Chương 1943: Mảnh gốm (1)
“Làm sao. . . Có thể?”
Tên thanh niên kia trợn mắt đầy vẻ không thể tin rồi ngã xuống.
“Cho dù phép thuật rất cường đại, nhưng phản ứng thần kinh của ngươi quá yếu, căn bản không đuổi kịp tốc độ tư duy. . . Khi ngươi sinh ra ý nghĩ nhưng thân thể còn chưa có động tác, trong khoảng thời gian này đã đủ để ta giết ngươi mười lần rồi!”
Hạ Uy Nhĩ đột nhiên xông ra ngoài.
“Giai Nhi! Giai Nhi!”
Xà giảo quyền hung mãnh thâm độc ở trên người Hạ Uy Nhĩ lúc này đã phát huy ra hiệu quả kinh khủng nhất, vài tên giặc cướp còn sót lại trong nháy mắt bị xé rách yết hầu, chết vô cùng thê thảm.
Một đường đi tới trên nóc nhà, nhưng Hạ Uy Nhĩ chỉ có thể nhìn thấy một chiếc máy bay ở chân trời.
“Không. . .”
Hạ Uy Nhĩ vô lực quỳ rạp trên mặt đất.
“Không ngờ ta vẫn tới chậm một bước!” Một tiếng thở dài vang lên ở bên cạnh, Hạ Uy Nhĩ theo bản năng ra tay.
nắm đấm mang theo lực xuyên thấu mạnh mẽ bị ngăn cản, đối phương nói tiếp: “Ta cũng không phải kẻ địch của ngươi, mà là đến giúp ngươi!”
“Ngươi là. . . Ô Nhãn!”
Hạ Uy Nhĩ nhận ra thân phận người tới, trên mặt hiện ra một tia ngạc nhiên: “Sao ngươi lại ở chỗ này?”
“Sau này ta sẽ cẩn thận giải thích với ngươi về chuyện này, hiện tại cần mau chóng rời khỏi nơi này, đi theo ta!”
Sắc mặt Ô Nhãn nghiêm túc, kéo Hạ Uy Nhĩ nhanh chóng rời đi.
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Ở một góc đường gần tiểu học kim dương hoa, Hạ Uy Nhĩ đột nhiên hất tay Ô Nhãn ra rồi chất vấn.
“Ta nói rồi, ta tới để giúp ngươi!”
Vẻ mặt Ô Nhãn phi thường nghiêm túc: “Ngươi biết thân phận nhóm người bắt cóc muội muội mình không?”
“Tổ hành động đặc biệt của đế quốc!”
Hạ Uy Nhĩ nghiến răng nghiến lợi phun ra cái tên này, sau khi hiểu được sự thực này, hắn lập tức hiểu rõ là có báo cảnh sát cũng không có hi vọng.
“Ừm! Không sai. Bọn chúng chính là chó săn của tổ hành động đặc biệt!”
Trong ngữ khí của Ô Nhãn cũng có một tia thù hận: “Không chỉ rình giết huyết duệ thành niên ở khắp nơi, còn thích cướp bóc những trẻ nhỏ vị thành niên kia rồi về tiến hành tẩy não cùng huấn luyện tàn khốc. Biến thành huyết dịch mới mẻ cho phe mình. . .”
“Huyết duệ? Lẽ nào là. . .”
Hạ Uy Nhĩ bỗng nhiên nghĩ đến nội dung ghi chép trong sách cổ gia tộc mình.
“Lần này là ta liên lụy tới các ngươi, tốt nhất là ngươi hãy gọi điện thoại cho cha mẹ mình. Để bọn họ lập tức ra ngoài tránh nguy hiểm. . .” Trên mặt Ô Nhãn mang theo vẻ áy náy.
“Chờ đã. . .”
Hạ Uy Nhĩ khoát tay áo một cái, lượng tin tức ngày hôm nay quá lớn làm đầu óc hắn có chút ngất ngây.
“Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao lại nói là liên lụy chúng ta?” Trong đôi mắt Hạ Uy Nhĩ có chút cảnh giác, mỗi một khối bắp thịt trên người đều căng thẳng lên, giống như báo săn sắp săn mồi.
