Chương 1988: Trở về (1)
Mê hoặc to lớn đang đặt ở trước mặt, nhưng sắc mặt Lôi Lâm lại không có chút nào biến hóa.
“Vĩnh hằng giả tạo? Hừ!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra cười lạnh.
Hắn truy tìm là cảnh giới vĩnh hằng phù thủy cấp chín, là bất hủ vượt qua tinh giới!
Hiện tại cách làm mưu lợi này sẽ trói chặt sinh mệnh của chính mình với toàn bộ thế giới bóng ma, cũng không có khả năng siêu thoát, có lẽ rất nhiều phù thủy vô vọng lên cấp sẽ lựa chọn như vậy, nhưng tuyệt đối không bao gồm Lôi Lâm!
Nhưng sau khi nhìn thấy hắn chiếm thành quả của Toa Nhĩ làm của riêng, Vạn Xà Chi Mẫu lại không bình tĩnh.
Cô ta nhích đến đây, trong mắt không che giấu nổi khát vọng.
Dù sao, chỉ cần thu được thế giới chi quả, cũng chính là ý chí thế giới sau khi thực chất hóa thì cô ta có thể đoạt lại vị trí chúa tể của thế giới bóng ma, đồng thời lợi dụng lực lượng bóng ma nung nấu quy tắc của mình, chân chính lên cấp tám cực hạn!
Lúc này Lôi Lâm biết rõ dù mình đưa ra yêu cầu gì, Vạn Xà Chi Mẫu cũng chỉ có thể đồng ý , nhưng đáng tiếc hắn vẫn không mở miệng.
Dù sao, hiện tại Vạn Xà cùng Toa Nhĩ vẫn chỉ là tồn tại cấp tám vẫn dễ khống chế hơn, nhưng một khi một trong hai người bọn họ lên cấp tám cực hạn, đều chỉ có thể lựa chọn đá Lôi Lâm bay ra ngoài.
Hắn liều sống liều chết, mưu đồ bố trí đến hiện tại, không phải là vì một chút thế giới nguyên lực và hảo cảm.
” Dù sao thế giới bóng ma cũng là đại thế giới, vẫn nên nắm giữ ở trong tay ta thì tốt hơn một chút!”
Đây chính là dự định của, đồng thời, khống chế một đại thế giới cũng không nhất định cần dung hợp cùng thế giới.
“Hai người này đều không phải loại người đơn giản, không thể đơn giản nâng đỡ vì thay quyền, mà cần đặt ở cùng một chỗ, muốn lưu thì đồng thời lưu, phải đi thì cùng đi!”
Lôi Lâm hạ quyết tâm.
Mà hiện tại, chính là cơ hội tốt nhất!
Vạn Xà Chi Mẫu bị Toa Nhĩ đánh trọng thương, Toa Nhĩ lại mất đi ma võng bóng ma khiến nguyên khí tổn thất lớn, lúc này Lôi Lâm chính là sức mạnh quyết định duy nhất!
Oành!
Lúc này, Toa Nhĩ đã hư huyễn tới cực điểm rốt cục không kiên trì được, bóng người đột nhiên tản ra.
“Ả ta đi nơi nào?”
Vạn Xà Chi Mẫu nhíu mày.
“Tự nhiên là trở về bản thể, bị trọng thương thế này có thể duy trì tỉnh táo hay không cũng là một vấn đề!”
Lôi Lâm lắc đầu một cái, sau khi nắm giữ thế giới chi, hắn nắm rõ toàn bộ thế giới bóng ma như lòng bàn tay.
“Ta cần phải đi một chỗ!”
Bóng người Lôi Lâm đột nhiên biến mất, chỉ để lại Vạn Xà Chi Mẫu dùng ánh mắt đầy oán niệm mà nhìn bóng lưng hắn rời đi.
. . .
Trong biển nguyên lực.
Lúc này mực nước biển đã cạn đi không ít, ánh sáng văn minh cũng đã tiêu hao hầu như không còn, mơ hồ có thể nhìn thấy kiến trúc cung điện bằng đá to lớn ở trong.
Bóng người Lôi Lâm trong nháy mắt xuất hiện ở đây, nguyên lực hai bên dịu ngoan nhường đường ra.
