Chương 1963: Tạm biệt (2)
“Như vậy. . . Ta cần phải biết các huyết duệ trong đoàn du lịch tinh tinh, bao gồm cả người già và trẻ em đã bị đưa tới nơi nào?”
” Phòng nghiên cứu ngân sơn, vị trí là gần đế đô, tọa độ. . .”
Khắc Lợi Duy không chút do dự lập tức bán đối phương, hoặc có lẽ là vừa bắt đầu nên hắn muốn dùng tin tức này để khiến Ba Đế tin tưởng.
“Bên kia là trung tâm huấn luyện cùng hậu cần của tổ hành động đặc biệt, bởi mấy lần trước tổn thất nặng nề nên luôn luôn thu thập máu mới từ các nơi để bồi dưỡng, ta cho rằng tỷ lệ bọn họ còn sống rất lớn! Chúng ta cũng có mấy người ở bên kia, nắm giữ mấy cửa lớn then chốt cùng mật mã. . .”
“Vậy muội muội ta- Giai Nhi có phải cũng ở nơi đó!”
Khi nhắc tới chuyện này, Hạ Uy Nhĩ sáng mắt lên, tiến lên cầm lấy cánh tay Khắc Lợi Duy.
“Giai Nhi? ! Xin lỗi, ta chưa từng nghe thấy cái tên này. . .” Khắc Lợi Duy lễ phép lui lại: “Nhưng. . . Nếu như em gái ngươi là huyết duệ ấu niên, lại bị đưa đến đế đô thì chứng minh thiên phú huyết mạch của cô bé rất cao, có khả năng rất lớn cũng bị đưa tới đó!”
“Quá tốt rồi!”
Sau khi nhận được tin tức này, Hạ Uy Nhĩ hung hang siết chạt nắm tay.
“Giai Nhi, còn có be mẹ, rất nhanh. . . Ta sẽ tới rất nhanh!”
Hắn yên lặng thì thầm ở trong lòng.
“Sau này các ngươi cần tình báo thì có thể đi tới nhà số 377 đường Tử Kim Hoa ở đế đô, ông chủ nơi đó là một người què, ngươi nói với hắn “Úc kim hương lại mở”, hắn tự nhiên sẽ hiểu rõ ý tứ của ngươi!”
Sau khi giao phó xong những chuyện này, Khắc Lợi Duy rất nhanh đã thu lại máy quấy rầy, biến mất vào trong bóng tối.
“Đại tỷ! Mục tiêu đã rời đi! Chung quanh cũng không phát hiện vết tích vây quanh!”
Ba Đế cùng Hạ Uy Nhĩ đứng tại chỗ đợi, chỉ chốc lát sau, máy truyền tin ở cổ áo Ba Đế vang lên.
“Rất tốt, thả ông lão kia rời đi. . . Đối phương vẫn có chút thành ý! Toàn bộ thành viên đội cứu viện tới!”
Một vòng người thưa thớt hiện ra mạng lưới hình tròn, chậm rãi từ chung quanh nổi lên , khiến trong lòng Hạ Uy Nhĩ nhảy một cái.
Nếu như vừa nãy, Ba Đế cảm thấy đối phương đang nói láo, e là Khắc Lợi Duy sẽ trực tiếp bị một phát sung bắn thủng đầu chứ?
“Liên lạc với Thiên Tài!”
Một đội viên mang theo bộ đàm lập tức nửa quỳ xuống, lộ ra máy thao tác trên lưng.
Ba Đế đưa một tấm thẻ mà Khắc Lợi Duy đưa cho trước đó nhét vào: “Thiên Tài! Đây là địa đồ phòng nghiên cứu Ngân Sơn còn có vài chỗ then chốt. . . Ta muốn trong vòng nửa giờ ngươi phải công phá được tất cả tưởng lửa của đối phương, làm phòng ngự hoàn toàn tê liệt! ! !”
