Chương 596: Sát Ý (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2,986 lượt đọc

Chương 596: Sát Ý (2)

Hiện tại Lôi Lâm đã không chút khách khí coi thế giới hàn băng là địa bàn của chính mình, mà nếu Sương Mù Rừng Rậm dám vươn tay tới thì đương nhiên phải chặt đứt đi!

“Kỳ thực, nếu như muốn hóa giải tình thế nguy cấp của Tự Nhiên Chi Minh, còn có một biện pháp tốt hơn chính là trực tiếp công bố bí mật về hang động hàn băng ra ngoài, nếu như vậy, cho dù là Sương Mù Rừng Rậm cũng không đối đầu được với toàn bộ Ám Cực Vực, dưới áp lực của hội nghị liên tịch phù thủy, thì bọn hắn chính là một con giun dế! Chỉ có kết cục là bị ép thành bụi phấn! Nhưng như vậy lại không phù hợp với lợi ích của mình!”

Tuy rằng đi theo phía sau các phù thủy khai hoang, dựa vào thực lực của Lôi Lâm cũng có thể thu được chỗ tốt nhất định, nhưng chuyện như vậy cũng có quá nhiều yếu tố không chắc chắn.

Nếu như những lão quái vật phù thủy cấp ba kia cũng bị tác động đi ra, Lôi Lâm không có chút tự tin nào có thể cướp được đồ ngay trước mặt bọn hắn.

Mà nếu như vậy, hắn cũng chỉ có thể nhận được chút phế liệu, thế thì quá tiếc nuối.

Chớ nói chi tới việc nếu như ở Ám Cực Vực còn có phù thủy Thần Tinh tồn tại, trực tiếp công phá toàn bộ thế giới hàn bang thì Lôi Lâm chỉ có thể trực tiếp khóc chết!

Vì thế biện pháp tốt nhất đối với hắn vẫn là để bí mật về hang động hàn băng vĩnh viễn giấu đi, mãi đến khi hắn trở thành phù thủy Thần Tinh lại thần không biết quỷ không hay thu lấy chỗ tốt lớn nhất vào tay!

“Chỉ là… Nếu như vậy thì Sương Mù Rừng Rậm nhất định phải bị tiêu diệt toàn bộ, hơn nữa nhất định còn phải nhanh, không thể cho thủ lĩnh của bọn hắn thời gian phản ứng lại!”

Ở trong lòng Lôi Lâm đã phán tử hình cho Sương Mù Rừng Rậm cùng Bát Trảo Chi Chu.

Sau khi suy nghĩ thoáng qua mọi chuyện trong đầu, Lôi Lâm đã cơ bản làm rõ đầu đuôi câu chuyện.

Mà đối với hắn, nếu như có khả năng này thì hắn thà giết lầm chứ không buông tha! Hai học phái Sương Mù Rừng Rậm và Bát Trảo Chi Chu này nhất định phải diệt, tiện thể còn có thể cướp đoạt phương pháp minh tưởng cao cấp cùng tài nguyên mà bọn hắn cất giấu.

Càng đẹp hơn chính là còn có thể lấy danh nghĩa báo thù cho Tự Nhiên Chi Minh để làm chuyện này, tuyệt đối là một múi tên trúng nhiều con chim.

Mà trong khi hắn đang suy tư, một tia sát khí lẫn vào lực lượng tinh thần khổng lồ đã tản ra, khiến Hi Lâm phải liên tiếp lui về phía sau, Tát Thiết phu nhân cũng phải giật mình.

“Làm sao thế?” Hi Lâm tiến lên, có chút bận tâm hỏi.

Cô ta tự nhiên không biết chỉ đôi câu vài lời đã khiến Lôi Lâm suy đoán ra chân tướng, đồng thời nổi lên sát tâm.

“Không cái gì!” Lôi Lâm mỉm cười, không giải thích gì.

