đế quốc, cho dù khi nãy không hoàn toàn tìm tòi ra vị trí của đối phương, nhưng tin tức cơ bản vẫn bị Toa Nhĩ biết được.
“Vạn Xà. . . Lần này ngươi thực sự đã tìm được một giúp đỡ rất đây. . .”
Toa Nhĩ thở dài, cả người đều hòa vào bóng ma, mà trong âm thầm, theo mệnh lệnh của cô ta, một tấm cự võng khủng bố đã không ngừng đến gần vị trí khu vực của Lôi Lâm. . .
. . .
Vạn Hùng Thị, trong phòng ngủ thuộc biệt thự, Lôi Lâm chậm rãi mở mắt ra, một tia chớp màu đen xẹt qua trong mắt.
Trong chốn sâu xa thăm thẳm, một sợi dây nhỏ truy tìm đến bị chém đứt, lại bị hắc ám thôn phệ, tan rã. . .
Mãi đến tận khi làm xong những chuyện này, Lôi Lâm mới đứng lên, hồi tưởng lại tình cảnh gặp mặt Toa Nhĩ trong ngày hôm nay.
“Ta có thể cảm thụ được, bản chất thần linh bất hủ của đối phương đã bị chuyển đổi hơn một nửa. . .”
Lôi Lâm tiếc nuối thở dài, đây là một điểm quan trọng nhất!
Bởi vì sức mạnh quy tắc của thần linh có thể bị phù thủy hoàn chỉnh thôn phệ, trong nháy mắt lợi dụng, thực lực tăng lên dữ dội, mà phù thủy thì không được!
Hiện tại Toa Nhĩ cơ bản đã chuyển chức thành công, đã không phải thần linh, bởi vậy cho dù Lôi Lâm cắn nuốt cô ta cũng chỉ có thể thu được tối đa 20% quy tắc bóng ma.
Đồng thời, thông qua hóa thân giao thủ, Lôi Lâm đã xác định thực lực của đối phương là phù thủy cấp tám đỉnh cao! Khoảng cách tới cấp tám cực hạn chỉ thiếu một chút!
Thực lực như vậy, mơ hồ còn cao hơn Vạn Xà Chi Mẫu một chút.
Nếu như đối phương còn có các tồn tại quy tắc khác giúp đỡ thì cho dù là Lôi Lâm cũng phải cân nhắc có nên lui lại trước hay không.
Tương tự như đại quốc chiến tranh kiếp trước, tồn tại quy tắc ở trong tinh giới giao phong là vì tiền lời! Nếu như giết chết đối phương mà không chiếm được bao nhiêu chỗ tốt, còn vì vậy mà bị thương thậm chí gánh vác nguyền rủa dù dù là nhân vật nào đều sẽ không làm như vậy.
“Chỉ có điều. . . Quá sạch sẽ. . . Toàn bộ thế giới bóng ma, dường như ngoại trừ Dạ Nữ Sĩ Toa Nhĩ ra thì không có tồn tại cấp bảy khác. . .”
Lôi Lâm cảm giác được một luồng hàn ý lạnh lẽo.
Ở thời đại Vạn Xà, loại tồn tại này còn có mấy người, thậm chí còn có mấy phần giao tình cùng Vạn Xà Chi Mẫu, khiến Vạn Xà chắc chắn để chúng nó khoanh tay đứng nhìn, nhưng hiện tại, ở trong toàn bộ thế giới bóng ma, cũng không có khí tức của các quy tắc khác!
“Toa Nhĩ dù sao cũng là tồn tại ở thế giới các thần, có lẽ cô ta cũng không muốn toàn bộ bí mật bị các phù thủy khác phát hiện? Trước khi lên cấp tám cực hạn. . .”
Lôi Lâm thở dài, hắn mơ hồ có cảm giác, kết cục của những tồn tại kia chỉ sợ sẽ không quá tốt.
“Lúc này Vạn Xà Chi Mẫu hẳn là cũng phát hiện ra điểm này chứ?”
Hắn vén màn cửa lên, con mắt dường như xuyên thấu vô tận tinh không, đi tới một mặt khác của đế quốc.
. . .
Bên ngoài thành thị có đèn đuốc sáng choang, trên gò núi cách đó không xa có một toà pháo đài cổ điển.
Loại kiến trúc từ thời trung cổ này đến hiện tại đã phi thường hiếm thấy, cho dù có cũng chỉ coi như điểm du lịch để người ta tới tham quan.
Một vị nữ sĩ cầm ô màu đen cán dài chậm rãi đi trên đường nhỏ rừng rậm.
Đối phương mặc áo khoác gia, giày cao gót màu đen trên mặt đất ma sát ra âm thanh sắc bén, trên tay đeo găng tay lụa màu đen, có vẻ tao nhã mà cao quý.
Phía dưới khăn đội đầu là gương mặt một người phụ nữ trung niên, hai mắt hẹp dài cùng đôi môi thoa son đỏ tươi mang theo cảm giác hoặc mị.
Vạn Xà Chi Mẫu hiển nhiên đã rút kinh nghiệm từ mấy lần giáo huấn trước đó, thu hồi trường lực hoặc mị của bản thân hơn nửa, hiện tại hình thái tuy rằng cũng coi như đẹp đẽ, nhưng không tới mức độ họa quốc ương dân.
Hạt mưa ven đường tí tí tách tách rơi xuống, đất vàng lầy lội, nhưng quỷ dị là không có một chút nào dính vào giày cao gót của cô.
Chỉ là hiện tại ở xung quanh cũng không có người đi đường, bởi vậy cũng không ai phát hiện một màn đáng sợ này.