Chương 1977: Tháp nhọn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1977: Tháp nhọn

“Làm tốt lắm! Khắc Lợi Duy tiên sinh! Hiện tại chúng ta chỉ còn lại mục tiêu cuối cùng thôi!”

Ở cửa cung, ba đợt người đã tụ lại, Hạ Uy Nhĩ nhìn Khắc Lợi Duy bị thương đi đến, trên mặt tươi cười.

“Ừm! Giả Nạp Nhĩ đã nói cho ta biết bố trí cùng cửa sau thao tác người máy của hoàng đế. . . Trước khi chết. . .”

Trên mặt Khắc Lợi Duy cũng không có nụ cười, trái lại có vẻ hơi. . . Cô đơn.

“Hắn vốn có thể giết ta, không ngờ tới cuối cùng lại đột nhiên thu tay lại. . . Hắn, trên thực tế cũng là người đáng thương a. . .”

“Tất cả sai lầm đều do đế quốc tạo thành, hiện tại chúng ta cần đi sửa lại sai lầm này!”

Ô Nhãn mang theo Ba Đế đi tới, vẻ mặt kiên nghị.

“Chúng ta không còn thời gian rồi! Mà địa điểm kế hoạch sinh mệnh thụ triển khai là ở chỗ đó!”

Lúc này, bọn họ đã có thể nhìn thấy một chùm sáng trắng nõn, đột nhiên từ trong hoàng cung bay lên, nối tiếp cùng bầu trời, toả ra ánh sáng rung động lòng người.

“Xà giảo quyền- Chung cực xà phệ!”

Kình khí màu đen rít gào trên tay Hạ Uy Nhĩ, lực phá hoại khủng bố thậm chí vượt qua vũ khí laser.

Người máy chặn đường chia năm xẻ bảy bay ngược ra ngoài, sau đó trực tiếp tan rã giữa không trung.

” Lôi tiên sinh. . . Chỉ điểm ta mấy lần đã khiến ta cường đại đến tình trạng này. . .”

Hạ Uy Nhĩ chạy trên đại đạo của hoàng cung, thỉnh thoảng ra tay,đánh đám thủ vệ máy móc chặn đường thành sắt vụn.

Đến tận giờ phút này, hắn mới biết được sự khủng bố của Lôi Lâm, mà có thể đồng thời ở cùng tồn tại như Vạn Xà kia, đã nói rõ thân phận đối phương.

“Hí hí. . . Cút ngay cho ta! ! !”

Tuy rằng Hạ Uy Nhĩ có thực lực kinh người, nhưng so với Ô Nhãn thì vẫn là chênh lệch rất nhiều.

Trong tiếng gầm gừ trầm thấp của đối phương, một bóng mờ cự thú khủng bố có mấy trăm đầu rắn hiện ra, đông đảo khí lưu màu đen ngưng tụ, để quái thú hóa thành thực thể.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Quái thú to lớn xông khắp trái phải, ép từng đợt người máy thành mảnh vỡ, từ trong đầu rắn nhỏ xuống chất lỏng ăn mòn càng khiến từng mảnh cung điện sụp đổ xuống.

“Hả?”

Sau khi đánh vỡ một cửa lớn huy hoàng mà xinh đẹp, Hạ Uy Nhĩ liên tục rút lui mấy bước, hiển nhiên là cảnh tượng phía trước khiến hắn vô cùng khiếp sợ.

Nơi này là một cung điện xanh vàng rực rỡ, trên bàn ăn to lớn xếp đầy thức ăn tinh mỹ.

Mà mấy thanh niên thiếu nữ mặc trang phục hoàng thất đều ngã trên mặt đất. trên da hiện ra màu xanh đen chữ x!

Một quý phụ sắc mặt ung dung che ngực, ngồi ngay ngắn trên ghế, khóe miệng có ý cười cay đắng, một chủy thủ tinh xảo chậm rãi đâm xuống khiến trên quần áo nở rộ hình vẽ hoa hồng màu đỏ tươi.

“Đây là. . . Chuyện gì xảy ra?”

Hạ Uy Nhĩ không thể tin tưởng lẩm bẩm nói.

” Cung biến đơn thuần mà thôi. . .” Ba Đế đi vào nhìn quét một vòng. Trong mắt có chút xem thường.

Nhưng khi cô nhìn thấy mấy hoàng tử hoàng nữ còn nhỏ tuổi cũng ngã trên mặt đất, sắc mặt rốt cục đã thay đổi.

” Gien X! Thậm chí ngay cả hoàng thất đều không buông tha sao? Hay là. . . trước đó chúng ta suy đoán sai lầm! Vị tồn tại kia cũng không ủng hộ hoàng thất, ngược lại, toàn bộ hoàng thất đều chỉ là con rối cùng đồ chơi của nó! ! !”

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Hiện tại toàn bộ thế giới đều là thảm kịch như vậy. nhanh đi tìm phòng điều khiển phản truyền tống trận cùng phản trọng lực! Ta cũng không muốn đánh phá từng cung điện đâu!”

