Chương 1971: Quân cờ (2)
. .”
” Phỏng đoán đại khái thì lần này nhân khẩu gặp tai hoạ đã vượt qua một trăm ức! Phạm vi là khắp toàn bộ đế quốc, tổn thất kinh tế càng trí mạng! Dựa theo cái nhìn của tổ chuyên gia thì đợi đến khi lương thực tồn kho tiêu hao hết, nạn đói cùng ôn dịch đều sẽ đến, tình huống xấu nhất. . . Tình huống xấu nhất. . .”
Lúc này Linh đã không nói được nữa, nhưng giọng nói run rẩy hiển nhiên đã nói rõ tất cả. Đây là đại họa đủ để hủy diệt toàn bộ đế quốc!
“Ha ha. . .”
Nghe được tin tức này, Á Lạp Cương hoàng trái lại đã yên tĩnh lại, phát ra tiếng cười như tiếng sói bị thương.
” Chúa tể vĩ đại, ngài chuẩn bị muốn hoàn toàn từ bỏ chúng ta sao?”
Vẻ mặt Á Lạp Cương ảm đạm, cuối cùng chuyển thành điên cuồng: “Linh! Con không cảm thấy đây là cơ hội tốt nhất sao? Ngược lại cho dù chúng ta nỗ lực cứu lại như thế nào đi nữa, toàn bộ thủ đô đế quốc cũng khó mà tránh khỏi vận mệnh bị hủy diệt, vậy còn không bằng trực tiếp động thủ đi!”
Linh trầm mặc, đúng vậy, lời phụ hoàng nói khá có đạo lý.
Tai nạn khủng bố là căn nguyên khiến đế quốc hủy diệt, nhưng nếu như hoàn thành kế hoạch sinh mệnh thụ, vậy thì sẽ không có bất kỳ người nào phản kháng, toàn bộ đế quốc cũng có thể vì vậy mà vĩnh viễn lưu truyền!
“Đồng thời. . . Âm thanh cuối cùng kia, con cũng nghe thấy rồi chứ?”
Hai mắt Á Lạp Cương hoàng lấp lánh: ” Tồn tại không biết tên, cùng với Vạn Xà đều trở về rồi! ! ! Tất cả những chuyện này đều giống như tiên đoán trên sách cứu rỗi của người mù Ngải Lợi!”
“Đó là sức mạnh thật sự làm người khiếp sợ. . . Nếu trước đó không có tai nạn khủng bố, e là sẽ khiến khắp nơi chất vấn. . .”
Linh cũng không khỏi nhớ tới tiếng rít gào không cam lòng cuối cùng của đối phương vang lên trong đầu tất cả sinh vật có trí khôn, đặc biệt cái tên này Vạn Xà, giống với tên của thượng cổ chúa tể mà Ngải Lợi tiên đoán.
” Chúa tể viễn cổ giáng lâm, ngọn lửa phản kháng sắp bùng lên!”
Á Lạp Cương hoàng lẩm bẩm, đột nhiên vung tay lên: “Linh! Con đi ra ngoài! Tiết lộ nửa phần sau của sách cứu rỗi cho đám chuột trong quân bộ kia!”
” Ý của người là?” Linh chần chờ, ở quân bộ có một bộ phận bí mật liên hợp với các tổ chức phản kháng, chuyện này đã sớm không phải cơ mật.
“Tiết lộ tin tức này cho những tổ chức phản kháng kia đi! Chúng ta cần bọn chúng đến hấp dẫn sự chú ý, tốt nhất là liên lạc với vị thượng cổ chúa tể kia, làm cho đối phương kiềm chế lại vị nữ sĩ kia, chúng ta có thể có đủ thời gian để hoàn thành thay thế kế hoạch sinh mệnh thụ. . .”
Trong mắt Á Lạp Cương hoàng lóe qua ánh sáng mưu tính.
Mà chuyện tính toán hai vị tồn tại quy tắc này, quả thực so với khiêu vũ trên mũi đao còn kinh sợ hơn gấp vạn lần.
