Chương 1992: Phồn vinh (1)
“Cái gì? Lôi Lâm các hạ, ngài hiểu ngài đang nói cái gì sao?”
Trong vòng tròn đen kịt vô tận, bóng người Y Nặc Tây Đặc trực tiếp nổi lên, trong bóng tối còn có càng nhiều tồn tại tập trung ý niệm tới đây, hiển nhiên là cực kỳ để ý việc này.
“Đương nhiên là ta hiểu rõ!”
Lôi Lâm hít sâu một cái: “Ta có phương pháp vượt qua vách thuỷ tinh, hiện nay có thể vận chuyển sinh vật có thực lực phù thủy Hi Nhật trở xuống thông qua. . . Đương nhiên, tồn tại quy tắc vượt qua vẫn là vấn đề, cần trải qua tìm tòi kỹ hơn. . .”
“Thú vị! Thú vị!”
Hầu như trong nháy mắt, Lôi Lâm cũng cảm giác được vài cỗ ác niệm đột nhiên bay xuống, thậm chí muốn nhòm ngó nội tâm hắn.
“Cút ngay! ! !”
Trên mặt hắn mang theo nụ cười lạnh, phù văn mộng cảnh màu đỏ tươi thoáng hiện, một chiếc mắt dọc nổi lên ở mi tâm.
Trong nháy mắt, đông đảo ác niệm mang theo tiếng kêu thảm, vội vã co rút lại.
“Là truyền thừa của Mộng Yểm Chi Vương!”
“Chẳng trách có thực lực cùng tốc độ tiến bộ như vậy, đã không kém gì phù thủy cấp tám chúng ta. . .”
Rất nhiều tiếng kinh ngạc thốt lên, mà đến lúc này, những nhân vật mạnh mẽ kia mới bắt đầu nhìn thẳng vào Lôi Lâm, thực lực ngang nhau mới là cơ sở giao du, xưa nay Lôi Lâm chưa từng hoài nghi điểm này.
Chính mình không lộ ra thực lực đủ để ngang hàng với cấp tám, e là những phù thủy này chỉ có thể trắng trợn cướp đoạt tất cả thành quả của hắn.
“Ta nói rồi. . . Lôi Lâm các hạ đã ký kết khế ước, chính là một thành viên trong nhóm phù thủy chúng ta!”
Ầm!
Sức mạnh dày nặng tản ra, đại diện cho ý chí của Địa Tâm Chi Mẫu.
Tồn tại cấp tám cực hạn, lập tức khiến các phù thủy khác ngừng nhòm ngó.
“Trong lời đồn, Địa Tâm Chi Mẫu bắt nguồn từ hạt nhân của thế giới phù thủy, đồng thời có mấy ngàn vạn phân thân, mỗi một phân thân đều có hình thái khác nhau, bây giờ nhìn lại quả nhiên là chân thực. . .”
Lôi Lâm âm thầm gật đầu, trong con ngươi lóe lên ánh sáng.
“Thành quả nghiên cứu của ngươi đều sẽ được bảo vệ!”
Hạt nhân khổng lồ của Địa Tâm Chi Mẫu nhảy lên, phát ra ý niệm kiên định.
“Đa tạ đại nhân! Nhưng ta cũng đồng ý chia sẻ nghiên cứu này cùng chư vị. . .”
Lôi Lâm cười cợt, tung ra một miếng mồi thơm mà các tồn tại khác không thể từ chối: “Chỉ là cần trả giá một chút, giao dịch bình đẳng. . .”
. . .
Sau khi trải qua một phen gió nổi mây vần, một tin tức bùng nổ truyền ra ở thế giới phù thủy, rồi lại đang không ngừng mở rộng ra phía ngoài.
Một vị phù thủy cấp bảy lại phát hiện phương pháp lần thứ hai mở ra vách thuỷ tinh, đồng thời được Địa Tâm Chi Mẫu chứng minh!
Chuyện này nhất thời nhấc lên một đợt sóng to gió lớn, dù sao phù thủy bên ngoài luôn mơ ước về thế giới các thần, mà nếu không phải vì vách thuỷ tinh quá dầy, chỉ sợ cuộc chiến chung kết cũng lại muốn mở ra lần thứ hai.
Đến hiện tại, dường như chiến tranh lại một lần nữa sắp chuẩn bị xong rồi!
