Chương 1957: Gặp mặt (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1957: Gặp mặt (1)

“Quả nhiên là hoàng thất đế quốc dẫn dắt vây quét, đối phương tất nhiên mang theo cận vệ quân hoàng thất. . .”

Ô Nhãn nhớ tới tình báo từ tổ chức huyết duệ của chính mình, hoàng thất từ bóng ma đế quốc tuy rằng bình thường rất biết điều, nhưng ẩn giấu sức mạnh khủng bố tới cực điểm, đặc biệt có một nhánh cận vệ quân hoàng thất, toàn bộ đều có thể thuấn phát phép thuật bóng ma cấp cao, còn thu nhận đại lượng dị năng giả cùng huyết mạch giả tinh nhuệ.

” Nguy cơ ngày hôm nay, không cẩn thận cả hai người chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này. . . Ngươi sợ không?”

Ô Nhãn nhìn Người Thép bên cạnh một chút.

“Ha ha. . . Trong tín điều của kỵ sĩ ta cũng không có từ nhu nhược này!” Người Thép dũng cảm trả lời.

Trên người hắn, một tầng ánh sáng màu trắng đã ngưng tụ bên ngoài áo giáp, hình thành hai lần phòng ngự, hỏa diễm trực tiếp bốc cháy lên trên kỵ sĩ kiếm.

Rất hiển nhiên, dưới tình huống cục diện nằm ở thế yếu, Người Thép cũng vận dụng bí pháp nào đó kích phát sức mạnh của chính mình.

“Tốt lắm. . . Chuẩn bị phá vòng vây đi. . .”

Ô Nhãn đột nhiên xé ra áo khoác của chính mình, lộ ra vết tích đan xen nửa người, ở phần lưng của hắn, một hình xăm cự mãng màu đen rất sống động.

“Giải phong! ! !”

Theo tiếng quát khẽ Ô Nhãn, cự mãng trên lưng hắn trực tiếp sống lại, con ngươi màu đỏ tinh mở ra, lưỡi phun ra, phát sinh tiếng rít gào.

“Giết!”

Hai bóng người giống như cự long phẫn nộ, cùng nhằm vào đám quân nhân của để quốc. . .

. . .

Mấy ngày sau, trên một bờ biển.

“Khụ khụ. . .”

Ô Nhãn mở mắt ra, đồng thời nhổ viên sỏi nhỏ trong miệng ra.

Con ngươi vô thần của hắn dần dần ngưng tụ: “Tại sao ta lại ở chỗ này? Đúng rồi! Chúng ta công phá ác ma đảo, nhưng bị vây quét. . . Sức chiến đấu của cận vệ quân hoàng thất quả nhiên hung mãnh. . . Đáng tiếc Người Thép. . .”

Loại cường độ chiến đấu kịch liệt kia, ngay cả Ô Nhãn đều tự biết là không sống sót được.

Bởi vậy, sau khi hắn phát hiện mình không chết cũng không bị bắt làm tù binh thì biểu hiện trên mặt mới dị thường nghi hoặc.

“Ngươi đã tinh chưa?”

Một giọng nói dị thường dễ nghe truyền đến, Ô Nhãn theo tiếng nói nhìn lại. nhất thời cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, ngay cả tim đập đều nhanh hơn rất nhiều.

Đứng ở bên cạnh hắn là một vị quý phụ mặc áo đầm màu đen, khuôn mặt của đối phương chỉ có thể nói là bình thường, nhưng có một loại mị lực đặc biệt.

Mà càng khiến Ô Nhãn khiếp sợ là cảm giác thân cận cùng sùng bái kia, thậm chí làm hắn muốn không tiếc tất cả mà quỳ rạp xuống trước mặt đối phương, hôn thổ địa dưới chân đối phương.

. . .

“Tiên sinh, có thể mượn bước nói chuyện sao?”

