Chương 590: Hội nghị liên tịch (2)
Đùng! Đùng! Đùng!
Lôi Lâm vỗ tay: “Thông minh! Lý trí! Thức thời! Được! Ta đồng ý, cùng cô đồng thời đi tới hội nghị liên tịch các học phái!”
“Như vậy! Đại nhân! Ta là của ngài rồi!”
Lúc này trên mặt Hi Lâm mới hiện ra một tia đỏ ửng. . .
. . .
Ngày thứ hai, được Hi Lâm dẫn đường, Lôi Lâm dạo quanh tổng bộ Tự Nhiên Chi Minh một vòng, sau đó, hắn chỉ tập trung ở trong thư viện của Tự Nhiên Chi Minh, cũng không tiếp tục đi ra.
Còn việc hưởng lạc xác thịt? Cũng chỉ đến lúc có nhu cầu thì Lôi Lâm mới tình cờ hưởng thụ một phen, vào thời khắc mấu chốt thì hắn luôn có thể tự kiềm chế được.
Hi Lâm tự nhiên cũng hiểu rõ điểm ấy, khi nhìn thấy Lôi Lâm đã không thể chờ đợi được nữa mà lật xem thư tịch thì cô ta cũng rất thức thời lùi ra.
Lôi Lâm nhìn bóng lưng của cô nàng, gật gật đầu, đối với người phụ nữ này, hắn phi thường hài lòng, lý trí và thông minh, dáng người cũng không tệ.
“Chíp! Ghi chép!” Lập tức, hắn âm thầm ra lệnh, trong đôi mắt cũng nhấp nhoáng một tia sáng màu xanh lam.
Tự Nhiên Chi Minh tốt xấu gì cũng là một học phái phù thủy, số lượng sách báo tích lũy cũng tới mấy vạn quyển, ghi chép nhân văn, địa lý, chính trị ở toàn bộ Ám Cực Vực, mà càng quan trọng hơn là giảng giải đối với Phù thủy giới.
Những tài liệu này đều là thứ mà hiện tại Lôi Lâm phi thường thiếu hụt, bởi vậy hắn không chút khách khí mệnh lệnh chíp trực tiếp ghi chép xuống.
Theo thời gian dần trôi qua, Lôi Lâm thông chíp thành lập cơ sở dữ liệu cũng là càng ngày càng phong phú, lúc này hắn đã càng thêm hiểu rõ về Ám Cực Vực.
Sau đó, Lôi Lâm không ngừng thâm nhập, ngay cả mấy mật thất thư viện trong Tự Nhiên Chi Minh cũng đi vào xem lướt qua một lần.
Trong những chỗ này có nơi thậm chí là cấm địa, học đồ không thế tiến vào, nhưng hiện tại hắn đã là giáo sư danh dự của Tự Nhiên Chi Minh, ngày hôm qua sau khi đồng ý với thỉnh cầu của Hi Lâm, trên thực tế cũng đã nắm giữ nơi này, tự nhiên không phải vấn đề gì.
Đồ vật bên trong mật thất tự nhiên càng quý giá hơn so với khu vực công cộng bên ngoài.
Không chỉ có số lượng lớn tư liệu thí nghiệm, phù thủy thám hiểm, tri thức về phương pháp minh tưởng, dự trữ ngành học cao đẳng, thậm chí còn có một số suy đoán của phù thủy tiền bối.
Nói thật, đến tình trạng này của Lôi Lâm, tư liệu thí nghiệm cùng tri thức ngành học bình thường đã không thể lọt vào trong mắt hắn.
Để hắn coi trọng trái lại là những suy đoán và giả thiết chợt lóe lên của đám phù thủy tiền bối kia.
Tuy rằng nhữnggiả thiết này có rất nhiều loại sau khi trải qua chíp tính toán mô phỏng đã xác định đều là sai lầm, nhưng cũng có thể giúp Lôi Lâm đưa ra một ít ý tưởng mới.
Đồng thời, ngành học ở thể giới dưới nền đất dù sao đều khác Nam Hải bờ, trong đó một số tinh hoa cũng phi thường đáng giá để Lôi Lâm lấy làm gương cùng trích dẫn.
“Ồ?”
Mà vào lúc này, trong lúc vô tình Lôi Lâm lật xem đến một phần nghiên cứu vật liệu làm hắn cảm thấy vô cùng hứng thú.
” Bảo dưỡng thức hải và tu bổ đặc thù!”
Đây là một phần sách cổ phi thường cổ xưa, đồng thời còn dùng một loại thư tịch bằng lá cây có thể ghi chép lượng lớn hình vẽ cùng chữ viết màu xanh lục xâu chuỗi thành, tràn ngập khí tức thiên nhiên.
Mà ghi chép nghiên cứu trong đó càng khiến Lôi Lâm phải đổi sắc mặt.
Thức hải của hắn đã bị tổn thương trong lần dùng thượng cổ truyền tống Vu trận, ở biên giới đều xuất hiện vết nứt.
Mà chíp cũng chỉ có thể đưa ra kiến nghị là cố hóa lực lượng tinh thần, chầm chậm tu bổ.
Bởi vậy, hiện tại Lôi Lâm không thể vận dụng một phần lực lượng tinh thần, nên thực lực mới chỉ có phù thủy cấp một đỉnh cao.
Đồng thời, dùng lực lượng tinh thần cố hóa mặc dù hiệu quả, nhưng thực sự quá chậm.
Trải qua hai năm tu dưỡng ở trấn nhỏ cũng chỉ có thể khiến thương thế hồi phục được một tí tẹo như thế, khiến Lôi Lâm có chút không muốn đợi, muốn tìm phương pháp tăng tốc quá trình này.
“Chíp! Thu nhận tư liệu, phân tích tính khả thi của phương pháp này đối với thương thế của ta!”
Thức hải liên quan đến cơ sở của phù thủy cùng thuật sĩ, Lôi Lâm cũng không dám mạo hiểm động thủ.
“Keng! Đã thu nhận tư liệu, thành lập mô hình giả lập!”
“Tích! Xác suất hữu hiệu đối với chủ thể: 12. 92%” Chíp có kết luận rất nhanh.
” Thấp như thế?” Lôi Lâm có chút khó có thể tin, rồi lại lập tức cười khổ, thức hải tùy theo từng người, phương thức tu bổ thông dụng chỉ có hiệu quả như thế này, dường như cũng rất bình thường.
“Nhưng có hiệu quả chính là chuyện tốt, sau này mình lại thu thập lượng lớn tư liệu ở phương diện này, để chíp chuyên môn dựa vào tình huống thực tế của mình để thiết kế một bộ phương án trị liệu, tỷ lệ thành công tự nhiên có thể tăng cao hơn!”
Lôi Lâm an ủi chính mình.
Trong mật thất thư viện không chỉ có nội dung ở phương diện này.
Đồ vật bên trong này, rất nhiều đều vô dụng đối với học đồ, thậm chí còn có hại, nhưng đối với Lôi Lâm thì lại vừa vặn.
Hắn thậm chí còn tìm được một phần bút ký ghi tâm đắc khi triển khai phép thuật cấp hai, dường như là một Đại vu sư nào đó viết xuốn.
Tự Nhiên Chi Minh chỉ là học phái nhỏ, cũng chưa từng sinh ra phù thủy cấp hai, thật sự không biết làm sao bọn họ lại thu thập được vật này.
Nhưng Lôi Lâm tự nhiên cũng vui lòng nhận, phần bút ký tâm đắc này vừa vặn bổ sung cho mẫu phép thuật cấp hai mà trước đó hắn lấy được từ chỗ Hi Lâm.