Bên ngoài truyền đến tiếng Ô Nhãn rít gào, theo kình khí hung mãnh, toàn bộ cung điện đều bị xốc lên, đập tới máy móc quân đoàn xung phong mà đến.

Ầm!

Kiến trúc cung điện khổng lồ, mang theo các loại vật liệu nặng nề như đá cẩm thạch, đột nhiên hình thành một đường vòng cung nghiền ép trên mặt đất.

Rất nhiều người máy ngã xuống , nhưng đáng tiếc, càng nhiều người máy màu trắng bạc từ các nơi lít nha lít nhít đi ra, hình thành một dòng lũ khủng bố, số lượng đông đảo khiến người nhìn thấy tê cả da đầu.

“Đáng ghét! Xem ra đối phương đã sớm chuẩn bị. . .”

Hạ Uy Nhĩ cắn cắn răng. thân thể đột nhiên run lên.

Từng tia khói đen từ lỗ chân lông thấm lên, sau đó Ba Đế kinh hãi phát hiện, cô dần dần mất đi cảm ứng đối với Hạ Uy Nhĩ, giống như đối phương cứ thế biến mất không còn tăm hơi.

“Những người máy này quét hình phi thường cứng nhắc, ta muốn ẩn núp rồi lẻn qua đi!”

Trên mặt Hạ Uy Nhĩ có vẻ kiên định.

Dưới sự khống chế từ khí huyết của xà giảo quyền, dòng máu của hắn chậm rãi trở nên lạnh dần, thậm chí bắt đầu thu lại tất cả sóng năng lượng cùng từ trường trên người. . .

“Tốt! Chờ ta!”

Hạ Uy Nhĩ xông lên, trực tiếp vọt tới cột sáng.

. . .

“Thật là một tiểu quỷ phiền phức!”

Ô Nhãn khoanh hai tay, đứng trên đỉnh đầu quái vật có một trăm đầu rắn to lớn: “Lẽ nào. . . Phải dùng một chiêu kia sao?”

Giống như là cảm giác được tâm ý của hắn, quái vật dưới chân Ô Nhãn hí lên, sóng năng lượng khủng bố tụ lại dưới miệng xà.

“Mục tiêu là trung tâm sinh mệnh thụ! Chúa tể chi mẫu vĩ đại, xin hãy ban cho ta sức mạnh đi!”

Trong tiếng khẩn cầu của Ô Nhãn, từng quả cầu năng lượng khủng bố hình thành dưới miệng xà, lại nhanh chóng dung hợp lại cùng nhau, sóng gợn khủng bố không ngừng tản ra.

“Hây. . . Cút ngay cho ta a!”

Quả cầu năng lượng sôi trào mãnh liệt hình thành một hố đen lớn, trên đường đi, bất kể là người máy, màng ánh sáng năng lượng phòng ngự, hay các đồ vật khác đều bị nó thôn phệ toàn bộ, hình thành một lối đi rộng rãi.

” Ánh Sáng Hi Vọng! Khởi động!”

Đúng lúc đó, một bóng người máy móc thon dài từ trên trời hạ xuống.

Lò u năng khủng bố gầm lên, ma võng chung quanh trong nháy mắt ngừng lại, cự pháo khủng bố lần trước đánh giết thiết bối toà đầu kình lần thứ hai hiện lên!

Sáng! Ánh sáng cực kỳ chói mắt! Trong nháy mắt va vào hố đen khủng bố!

Án sáng và bóng tối giao phong, đột nhiên vặn vẹo tất cả chung quanh, tạo thành bão táp hầu như chỉ trong nháy mắt đa hủy diệt hơn một nửa hoàng cung, đại quân máy móc bị lan đến cùng quân phản kháng đều tổn thất nặng nề.

Thẳng đến khi phía chân trời xuất hiện một đám mây hình nấm, sau khi vụ nổ tung to lớn qua đi, cột sáng do sinh mệnh thụ tạo thành vẫn ngạo nghễ sừng sững. Mà một đài cơ giáp kỳ dị che ở phía trước Ô Nhãn, hình thành phòng tuyến cuối cùng.

Chiếc cơ giáp này có đường nét trôi chảy mà thon dài, phần lưng là một đôi cánh lớn máy móc, giống như thiên sứ, phần đuôi mang theo gai nhọn lại thể hiện ra vẻ dữ tợn.

“Cút ngay cho ta, bằng không sẽ làm thịt ngươi!”

Sát khí bạo ngược ở trong mắt Ô Nhãn tăng cường, bất kể là ai đều sẽ nổi giận khi kế hoạch sắp thành công lại bị cắt đứt.

“Xin lỗi. . . Ta thực sự không làm được!”

Từ trong bộ cơ giáp kia, truyền ra giọng nói êm tai của thiếu nữ.

Trong phòng điều khiển,Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, đặc biệt người đàn ông đứng trên cự quái bách xà khủng bố, hầu như đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của co.

” Giá trị công kích vượt qua phạm vi năng lượng của đế quốc. . . Nếu không phải lần này dùng tới vũ khí cuối cùng trên tàu ngầm đế quốc thì e là một đòn vừa nãy cũng không ngăn nổi. . .”

Trên mặt Linh hiện ra nụcười khổ.