“Không thành vấn đề! Ta chính là Thiên Tài. . .”
Thiên Tài trên màn hình vẫn là vẻ lưu manh vô lại, trên mặt còn có vẻ đáng tiếc cùng bi thống: “Đáng chết. . . Tại sao phải cho ta những mật mã này? Một mình ta là có thể giải quyết chúng nó, căn bản không cần! Vốn là một đối thủ thật tốt, hiện tại lại làm ta có cảm giác tẻ nhạt như dùng máy nói dối. . .”
“Cút!”
Ba Đế cắt đứt thông tin, quay đầu nhìn Hạ Uy Nhĩ: “Thế nào? Nơi này là đế đô! Còn có cận vệ quân đoàn cường đại nhất, có dám lại theo chúng ta làm một món lớn hay không?”
“Tại sao không dám?”
Hạ Uy Nhĩ đột nhiên hô lên, kỳ thực trong lòng hắn thật sự có một chút sợ sệt, nhưng người nhà đều ở nơi đó, thực sự không đi cũng không được.
. . .
Khi Ba Đế mang theo tinh anh của liên minh huyết duệ tập kích phòng nghiên cứu Ngân Sơn, lại nhìn thấy một cảnh tượng khác.
Phòng nghiên cứu Ngân Sơn vốn dĩ chính là một căn cứ cỡ lớn được đề phòng nghiêm ngặt, nhưng lúc này bày ra ở trước mặt bọn họ lại là một vùng phế tích.
“Chuyện gì xảy ra? Có người nhanh chân đến trước sao?”
Trên mặt Ba Đế là vẻ nghi ngờ không thô.
Cô căn bản không ngờ được trừ liên minh huyết duệ của mình ra, còn có thế lực khác dám càn rỡ như thế.
” Hội nữ vu? Không giống, không có vết tích phép thuật, bàn tròn kỵ sĩ cùng cung vũ đạo? Hiện tại bọn họ đã chết mất lượng lớn tinh anh cùng nhân vật trọng yếu, có chút tự lo không xong. . . Khắc Lợi Duy? Đối phương làm như thế sẽ hoàn toàn không có lợi. . .”
Từng khả năng nổi lên, lại thật nhanh bị gạt bỏ.
” Vết tích chiến đấu rất mới, đồng thời kẻ địch hẳn là rất ít người, thậm chí chính là một người!”
Một thành viên trinh sát trở về báo cáo: ” Chẳng mấy chốc đế quốc sẽ phản ứng, bởi vậy chúng ta cũng cần mau chóng rút đi. . .”
“Trên thực tế, ta cũng cho rằng như thế!”
Ba Đế còn chưa mở lời, một bóng người màu đen đã từ bên trong phòng nghiên cứu Ngân Sơn đi ra.
Rất nhiều ánh mắt cảnh giới khi nhìn thấy dáng vẻ đối phương cùng khí tức quen thuộc thì bỗng nhiên biến mất, Ba Đế càng hô lên một tiếng đầy kinh hỉ:
“Ô Nhãn! ! !”
“Ừm! Ta đã bình định u ác tính tổ hành động đặc biệt này, huyết duệ ấu niên còn có tù binh bên trong cũng được thu xếp thích đáng, lưu lại chính là vì chờ các ngươi. . .”
Ô Nhãn hàm hậu cười cợt, nhưng Hạ Uy Nhĩ lại cảm giác khí tức trên người đối phương lúc này đã sâu không lường được.
Đặc biệt loại uy thế bắt nguồn từ huyết mạch kia, thậm chí làm hắn toát mồ hôi lạnh, thân thể càng không ngừng biểu đạt ra khát vọng muốn thần phục.
“Thời gian dài như vậy, tên chết bầm nhà ngươi rốt cuộc chạy đi đâu?”
Ba Đế trừng lớn mắt, đánh giá Ô Nhãn dường như có thay đổi rất lớn, lại giống như không hề có sự khác biệt.