Đáng nhắc tới là, bởi vách thuỷ tinh phong tỏa quá triệt để, cho dù những tồn tại quy tắc ở bên ngoài này đều đang bàn luận cùng thăm dò chuyện này nhưng đám thần linh ở thế giới các thần lại không hề phát hiện ra.
Trong tiềm thức của chúng nó, có vách thuỷ tinh bảo vệ, đám phù thủy muốn xâm lấn đã là chuyện phi thường xa xôi.
Mà Lôi Lâm đóng vai trò trung tâm gây ra cơn bão này, vào thời gian này lại trải qua phi thường bình tĩnh.
Với thực lực hắn bày ra có thể so với phù thủy cấp tám, ngoại trừ rất ít mấy tồn tại như Địa Tâm Chi Mẫu, thì ở trong tinh giới quả thực có thể nghênh ngang mà đi.
Càng mấu chốt là cho dù ở thế bất lợi thì hắn vẫn có thể chạy đến thế giới mộng cảnh hoặc là thế giới bóng ma bất cứ lúc nào, ở nơi đó ngay cả tồn tại cấp tám cực hạn cũng không làm gì được hắn.
Có chỗ dựa cùng lá bài tẩy này, hắn tự nhiên có thể mặc kệ mưa gió bên ngoài.
Mà đám phù thủy cũng không phải đám người thiển cận, dù sao dựa theo tư liệu Lôi Lâm giao ra, hiện tại nhiều nhất chỉ có thể vận chuyển phù thủy Hi Nhật trở xuống tiến vào thế giới các thần.
Còn phương pháp chân chính có thể để các tồn tại quy tắc thông qua, Lôi Lâm vẫn không nói rõ.
Đây là lời nói thật, dù sao hiện tại bản thể của hắn cũng còn ở bên ngoài, vẫn không thể thông qua vách thuỷ tinh, cho dù có Ma Đức Khắc chi bàn trợ giúp cũng là như vậy, bởi vậy căn bản không sợ thệ ước kiểm tra.
Nhưng cho dù là như vậy, cũng đã đủ để kích thích lòng tham của đám phù thủy kia.
Trong tinh giới dần dần náo nhiệt lên, rất nhiều ánh mắt mạnh mẽ mà tà ác, đã chăm chú nhắm tới thế giới các thần.
Cuộc chiến chung kết lần thứ hai mù mịt, giống như lúc nào cũng có thể lập tức bùng nổ!
. . .
Ở tinh giới mênh mông, trong vách thuỷ tinh mạnh mẽ, đông đảo tồn tại ở thế giới các thần vẫn đang mơ màng không phát hiện ra, tiếp tục sống mơ mơ màng màng hoặc là tiếp tục âm mưu quỷ kế tranh quyền đoạt lợi.
Ngọn lửa chiến tranh ở đại lục luôn luôn không ngừng, lúc này cũng bởi đế quốc Thú Nhân cùng liên minh Ngân Nguyệt ở bắc cảnh tạm thời đình chiến mà bình tĩnh lại, ánh mắt toàn bộ đại lục dần dần chuyển đến phía nam, hòn đảo trong lời nghe đồn kia.
Đảo Pháp Ao Lan.
Nơi này vốn là lãnh địa gia tộc Pháp Ao Lan, nhưng khi Lôi Lâm di chuyển toàn bộ gia tộc đến trên đảo Ban Khắc Tư thì địa vị hơi giảm xuống, nhưng cũng là một con đường mậu dịch chủ yếu ở nam hải, cùng với trạm trung chuyển quan trọng.
Rất nhiều đường, muối, cùng với lương thực từ phía nam cuồn cuộn không ngừng tụ tập tới đây, lại không ngừng xuôi về lục địa để đổi lấy đồ sắt, vải vóc, cùng với lượng lớn kỹ thuật.
Không biết bao nhiêu thương nhân dựa vào con đường này để kiếm được của cải mấy đời cũng không xài hết, chuyện buôn lậu càng là lũ cấm không dứt, bởi vậy đường biển này còn được gọi là ——Đường biển hoàng kim!
Trong nghe đồn, cho dù chỉ là một thủy thủ phổ thông, ở đường biển này làm mấy năm cũng sẽ biến thành một phú ông nhỏ, các loại lời đồn, hấp dẫn từng đợt người mạo hiểm từ đại lục hội tụ tới đây, chuyện làm ăn ở quán bar cùng khách sạn càng mỗi ngày chật ních, tràn ngập cảnh tượng phồn vinh.