” Đài Ánh Sáng Hi Vọng là đỉnh cao khoa học kỹ thuật của đế quốc, toàn bộ dùng tiêu chuẩn năng lượng cực hạn để chế tạo, là lá bài tẩy cùng phòng tuyến cuối cùng!”

Linh quay đầu liếc mắt về phía ngự hoa viên một cái: “Phụ hoàng. . . Con chỉ có thể giúp ngài làm được tới đây. . .”

“Tấn công, làm thịt bọn chúng! Giết chết đế quốc!”

Ô Nhãn không hề bởi vì đối phương là phụ nữ mà thương hương tiếc ngọc, đối với quân phản kháng thì việc này thực sự quá mức xa xỉ.

Đồng thời, ở thời khắc sống còn nguy cấp này, dù kẻ nào chặn ở phía trước cũng chỉ có một kết cục là bị xé rách!

“Vì đế quốc!”

Linh kêu to một tiếng, cơ giáp trong nháy mắt chuyển động, từ trên tay xuất hiện một thanh quang kiếm, mang theo uy lực kinh khủng đủ để cắt chém không gian, đánh nhau cùng bách xà cự quái.

“Lão già! Thời khắc cuối cùng dã đến. . .”

Bóng ma lóe lên,hai ông già lảo đà lảo đảo lão cũng hiện ra.

“Đúng đấy. . . Dạ ma. . . Đã lâu không có cùng ông đồng thời kề vai chiến đấu. . .”

Ông lão biệt hiệu là Nghênh Phong kiếm thánh xoa xoa một thanh thiết kiếm tàn tạ trên tay, đột nhiên thở dài.

” Hào quang cuối cùng của đế quốc. . . Hãy để chúng ta đến bảo vệ!”

Ông lão Dạ Ma đột nhiên gầm lên, cùng Nghênh Phong Kiếm Thánh hình thành hai đạo lưu quang, mang theo đại quân người máy đột nhiên nhằm về phía quân phản kháng.

“Giết!”

Ba Đế cùng với các cao tầng liếc mắt nhìn nhau, cũng lựa chọn nghênh chiến.

Bọn họ đều có niềm tin để bảo vệ, lúc này bởi mục tiêu không giống nhau nên căn bản không có khả năng lui lại một bước.

Ở ngay ngoài ngự hoa viên, quân phản kháng cùng đế quốc cuối cùng va vào nhau, năng lượng ánh sáng tiêu tán phân tán, tạo thành gợn sóng khủng bố.

. . .

“Hoàng giả!”

“Thống trị tất cả!”

“Thần!”

Trong mắt Á Lạp Cương hoàng có nóng bỏng, đột nhiên bước lên đài kim loại ở trung tâm nhất.

Kiểm tra tinh vi thoáng lóe qua, trong ánh sáng lấp lóe, Á Lạp Cương hoàng đã đi tới chỗ cao nhất tháp kim loại của sinh mệnh thụ tương tự vương miện.

Ở trên đỉnh đài điều khiển, bốn phía trống rỗng, chỉ có một chỗ ngồi kim loại lẻ loi.

“Mấy trăm đời phản kháng, hơn vạn năm không cam lòng. . . Các tổ tiên ơi! Hãy phù hộ ta đi!”

Trên mặt Á Lạp Cương hoàng đột nhiên hiện ra một tia cương nghị, từ trong lòng móc ra một hộp, Sau khi mở ra, bên trong là một đôi mắt khô héo cùng vài miếng vảy ngược của mỹ nhân ngư.

“Đến đây đi!”

Trong mắt ông ta có điên cuồng, trực tiếp nuốt xuống mấy vật này!

“Trẫm chính là thế giới!”

Hầu như vừa nuốt xuống, trên người hắn đã nổi lên biến hóa khủng bố, Từng bướu thịt nổi lên, mơ hồ mang theo vảy cùng mặt người.

Á Lạp Cương hoàng giẫy giụa, trực tiếp ngồi trên vương tọa kim loại, phun ra vài chữ.

Răng rắc! Răng rắc!

Ở chung quanh tháp tháp kim loại, rất nhiều đường nối mở ra, từ bên trong hiện ra lượng lớn vòi hút.

Những vòi hút này giống như có tính mạng của mình, nhanh chóng vây quanh Á Lạp Cương hoàng.

Sau đó, phốc! Phốc! Phốc!

Mấy trăm ngàn kim tiêm bé nhỏ đột nhiên đâm vào trong cơ thể Á Lạp Cương hoàng, kích thích mỗi một dây thần kinh, đau đớn cực hạn vượt qua nhân loại, có thể khiến một người bình thường trong nháy mắt chết đi, mà cho dù là Á Lạp Cương lúc này cũng không khỏi phát ra tiếng dã thú rít gào!

“A a. . .”

Trong tiếng gầm gừ khủng bố, đông đảo vòi hút đồng thời nhúc nhích, giống như đang rút lấy cái gì từ trên người ông ta, mà thân thể Á Lạp Cương cũng lấy càng tốc độ nhanh chóng hơn héo xuống, hầu như đã biến thành một bộ thây khô.