Chương 1974: Bắt đầu (1)
Từ góc độ khách quan đến xem thì năng lực diễn thuyết của Ô Nhãn thực sự không tốt, vừa không có nhiệt huyết cổ vũ, cũng không có quyền lợi để kích thích, nếu là sau này chính là một điển hình thất bại, ngay cả trẻ con đều không lừa được.
Nhưng may là hắn có một giúp đỡ tuyệt hảo.
Lần này đế quốc bóng ma thực sự đã làm được đến mức khiến người người oán trách, phạm vi kế hoạch x cùng kế hoạch sinh mệnh thụ đả kích quá lớn, hầu như chỉ cần là con người, dù bạn là quý tộc, bình dân, hay là tù nhân, đều nằm trong phạm vi này.
Thế nên cũng không thể trách được những cao tầng đế quốc muốn mưu phản kia.
Người ta đang ngoan ngoãn ở nhà đợi, ngươi lại đột nhiên chạy tới nói với người ta: “Xin lỗi! Kỳ thực ngươi là thân thể gien phục chế, tư duy cũng sắp bị đồng hóa, biến thành người ngu ngốc!” Người ta không phát rồ mới là lạ!
Đặc biệt tai nạn cỡ lớn vừa xảy ra kia!
Tuy rằng đây thật sự không phải lỗi của đế quốc, nhưng không ngăn nổi những người khác liên tưởng, còn có các tổ chức như liên minh huyết duệ đột nhiên bôi đen, hầu như lòng tin của công chúng đế quốc đã giảm xuống số âm, đã biến thành một đám bệnh tâm thần cả ngày mưu tính hủy diệt thế giới thế nào.
Dưới tình huống này, người bình thường đều cảm thấy bất an, ngay cả các quan chức thuộc ban ngành chính phủ đều xuất hiện một đợt nghỉ việc, mà tổ chức phản kháng đạt được giúp đỡ cùng phát triển nhảy vọt, thậm chí tổ chức một hội nghị mưu phản lớn như vậy ở vùng ngoại ô đế đô mà cũng không có chuyện gì, nếu như là trước đây thì cận vệ quân đã sớm giết tới.
Trên thực tế, những kẻ cỏ đầu tường tạm thời nương nhờ vào kia, lúc này trong lòng cũng đầy một bụng nước đắng.
Không ủng hộ tổ chức phản kháng cũng không được! Nếu như bọn hắn trợ giúp đế quốc thì cuối cùng có thể có được cái gì? E rằng vẫn là kết cục tư duy bị đồng hóa này , còn quyền hạn gọi là linh hồn tự do kia, chính khách hợp lệ căn bản sẽ không tin tưởng chuyện này.
Bởi vậy cũng có thể nói là đế quốc tạo nên đội quân phản kháng này.
“Lật đổ đế quốc! Lật đổ đế quốc!”
Dưới áp lực sinh tử thật lớn, rất nhanh, mấy người phụ trách chủ yếu các tổ chức đã đạt thành ý kiến nhất trí, đông đảo khẩu hiệu vang lên.
“Rất tốt!”
Sau khi nhìn đến đám người bởi căm phẫn sục sôi mà đỏ mặt lên, trên mặt Ô Nhãn lộ ra nụ cười, ấn xuống một nút bấm nào đó. Ở phía sau chiếu ra một bộ địa đồ.
“Đây là đế đô!”
So với trước đó, hiện tại đế đô đã tàn tạ hơn rất nhiều, thậm chí rất nhiều khu vực còn đang rơi vào hỗn loạn.
” Lần này mục tiêu của chúng ta chỉ có một! Đó là hoàng cung, chúng ta cần hoàn toàn phá hủy hạt giống tà ác ở nơi đó!”
Ô Nhãn đột nhiên siết chặt nắm đấm.
“Nếu như là bình thường, chúng ta căn bản không có cơ hội! Ở quanh đế đô phụ cận có ít nhất ba mươi vạn cận vệ quân bảo vệ, quanh hoàng cung càng có bộ cảnh bị cùng tổ hành động đặc biệt bảo vệ. . . Thế nhưng hiện tại…! Chúng ta cùng mời Khắc Lợi Duy tướng quân!”
“Ta chỉ nói hai phương diện!”
Khắc Lợi Duy có tóc hoa râm tràn ngập tác phong quân nhân thiết huyết, cũng không hề phí lời: “Đầu tiên, tai nạn khủng bố trước đó khiến cận vệ quân đều bị ảnh hưởng, hiện tại rất nhiều người đang vội vàng tham gia cứu tế, tin tức giao lưu cũng không thông suốt. Dựa vào uy vọng của những lão già như chúng ta ở trong đó, tuy rằng không kích động được cận vệ quân theo chúng ta làm một trận, nhưng tạm thời ổn định bọn họ thì không thành vấn đề. . .”
“Sau đó, bởi lần này hoàng thất không được lòng người, người của chúng ta đã chiếm được rất nhiều vị trí then chốt, cí dụ như đế đô mấy con đường giao thông chủ yếu, còn có mấy bộ phòng giữ quanh hoàng cung. . .”
Sau khi nghe Khắc Lợi Duy nói như thế, rất nhiều người phía dưới đều sáng mắt lên.
Nhiều điều kiện tốt như vậy, cuối cùng cũng coi như để bọn họ nhìn thấy một tia hi vọng thành công!
“Việc này không nên chậm trễ! Chúng ta lập tức lập ra kế hoạch tác chiến!”
Ba Đế đứng ra nói, đôi mắt liếc qua Ô Nhãn: “Còn có, cần làm rõ một người chỉ huy. Đồng thời những người khác kiên quyết phải thi hành mệnh lệnh!”
. . .
Đế đô Kha Nhĩ Ốc Lam, bên trong hoàng cung.
Đông đảo thành viên hoàng thất đang ngồi cùng nhau, cùng dùng bữa tối phong phú, trong cung điện xanh vàng rực rỡ, Á Lạp Cương hoàng ngồi trên ngai vị hoàng đế, quét mắt nhìn đoàn người phía dưới.
Hoàng hậu, mấy đứa con trai con gái, cùng với đại thần nội chính, đại thần hàng hải, đại thần lục quân. . .
“. . . Trong số những người này, còn có bao nhiêu người chân chính trung thành với ta đây?”
Á Lạp Cương hoàng đột nhiên có chút phiền muộn, ngay cả hứng thú thưởng thức rượu vang trong chén thủy tinh cũng không còn.
“Phụ hoàng!”
Vào lúc này, Linh nhanh chân đi vào, cô mặc nhung trang, Giả Nạp Nhĩ đi theo sau lưng cô. Giống như một trung khuyển.
“Bên liên minh huyết duệ có dị động, mưu đồ tấn công hoàng cung!”
Linh đi tới trước mặt Á Lạp Cương hoàng, cung kính mà hành lễ rồi nói.
“Đây là tổ hành động đặc biệt nhận được tin tức!”
“Hả? !”
Á Lạp Cương khẽ nhíu lông mày, Giả Nạp Nhĩ lập tức quỳ một gối xuống: “Thuộc hạ nguyện dùng cả tính mạng đảm bảo! Đây tuyệt đối là chứng cứ xác thực!”
“Hô. . . Thực sự là thời buổi rối loạn a!”
Á Lạp Cương hoàng thả chén thủy tinh xuống. Tay phải bất đắc dĩ xoa lông mày của chính mình.
Bên trong toàn bộ đại điện hoàn toàn yên tĩnh, dường như chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của hoàng đế bệ hạ.