“Tuân mệnh!”
Linh chần chờ một chút, nhưng cuối cùng vẫn lĩnh mệnh đi ra ngoài.
Rời khỏi mật thất, đi tới trên đài cao, Linh đưa mắt nhìn lại, toàn bộ đế đô đã bừa bộn khắp nơi, cho dù có khoa học kỹ thuật cao nhất cùng ma võng bảo vệ, toàn bộ đế đô cũng bị hủy diệt gần một nửa.
Mấy ngàn vạn nhân khẩu gặp tai hoạ ở trên đường chậm rãi đi lại, gào khóc, khiến trị an xã hội bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng, khắp nơi đều có khói đen dày đặc bay lên.
Tuy rằng đế quốc thành lập tổ chức cứu tế chuyên môn cho tai họa này, dựa vào đế quốc tích lũy, cho dù đế đô có mấy triệu dân chạy nạn cũng có thể trấn an được, nhưng hiện tại quy mô khủng bố mà gian khổ này đã vượt xa cực hạn khả năng cứu trợ rồi!
“Aizzz. . . Đế quốc mỹ lệ mà huy hoàng như vậy đã bắt đầu đi tới thời kỳ hoàng hôn sao? Sau đó là đêm đen hay ánh bình minh đây?”
Công chúa đế quốc cảm thán, một giọt nước mắt chậm rãi chảy ra.
. . .
Động tác của đế quốc rất nhanh, đến ban đêm, Ô Nhãn đã thu được tin tức từ liên minh huyết duệ.
“Chủ nhân!”
Ở đại sảnh trong biệt thự, Lôi Lâm cùng Vạn Xà ngồi đối diện nhau, giống như đang dùng bữa tối dưới ánh nến, mà Ô Nhãn lại đứng hầu ở một bên, thần thái khiêm tốn mà cung kính.
” Người của liên minh huyết duệ tìm tới ta, hy vọng có thể thu được chủ nhân chỉ dẫn!”
“Biết được sự tồn tại của chúng ta sao?”
Lôi Lâm cầm lấy một tấm khăn ăn trắng lau miệng môi, không thể không nói, sau khi toàn bộ bóng ma đế quốc phát triển khoa học kỹ thuật, phương diện mỹ thực cũng được chú trọng.
“Vâng! Dựa theo lời Ba Đế nói, một cao tầng trong quân đế quốc thuộc tổ chức phản kháng, Khắc Lợi Duy đã tìm tới cô ấy, đồng thời giao cho cô ấy một bộ phận nội dung của thư cứu rỗi, ở trong có liên quan đến chủ nhân. . . Căn cứ vào tiên đoán của người mù Ngải Lợi, chỉ có chủ nhân mới thật sự là chúa cứu thế! ! !”
Ô Nhãn hưng phấn nói, hiển nhiên tin tưởng không nghi ngờ gì về việc này.
“Người mù Ngải Lợi?”
Vạn Xà thoáng nhắm hai mắt lại, giống như đang cảm thụ cái gì.
” Cảm giác quen thuộc lại xa lạ, mà sức mạnh loại tiên đoán này, là Tạp Lai tiên tri chuyển thế sao?”
“Vậy cô chuẩn bị làm thế nào đây?”
Lôi Lâm cười cợt, sau khi dùng xong bữa tối, Hạ Uy Nhĩ mặc trang phục thị giả thành thật dọn bàn, đồng thời đưa lên một bàn cờ quốc tế.
“Cậu thấy thế nào?”
Vạn Xà nhìn kỹ Lôi Lâm.
“Hiện tại chúng ta chính là quốc vương cùng hoàng hậu!” Lôi Lâm chỉ chỉ bàn cờ: ” Lá bài tẩy quan trọng nhất không thể dễ động, bởi vậy cứ để vệ binh phía trước trước tiên đi thử cũng tốt. . .”
Nói rồi hắn cầm lấy một quân cờ có dáng vệ binh cầm kiếm tiến về phía trước một bước.