“Ta thuộc vào liên minh huyết duệ, đây là tổ chức do huyết duệ tạo thành để chống lại đế quốc. . . Bởi vì chúng ta hoạt động ở Vạn Hùng Thị, đã hấp dẫn tổ hành động đặc biệt đế quốc chú ý. . .”
Ô Nhãn chậm rãi nói.
“Ngươi là kẻ cầm đầu! ! !” Ô Nhãn lời còn chưa nói hết, một nắm đấm mang theo bóng mờ hắc xà đã đánh đến trước mặt.
“Tê tê. . .”
Bóng mờ cự xà màu đen cũng ở hiện lên phía sau Ô Nhãn, hắn giơ tay lên. gân cốt cùng vang lên, phát ra tiếng cự mãng viễn cổ hí lên.
Nắm đấm của Hạ Uy Nhĩ bị Ô Nhãn chộp vào trong tay, không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì.
“Xà giảo quyền? !” Trong giọng nói của Hạ Uy Nhĩ mang theo vẻ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.
“Chỉ có người yếu mới oán hận người khác, từ bỏ mục tiêu chân chính!”
Ô Nhãn thả tay Hạ Uy Nhĩ ra: “Còn có. . . Thiên phú của ngươi về xà giảo quyền thật sự vượt qua dự liệu của ta, cho dù là những thiên tài võ học đã tu luyện từ nhỏ kia, có lẽ cũng không sánh được với ngươi. . .”
“Rốt cuộc ngươi là ai? ? ? ?”
Hạ Uy Nhĩ hầu như gằn từng chữ.
“Ta? Biệt hiệu gọi là Ô Nhãn, tên thật là Hạ Lạp Nhĩ! Hạ Lạp Nhĩ Đệ Ô Tư! Có ấn tượng không?”
Trong con ngươi của Ô Nhãn hiện ra vẻ nhớ lại.
“Hạ Lạp Nhĩ! ! ! Là vị tổ tiên lưu lại bí kỹ xà giảo quyền! Sao có thể chứ, nếu như vậy thì không phải ngươi đã ít nhất là hơn 500 tuổi sao?”
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu Hạ Uy Nhĩ chính là không tin.
“Chuyện ngươi không biết trên thế giới này còn có rất nhiều. Đừng xem thường thật giả và tin tưởng. . . Đồng thời, ta vốn không hi vọng ngươi lập tức tin tưởng, thế nào? Có muốn cứu muội muội ngươi hay không?”
Ô Nhãn cười hỏi.
“Cứu thế nào? Ô. . . Hạ. . .” Hạ Uy Nhĩ lắp ba lắp bắp hỏi, nếu như đối phương nói thật. Vậy chẳng phải đối phương là ông cố của cha chú của mình sao?
“Vẫn cứ gọi ta là Ô Nhãn đi!” Ô Nhãn cười cợt, sau đó sắc mặt chuyển thành nghiêm nghị: “Tổ hành động đặc biệt có một căn cứ ở vùng ngoại ô Vạn Hùng Thị, những huyết duệ còn nhỏ kia bị bắt đến sẽ tập trung ở nơi đó. Sau khi trải qua một lần nữa sàng lọc sẽ vận chuyển về các nơi cùng đế đô. . . Thế nào? Có gan cùng đi với ta xông vào một lần hay không?”
“Đương nhiên làmuốn đi!”
Hạ Uy Nhĩ siết chặt nắm tay, kiên định gật gật đầu.
. . .
“Liên minh huyết duệ?”
Ở bên cạnh đường phố, Lôi Lâm khoan thai đi trên đường đi tới, tất cả mọi chuyện xảy ra với Hạ Uy Nhĩ đều hiện lên ở trước mắt hắn.
“Dựa theo lời Hạ Lạp Nhĩ kia nói thì tổ chức này hẳn là tổ chức tụ tập nhiều huyết duệ nhất ở thế giới bóng ma. . . Những tồn tại quy tắc thượng cổ kia, hiện tại hậu duệ đã rơi vào cảnh gần tuyệt diệt, thực sự có chút đáng thương a. . .”
Lôi Lâm lắc lắc đầu.
“Anh chàng đẹp trai, có muốn tâm sự một chút hay không!” Đúng lúc đó, một âm thanh vui tươi từ bên cạnh truyền đến.