Loại lợi ích to lớn này, Lôi Lâm cũng không yên lòng để người khác biết, cho dù là Hi Lâm đã cùng lăn giường với hắn cũng không được!

“Ta đang nghĩ khi nãy Tát Thiết phu nhân mới vừa nói tới chó săn nhỏ là có ý gì?”

Lôi Lâm khéo léo chuyển đề tài.

“Nhỏ… Có săn nhỏ? !” Hi Lâm hơi đỏ mặt, lập tức thấp giọng giải thích: “Anh… Anh biết đấy, có một số phù thủy có ham mê khá là quái lạ, thích hưởng thụ khá là một điểm lạc thú kỳ dị, mà Tát Thiết phu nhân vừa vặn có chút khuynh hướng ở phương diện ngược đãi, cũng rất có kỹ xảo ở phương diện này, vì lẽ đó…”

“Ồ! Tổ hợp bị tra tấn và thi ngược sao? Ta biết rồi!”

Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe qua vẻ hiểu rõ, chẳng qua cũng có biết trợn tròn mắt, trong số các phù thủy đúng là loại người gì cũng có.

“Lôi Lâm… Đối với chuyện lần này, ngài chắc chắn sao?”

Một lúc sau, Hi Lâm đi tới bên người Lôi Lâm, trầm thấp hỏi.

“Yên tâm!” Lôi Lâm thờ ơ đáp lại.

Nếu đã biết bàn tay đen chỉ là một học phái loại vừa, thì Lôi Lâm căn bản cũng không có gì phải sợ hãi, hiện tại hắn lo lắng nhất trái lại là làm thế nào mới có thể không gây khiến những phù thủy có cấp bậc cao hơn này quan tâm và nhúng tay vào.

Lúc này, phù thủy trên khu đất trống rối loạn tưng bừng, lập tức tách ra hai bên, lộ ra đoàn người.

“Là chín vị uỷ viên chấp hành đến!”

Hi Lâm thấp giọng giải thích cho Lôi Lâm.

“Hả?” Lôi Lâm nhìn kỹ chín tên phù thủy ở giữa con đường đang đi tới.

Chín uỷ viên chấp hành này có nữ có nam, nhưng tuổi đều không nhỏ, tóc hoa râm, rất nhiều người còn đeo cả kính mắt, trong tay cầm từ điển dày cộp hoặc là bút lông chim, trong đôi mắt lóe ra ánh sáng trí tuệ, phi thường có khí chất học giả.

Nhưng sóng năng lượng trên người bọn hắn lại khiến Lôi Lâm có chút há hốc mồm.

“Cấp 1 đỉnh cao! Cấp 1 đỉnh cao! Cấp 1 đỉnh cao! Đều là cấp 1 đỉnh cao! Quá… Yếu đi!”

Ở trong lòng Lôi Lâm trợn trắng mắt, “Lẽ nào phù thủy giới dưới nền đất chỉ có chút thực lực này sao?”

Không chút khách khí nói tiếp, nếu như chín uỷ viên chấp hành đều chỉ có thực lực như vậy, trước khi Lôi Lâm không bị thương thì chỉ cần một chiêu gan kịch độc là chín phù thủy này sẽ lập tức bị độc chết, tiện thể còn muốn có một đám lớn phù thủy chung quanh bị ngộ thương.

“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Nhìn phù thủy chung quanh vội hành lễ với chín uỷ viên chấp hành kia, Lôi Lâm nhất thời rơi vào trầm tư.

“Xem tình huống này, không phải phù thủy dưới nền đất có thiếu hụt nên phi thường khó có thể lên cấp thì chính là phù thủy cao cấp có càng vòng tròn của riêng mình, sẽ không gia nhập vào hội nghị của những phù thủy cấp một này…”

Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình: “Nhưng dù thế nào thì mình cũng phải đánh giá lại thực lực của phù thủy ở Ám Cực Vực!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right