Chương 1950: Dời đi (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1950: Dời đi (2)

“Đây là. . .”

Màn hình ánh sáng phản xạ trên mặt Ba Đế, nhưng lúc này Ba Đế đã hoàn toàn dại ra.

“Xem ra. . . Trước khi đi tới Kha Nhĩ Ốc Lan ở đế đô để lật đổ tổng bộ của tổ hành động đặc biệt của đế quốc thì chúng ta phải đi đông hải một chuyến. . .”

Ô Nhãn chậm rãi thở ra một hơi, sắc mặt kiên nghị lên.

. . .

Cánh quạt to lớn quay quay, còn có rất nhiều vật thể sứt mẻ, xen lẫn tiếng người ầm ỹ, khiến Hạ Uy Nhĩ giật mình tỉnh lại từ trạng thái hôn mê.

Sau khi tỉnh táo, trạng thái giống như bị ác mộng bám thân trước đó cũng biến mất.

“Đây là. . . nơi nào?”

Hạ Uy Nhĩ mờ mịt hỏi, hắn miễn cưỡng nhớ được chính là khi cùng Ô Nhãn chống lại Phong Lang, nhưng chuyện sau đó lại mất đi toàn bộ ký ức.

“Đừng cử động! Cũng không cần đứng dậy, trừ phi ngươi muốn lột da ở phần lưng xuống một lớp. . .”

Thiên Tài chuyển động xe lăn tới, vỗ vỗ pha lê ngoài khoang an dưỡng: “Thế nào? Khoang chữa trị kiểu mới nhất của đế quốc, đủ có thể trị vết thương nặng từ cấp 7 đến cấp 10, ta còn thuận tiện làm cho ngươi một lần da dẻ mới, không cần cám ơn ta. . .”

“Thế à. . . Xem ra Ô Nhãn là an toàn. . .”

Hạ Uy Nhĩ thở dài, đến tận giờ phút này, hắn mới cảm nhận được từ phần lưng truyền đến cảm giác dính dính, còn có cảm giác rát: “Vậy. . . Bên ngoài là thế nào? Chúng ta đang dọn nhà?”

“Đọn nhà? Ô! Trời ạ! Ngươi ở đây mà cũng nghe thấy. . . Tố chất thân thể kinh người cỡ nào. . .”

Thiên Tài đầu tiên là kinh ngạc thốt lên một tiếng, sau đó hai mắt sáng lên, khiến Hạ Uy Nhĩ sợ đối phương sẽ trực tiếp giải phẫu mình.

“Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta đây?” Vì tính cẩn thận nên Hạ Uy Nhĩ rất nhanh đã dời đi sự chú ý.

“Đúng vậy! Chúng ta đang dọn nhà! Căn cứ này sắp hoàn toàn bỏ đi, dù sao không có ai có thể khiêu khích đế quốc xong còn không chịu trừng phạt. . .”

Thiên Tài nhún nhún vai: “Nhưng không liên quan, liên minh huyết duệ chúng ta có rất nhiều căn cứ, băng nguyên ở bắc xuyên, nam bộ cực, còn có đông hải, nơi nào đều có nhân thủ, tổn thất một hai chỗ hoàn toàn không tính cái gì. . .”

Từ trong lời nói của Thiên Tài, Hạ Uy Nhĩ nghe ra cảm giác “giàu nứt đố đổ vách”.

Nhưng cũng đúng, đám huyết duệ giả bọn họ vốn có tố chất vượt quá người bình thường, chỉ cần giữ vừng tâm tình, hầu như có thể đạt được thành tựu kinh người ở mỗi cái lĩnh vực, mà một ít gia tộc huyết duệ có lịch sử cực kỳ lâu đời, chỉ là dựa vào thời gian tích lũy đã đủ để tích góp lại của cải khủng bố rồi!

Cho dù sau này khi đế quốc thành lập, gia tộc huyết duệ bị chèn ép, có vẻ hơi héo tàn, nhưng sức mạnh tiềm ẩn vẫn cực kỳ kinh người.

Mặc dù chống lại đế quốc còn có vẻ hơi yếu, nhưng yểm hộ một tổ chức âm thầm sinh tồn cùng lớn mạnh, thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

“Đúng rồi! Ta muốn đi Kha Nhĩ Ốc Lan đế đô! Giai Nhi bị mang đi nơi nào rồi!”

Hạ Uy Nhĩ biến sắc mặt, đột nhiên giãy giụa.

Chỉ giãy một thoáng như thế, đau đớn kịch liệt từ phía sau truyền đến , khiến sắc mặt hắn vặn vẹo lên, từng giọt mồ hôi lạnh cũng đang không ngừng lướt xuống.

“Thả lỏng! Thả lỏng! Bình tĩnh một chút. . . Ngươi phải biết vì cứu ngươi mà ta tốn bao nhiêu tâm tư không?”

Mười ngón tay thon dài của thiên tài gõ gõ ở trên bàn, trong miệng còn rảnh rỗi nói chuyện cùng Hạ Uy Nhĩ: “Nhưng. . . Ngươi cũng rất được! Lại trực tiếp đánh giết Phong Lang, tuy rằng trả giá là 40% thân thể tổn thương đánh đổi, nhưng thế này căn bản không được tính toán là gì. . .”

“Cái gì? Ta giết. . . Phong Lang? ? ?”

Hạ Uy Nhĩ trợn to hai mắt, theo bản năng nhìn về phía lồng ngực của chính mình.

Ở nơi đó, làn da màu trắng nộn tràn ngập cảm giác sinh cơ bừng bừng, không có một chút dấu ấn nào, đóa mạn đà la kia tự nhiên cũng biến mất không còn tăm hơi.

“Lẽ nào. . . Thực sự là ta làm!”

Hạ Uy Nhĩ lẩm bẩm nói, đồng thời, hắn cảm giác trong thân thể mình cũng có thêm một luồng năng lượng.

Sâu thẳm, lạnh lẽo, khủng bố, mang theo khí thế làm người khác thấy sợ hãi!

Nhưng có nguồn năng lượng này ảnh hưởng, thân thể Hạ Uy Nhĩ đang nhanh chóng chuyển biến tốt, thậm chí làm hắn chắc chắn không cần Thiên Tài trị liệu, chỉ cần mình tu dưỡng một quãng thời gian là có thể khôi phục.

“Mặc kệ thế nào, ta vẫn muốn đi Kha Nhĩ Ốc Lan!” Thiếu niên quật cường nói, dựa vào năng lực hiện tại của chính mình, hắn càng chắc chắn việc mình có thể cứu muội muội của mình.

“Được rồi! Được rồi! Lại không nói không đi! Lần này chúng ta cũng đang chuẩn bị tới mấy căn cứ gần Kha Nhĩ Ốc Lan dạo. . .”

Giống như là sợ Hạ Uy Nhĩ lo lắng, Thiên Tài trực tiếp nói tin này cho đối phương biết.

“Ừm! Ngươi có thể đi đế đô nhìn trước, nhưng chú ý ẩn núp, đừng mạo muội hành động. . .”

Ô Nhãn mặc áo khoác màu đen đi vào, ” Trước khi chia tay, có thể nhìn thấy ngươi tỉnh lại, ta cũng yên tâm hơn nhiều. . .”

“Hả? Chia tay?”

Hạ Uy Nhĩ bỗng nhiên cả kinh hỏi.

Hắn không phải không thừa nhận, trong bất tri bất giác, đối phương đã khiến cho sinh ra cảm giác dựa dẫm đối với với bậc cha chú.