Trên đường cái Vạn Hùng Thị. một thiếu nữ mặc đồng phục đứng ở trước mặt Lôi Lâm, quơ quơ giấy chứng nhận trên tay.

Trên lớp vỏ huy chương đại diện cho uy nghiêm đế lòe lòe toả sáng, khiến người qua đường đều né ra, nhiều người lại dùng ánh mắt trêu tức để đánh giá Lôi Lâm.

Trong đế quốc, dù như thế nào, chọc phải thiếu nữ cảnh sát chính là mang ý nghĩa sẽ gặp kết quả bi thảm!

“Nhìn không ra. . . Hiện tại ta vẫn được hoan nghênh như thế đấy? Đi theo ta!”

Lôi Lâm mỉm cười sờ sờ mũi, xoay người đi tới một phòng cà phê, không hề có giác ngộ là một nghi phạm.

Mà khiến rất nhiều người qua đường phải rớt tròng mắt là thiếu nữ cảnh sát kia cũng không chần chờ theo sát phía sau Lôi Lâm, trên mặt thậm chí còn có một ý cười nhu hòa.

“Dừng đi! Chơi đóng vai nhân vật sao? Lá gan thật to lớn!” Một người lùn mập mạp nhặt kính mắt trên mặt lên, tràn ngập đố kị nói.

“Ngớ ngẩn!” Tên đồng bạn bên cạnh lập tức bịt miệng hắn: “Nơi này là đường phố công cộng, có trí não đế quốc cùng ma võng bóng ma quản chế! Dám sử dụng giấy chứng nhận giả ở chỗ này. Không muốn sống sao?”

“Thực sự là đáng tiếc. . . Thật sự là một đóa hoa tươi, còn là loại ta thích nhất!”

Tên béo kia thở dài nói.

“Kỳ thực ta lại cảm thấy bọn họ rất xứng, người đàn ông kia cũng rất tuấn tú!” Trong đôi mắt một cô thiếu nữ bên cạnh lại gần như sắp bốc lên ngôi sao nhỏ. . .

“Hoan nghênh ghé thăm!”

Lễ tân tiệm cà phê lễ phép kéo cửa ra. sau đó trên mặt ngẩn ra.

Rất hiển nhiên, hắn là nhận ra Lôi Lâm, bởi vì Lôi Lâm lựa chọn chính là tiệm cà phê tình nhân lần trước hắn gặp Vạn Xà.

Mà lần trước Lôi Lâm không chỉ mang theo một thiếu nữ khác thuê một phòng riêng tư chặt chẽ, sau đó còn ném nhà gái mơ mơ màng màng một mình ở nơi đó. Khiến người lễ tân này ấn tượng cực kỳ sâu sắc, trên thực tế, nếu không phải Lôi Lâm lưu lại ám chỉ trong trí nhớ cô gái kia có tác dụng thì trong cửa hàng sợ là sớm đã thông báo tới một số bộ ngành liên quan.

Đến hiện tại, nhìn thấy Lôi Lâm mang theo một thiếu nữ khác đi vào, trên mặt nhân viên phục vụ tuy rằng không có gì thay đổi, vẫn lễ phép hành lễ như trước, nhưng trong đôi mắt đã hiện rõ mấy từ hoa tâm tư cây củ cải lớn.

“Cho ta một phòng riêng tình nhân, tiêu chuẩn giống lần trước đi!”

Sau khi nghe thấy yêu cầu của Lôi Lâm, vẻ mặt đối phương càng thêm im lặng.

Nhưng tố chất nghề nghiệp vẫn làm hắn nhanh chóng hoàn thành nhu cầu của Lôi Lâm, càng thêm kỳ diệu là, lại sử dụng phòng riêng lần trước Lôi Lâm thuê kia.

“Dù đã xảy ra chuyện gì cũng đừng quấy rầy chúng ta!”

Sau khi người phục vụ bưng cà phê vào, thiếu nữ cảnh sát thân mật lôi kéo tay của Lôi Lâm, dặn dò nhân viên tạp vụ.