Hắn đi thẳng một đường vào đến bên trong cung điện, nhìn thấy thủy tinh phong ấn to lớn, còn có Toa Nhĩ ở bên trong.
“Thế giới chi tinh! Đây là phản phệ gặp phải do trước đó khống chế ý chí thế giới sao?”
Lôi Lâm nhìn thủy tinh to lớn, gật gật đầu.
Lúc này, thiếu nữ ở trong phong ấn dường như cũng phát hiện Lôi Lâm đến, đôi mắt chậm rãi giật giật.
Một đoàn bóng ma hiện lên ở ngoài phong ấn thủy tinh, biến ra bóng người Toa Nhĩ mà Lôi Lâm hết sức quen thuộc, chỉ là lúc này khí tức của đối phương đã vô cùng suy yếu.
“Ngươi rốt cục đã đến rồi. . . Là đến diệt ta sao?”
Trên mặt thiếu nữ mang theo ý cười cay đắng
“Không! E là ngươi hiểu lầm ta rồi!”
Lôi Lâm phất phất tay, tuy rằng hắn không lựa chọn cắn nuốt thế giới chi quả, nhưng quyền binh trên tay hắn nên muốn làm một số chuyện vẫn rất thuận tiện.
Ào ào ào!
Thế giới chi tinh phong ấn Toa Nhĩ bản thể vốn đã có rất nhiều vết rách, hiện tại càng trực tiếp tản ra, hóa thành mảnh vụn óng ánh khắp nơi.
“Hành vi của các hạ. . .”
Toa Nhĩ thu hồi hóa thân của chính mình rồi mở mắt ra, nhìn Lôi Lâm.
Tuy rằng gương mặt vẫn như thế, nhưng màu da bản thể của Toa Nhĩ lại có vẻ càng thêm trắng xám, giống như thiếu nữ bị bênh lâu ngày, tràn ngập một loại khí tức nhu nhược, so với dáng vẻ tinh quái lúc trước càng có sức hấp dẫn mãnh liệt.
“Nếu như ta muốn hủy diệt ngươi, căn bản không cần làm thêm cái gì, khác biệt giữa phù thủy cùng các thần cũng không phải mâu thuẫn giữa chúng ta!”
Lôi Lâm đứng chắp tay, mỉm cười nói.
“Bây giờ nhìn lại, chúng ta cần nói chuyện kỹ một lần. . .”
Toa Nhĩ đảo đôi mắt khôn khéo, trên mặt lộ ra ý cười, chủ động tiến lên nắm lấy bàn tay Lôi Lâm, đi về nơi sâu xa cung điện.
Không thể không nói, sau khi chiến bại, thái độ của Toa Nhĩ thay đổi phi thường cấp tốc.
. . .
Mấy năm sau, bóng người Lôi Lâm từ thế giới bóng ma rời đi.
Hắn nhìn lại đằng sau, dường như còn có thể nhìn thấy bóng người Toa Nhĩ cùng Vạn Xà, khóe miệng không khỏi hiện ra một nụ cười quỷ dị.
Người mạnh nhất luôn nắm giữ chân lý! Mà lúc này Lôi Lâm là người mạnh nhất ở thế giới bóng ma, đương nhiên nắm giữ quyền lực phân chia bánh gatô.
Trước đó việc hắn làm chính là lần thứ hai tiến hành phân chia quyền khống chế thế giới bóng ma.
Bởi bản thân hắn không thể vĩnh viễn lưu lại thế giới bóng ma, bởi vậy lựa chọn Vạn Xà Chi Mẫu cùng Dạ Nữ Sĩ Toa Nhĩ làm phát ngôn viên cho chính mình.
Đồng thời, phân chia ra 40% quyền hạn thế giới, vừa vặn mỗi người 20%, có thể bảo đảm thực lực hai người bọn họ nằm ở cùng một trình độ, đồng thời gộp lại cũng không sánh bằng Lôi Lâm.
Tuy rằng Vạn Xà không tình nguyện, nhưng nếu không có Lôi Lâm, cô ta cũng không chiếm được gì, tự nhiên không có gì để nói nhiều.
Mà Toa Nhĩ là bên chiến bại nên càng không có tư cách đưa ra yêu cầu.