Chương 1966: Chủ động (1)
Vạn Xà Chi Mẫu luôn luôn phi thường bảo vệ huyết duệ ở thế giới bóng ma.
Thậm chí lần này còn đặc biệt nhờ Lôi Lâm đi trấn áp ba tổ chức khác có năng lực có khả năng náo loạn, đồng thời dẫn dụ bọn hắn đến đế đô, khiến Lôi Lâm nghe thấy một chút mùi vị không bình thường.
“Ở thế giới bóng ma, đầu nguồn tất cả sức mạnh phàm trần đều đến từ ta cùng với mấy vị khác, bởi vậy, những huyết duệ này rất hữu dụng ”
Vạn Xà giải thích, nhưng vẫn không chờ cô ta nói xong, sắc mặt Lôi Lâm lại đột nhiên biến đổi.
Toàn bộ thế giới bóng ma đột nhiên rít gào lên, thậm chí ở giữa hư không có thể trực tiếp dùng mắt thường quan sát được một mạng lưới lớn màu vàng kim, tràn ngập vẻ đẹp mê huyễn.
“Toàn bộ thế giới bản nguyên đều sôi trào, rốt cuộc Dạ Nữ Sĩ muốn làm gì?”
Vạn Xà Chi Mẫu lẩm bẩm nói.
“Chỉ sợ là muốn đối phó với minh hữu của chúng ta, thuận tiện hấp dẫn chúng ta tự chui đầu vào lưới! Còn nhớ tiên đoán vừa nãy của ta sao?”
Sắc mặt Lôi Lâm có chút khó coi.
“Đám Thẩm Phán Chi Nhãn đã bị phát hiện sao?”
Đôi lông mày đẹp đẽ của Vạn Xà Chi Mẫu nhăn lại, chợt lại dãn ra: “Không sao, cho dù Dạ Nữ Sĩ chỉ cách cấp tám cực hạn một bước, nhưng đám Mã Toa cũng tương tự là tồn tại quy tắc, nếu như Dạ Nữ Sĩ dám thật sự đi ra thế giới bóng ma thì đó trái lại là cơ hội của chúng ta!”
“Xin lỗi, ta vẫn kiên trì với quan điểm của ta! Nếu đối phương lựa chọn động thủ, vậy nhất định là có nắm chắc, chúng ta vẫn nên duy trì ẩn núp mới tốt.”
Lôi Lâm lắc lắc đầu.
Đồng thời, ở trong lòng hắn cũng có chút bội phục đối với Dạ Nữ Sĩ.
Dám chủ động rời đi thế giới bóng ma có thế giới nguyên lực che chở, cho dù chỉ là hóa thân mang theo phần lớn sức mạnh, quyết đoán này cũng là không phải chuyện nhỏ.
Dù sao, một khi loại hóa thân này ngã xuống, kết cục của bản thể Toa Nhĩ cũng sẽ không tốt hơn so với Bối Lỗ Tắc Ba Bố.
Giờ khắc này, ở ngoài thế giới bóng ma.
Dưới biển nguyên lực đang sôi trào chiếu rọi, Toa Nhĩ mặc áo đầm màu đen trực tiếp nổi lên.
Cô ta bước ra một bước, tinh không ở dưới chân cô ta hình thành đường nối rực rỡ, trong nháy mắt đã bước đến đến tinh giới.
Sức mạnh cường đại đến phù thủy cấp tám mang theo nhiều loại khí tức quy tắc dung hợp. Đột nhiên đảo qua một to núi đá lớn màu đen trong tinh giới.
Xì xì!
Dưới sức mạnh của Toa Nhĩ, có một tiểu vị diện lớn cỡ một dãy núi cứng rắn trong nháy mắt vỡ vụn, bột phấn từ tảng đá màu đen không ngừng bị bóng ma thôn phệ, nhìn từ bên ngoài có thể thấy trên tay Toa Nhĩ dường như đột nhiên có thêm một hố đen, đột nhiên hất lấy tất cả những thứ này, ngay cả một hạt bụi nhỏ cũng không buông tha.
“Bắt được ngươi rồi nha!” Đột nhiên, ý cười trên mặt Toa Nhĩ như hoa, ngón tay ngọc chỉ tới một viên sỏi không bị bóng đen thôn phệ.
Keng! Gợn sóng hư không kịch liệt, một vị diện ẩn giấu đi từ từ mở ra, vầng sáng màu vàng bắn ra.
“Thẩm phán! Công chính! Người phán quyết!” Vầng sáng màu vàng mơ hồ tạo thành tán ca, hình thành phù văn mắt dọc mênh mông.
Một con mắt dọc quỷ dị từ trong bán vị diện đi ra, trong mắt lóe lên, chung quanh không ngừng dập dờn ra lực lượng quang minh cùng sấm sét.
“Thẩm Phán Chi Nhãn? Người phán quyết cuối cùng? Tại sao ngươi lại chọn đối địch với ta?”
Đối mặt mắt dọc to lớn vắt ngang tinh không, lúc này thân hình Toa Nhĩ dường như cũng cất cao vô hạn, mơ hồ vượt qua đối phương, càng còn mang theo uy thế toàn bộ thế giới.
“Ta bảo vệ khế ước! Chấp hành quy tắc!”
Thẩm Phán Chi Nhãn dùng hành động của chính mình để hồi đáp, vô tận kim quang tạo thành một thanh trường thương thần thánh, bên trên dập dờn sức mạnh quy tắc thẩm phán cùng công chính.
“Thực sự là đáng tiếc, người hợp tác như ngươi, ta cũng rất muốn!”
Rrên mặt Toa Nhĩ hiện ra vẻ tiếc nuối, một tấm lưới lớn màu xanh nổi lên ở trên tay, nghênh tiếp trường thương thánh quang đang đâm tới.
Đây chỉ là ma võng mà cô ta dùng năng lượng của bản thân để xây dựng, luận uy lực thì kém xa ma võng to lớn ở khắp toàn bộ thế giới bóng ma, nhưng vẫn có thể trực tiếp áp chế lại Thẩm Phán Chi Nhãn.
Từng tia bóng ma quấn quanh phù văn mắt dọc màu vàng óng, chậm rãi tan rã đối phương.
Rất hiển nhiên, ở phương diện so đấu thực lực thuần túy, Toa Nhĩ còn hơn Thẩm Phán Chi Nhãn một bậc.
Cả hai vốn đều là tồn tại cấp tám, Thẩm Phán Chi Nhãn chỉ là cấp tám phổ thông, mà Toa Nhĩ đã sắp đạt tới cấp tám cực hạn.
Răng rắc! Răng rắc!
Thánh thương màu vàng dần tan rã trong ma võng bóng ma. đối mặt với mạng lưới xông tới, trong con ngươi to lớn của Thẩm Phán Chi Nhãn không có một chút tâm tình nào.
“Ánh sáng phán xét!” Một sợi dây nhỏ màu trắng trong nháy mắt từ trong con ngươi bay ra, hư không trong tinh giới đều bị tan ra. Thậm chí các bán vị diện cùng tiểu thế giới lan đến gần đều không bị tiêu diệt.
Thẩm phán! Đây là quy tắc chủ yếu của Thẩm Phán Chi Nhãn, mà đối mặt với công kích như vậy, cho dù là Toa Nhĩ cũng không khỏi chú ý hơn, cơn bão năng lượng khủng bố hình thành ở chung quanh người cô ta, bao phủ tinh giới chung quanh.
Một vòng xoáy to lớn nổi lên, hút ánh sáng phán xét vào.
Đứng từ xa xa mà xem, một vệt sáng màu vàng giống như cự long, đang chạy chồm rít gào trong biển khủng bố do lực lượng bóng ma tạo thành.
“Ha ha, ả đàn bà ngu xuẩn, lại trực tiếp rời khỏi thế giới bóng ma ”
Một thanh âm đột nhiên vang lên trong lòng Toa Nhĩ, ở trước mắt cô ta hiện ra một ông lão mặc hoàng bào hào hoa phú quý.